1. Top các mẫu viết bài phân tích một yếu tố nghệ thuật đặc sắc trong truyện ngắn Chữ người tử tù hay nhất

Bài mẫu 1: Phân tích tình huống truyện đặc sắc

Nguyễn Tuân là một trong những nhà văn tài hoa bậc nhất của văn học Việt Nam hiện đại, luôn say mê đi tìm và tôn vinh cái đẹp. Trong truyện ngắn Chữ người tử tù, ông đã thể hiện rõ phong cách nghệ thuật độc đáo của mình, đặc biệt là ở việc xây dựng tình huống truyện “xưa nay chưa từng có”.

Tình huống truyện của tác phẩm xoay quanh cuộc gặp gỡ đầy éo le giữa Huấn Cao – một tử tù chờ ngày hành hình và viên quản ngục – người đại diện cho quyền lực nhà tù. Xét trên bình diện xã hội, họ là hai kẻ đối địch: một người là “đại nghịch”, một người là công cụ của triều đình. Thế nhưng, trên bình diện nghệ thuật, họ lại là những tri âm tri kỷ, cùng chung niềm say mê cái đẹp. Chính sự đối lập và thống nhất này đã tạo nên sức căng kịch tính cho câu chuyện.

Tình huống ấy buộc các nhân vật phải bộc lộ bản chất sâu kín nhất của mình. Huấn Cao hiện lên với khí phách hiên ngang, coi thường quyền lực, không vì vàng ngọc hay uy quyền mà cho chữ. Trong khi đó, viên quản ngục lại là một con người có tâm hồn trong sáng, biết trân trọng cái đẹp giữa chốn ngục tù tăm tối. Khi nhận ra tấm lòng của quản ngục, Huấn Cao đã đồng ý cho chữ – một hành động vừa mang ý nghĩa nghệ thuật, vừa thể hiện sự cảm thông sâu sắc giữa những con người biết hướng thiện.

Đỉnh cao của tình huống truyện là cảnh cho chữ – một cảnh tượng độc đáo, đảo lộn mọi trật tự thông thường. Trong không gian ngục tù bẩn thỉu, tối tăm, ánh sáng của bó đuốc và cái đẹp của những nét chữ lại tỏa sáng rực rỡ. Người tử tù trở thành người ban phát cái đẹp, còn viên quản ngục thì khúm núm đón nhận. Qua đó, Nguyễn Tuân khẳng định sức mạnh của cái đẹp có thể vượt lên trên mọi hoàn cảnh và cảm hóa con người.

Có thể thấy, tình huống truyện đã góp phần quan trọng làm nổi bật chủ đề và giá trị nhân văn của tác phẩm. Đây chính là yếu tố nghệ thuật đặc sắc làm nên sức hấp dẫn bền vững của Chữ người tử tù.

 

Bài mẫu 2: Phân tích bút pháp tương phản đối lập

Một trong những thành công nổi bật của truyện ngắn Chữ người tử tù là bút pháp tương phản đối lập đặc sắc. Thông qua thủ pháp này, Nguyễn Tuân đã khắc họa rõ nét vẻ đẹp của nhân vật và làm nổi bật tư tưởng nghệ thuật của tác phẩm.

Trước hết, sự tương phản thể hiện ở không gian nghệ thuật. Nhà tù – nơi giam giữ con người, vốn là biểu tượng của bóng tối, của cái ác và sự tàn bạo. Nhưng chính trong không gian ấy lại xuất hiện ánh sáng của bó đuốc, của tấm lụa trắng, của những nét chữ đẹp. Sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối không chỉ tạo hiệu ứng thẩm mỹ mà còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: cái đẹp có thể nảy sinh và tỏa sáng ngay trong nơi tăm tối nhất.

Bên cạnh đó, sự tương phản còn thể hiện trong hình tượng nhân vật. Huấn Cao – người tử tù – lại hiện lên với tư thế hiên ngang, đĩnh đạc, mang vẻ đẹp của một nghệ sĩ tài hoa và một anh hùng khí phách. Ngược lại, viên quản ngục – người nắm quyền lực – lại ở tư thế khúm núm, kính cẩn trước Huấn Cao. Sự đảo ngược này làm nổi bật giá trị của nhân cách và cái đẹp, đồng thời phủ nhận những quyền lực tầm thường.

Không chỉ vậy, Nguyễn Tuân còn xây dựng sự đối lập giữa môi trường sống và tâm hồn con người. Viên quản ngục sống trong chốn “cặn bã” của xã hội, nhưng lại giữ được “thiên lương” trong sáng, biết hướng tới cái đẹp. Chính sự đối lập này đã làm cho nhân vật trở nên sống động và giàu ý nghĩa nhân văn.

Đặc biệt, trong cảnh cho chữ, bút pháp tương phản được đẩy lên cao độ. Từ ánh sáng – bóng tối, cái đẹp – cái xấu, đến tư thế của các nhân vật, tất cả đều đối lập nhưng lại hòa quyện, làm nổi bật vẻ đẹp của nghệ thuật và thiên lương con người.

Nhờ bút pháp tương phản tài tình, Nguyễn Tuân đã tạo nên một thế giới nghệ thuật giàu tính tạo hình, đồng thời gửi gắm quan niệm sâu sắc: cái đẹp luôn gắn liền với cái thiện và có sức mạnh cảm hóa con người.

 

Bài mẫu 3: Phân tích nghệ thuật xây dựng nhân vật

Chữ người tử tù không chỉ hấp dẫn bởi cốt truyện mà còn bởi nghệ thuật xây dựng nhân vật đặc sắc. Nguyễn Tuân đã khắc họa thành công hai hình tượng trung tâm là Huấn Cao và viên quản ngục, qua đó thể hiện rõ quan niệm về cái đẹp và con người.

Huấn Cao được xây dựng như một hình tượng lý tưởng, kết tinh vẻ đẹp của tài năng, khí phách và thiên lương. Ông không chỉ là một người viết chữ đẹp mà còn là một con người có nhân cách cao cả. Dù ở trong hoàn cảnh ngục tù, ông vẫn giữ tư thế hiên ngang, không khuất phục trước quyền lực. Hành động cho chữ của Huấn Cao không chỉ là sự ban phát cái đẹp mà còn là sự truyền trao giá trị tinh thần.

Trong khi đó, viên quản ngục lại là một nhân vật giàu tính nhân văn. Dù sống trong môi trường đầy rẫy cái xấu, ông vẫn giữ được tâm hồn trong sáng, biết trân trọng cái đẹp. Sự kính trọng và khát khao xin chữ của ông thể hiện một tấm lòng hướng thiện đáng quý.

Điểm đặc sắc trong nghệ thuật xây dựng nhân vật là sự đặt họ trong mối quan hệ đối lập nhưng thống nhất. Chính sự tương tác giữa Huấn Cao và quản ngục đã làm nổi bật vẻ đẹp của cả hai. Nếu không có quản ngục, vẻ đẹp của Huấn Cao khó có thể được bộc lộ trọn vẹn, và ngược lại.

Qua việc xây dựng nhân vật, Nguyễn Tuân đã thể hiện sâu sắc tư tưởng: cái đẹp và cái thiện luôn có sức mạnh vượt lên trên mọi hoàn cảnh. Đây cũng chính là giá trị nhân văn cao cả của tác phẩm.

 

Bài mẫu 4: Phân tích nghệ thuật ngôn ngữ

Nguyễn Tuân được mệnh danh là “người nghệ sĩ của ngôn từ”, và điều đó được thể hiện rõ nét trong truyện ngắn Chữ người tử tù. Nghệ thuật ngôn ngữ chính là một trong những yếu tố làm nên sức hấp dẫn đặc biệt của tác phẩm.

Trước hết, nhà văn sử dụng nhiều từ Hán - Việt, tạo nên không khí cổ kính, trang trọng. Những từ ngữ như “thiên lương”, “bái lĩnh”, “tâm điền” không chỉ giàu ý nghĩa mà còn gợi lên vẻ đẹp của một thời vang bóng. Nhờ đó, tác phẩm mang đậm màu sắc văn hóa truyền thống.

Bên cạnh đó, câu văn của Nguyễn Tuân có nhịp điệu chậm rãi, đĩnh đạc, giàu tính tạo hình. Ông không chỉ kể chuyện mà còn “vẽ” nên những bức tranh sống động bằng ngôn từ. Đặc biệt, trong cảnh cho chữ, từng chi tiết đều được miêu tả tinh tế, tạo nên một không gian vừa hiện thực vừa giàu chất nghệ thuật.

Ngôn ngữ của Nguyễn Tuân còn giàu tính biểu cảm, thể hiện rõ cá tính sáng tạo. Những hình ảnh so sánh, ẩn dụ độc đáo đã góp phần làm nổi bật vẻ đẹp của nhân vật và cảnh vật.

Nhờ nghệ thuật ngôn ngữ đặc sắc, Chữ người tử tù không chỉ là một câu chuyện mà còn là một tác phẩm nghệ thuật giàu giá trị thẩm mỹ, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

 

2. Dàn ý viết bài phân tích một yếu tố nghệ thuật đặc sắc trong truyện ngắn Chữ người tử tù

a. Mở bài

Giới thiệu về Nguyễn Tuân – nhà văn tài hoa, uyên bác, luôn say mê đi tìm và tôn vinh cái đẹp trong văn chương. Tác phẩm Chữ người tử tù là một trong những truyện ngắn đặc sắc nhất của ông trước Cách mạng tháng Tám, in trong tập Vang bóng một thời, thể hiện rõ quan niệm thẩm mỹ và phong cách nghệ thuật độc đáo.

Dẫn dắt vào vấn đề nghị luận: Trong những thành công về nghệ thuật của tác phẩm, nổi bật nhất là tình huống truyện đặc sắc – một “cuộc gặp gỡ xưa nay chưa từng có”, góp phần làm nổi bật vẻ đẹp nhân vật và tư tưởng của tác phẩm.

b. Thân bài

Trước hết, cần khái quát về tình huống truyện và vai trò của nó trong tác phẩm. Tình huống truyện là hoàn cảnh đặc biệt mà trong đó các mối quan hệ, xung đột được đẩy lên cao, buộc nhân vật bộc lộ rõ bản chất. Trong Chữ người tử tù, Nguyễn Tuân đã xây dựng một tình huống đầy éo le, nghịch lý: cuộc gặp gỡ giữa Huấn Cao – tử tù chờ ngày hành hình và viên quản ngục – người đại diện cho quyền lực nhà tù. Chính sự đối lập này tạo nên sức căng kịch tính cho toàn bộ câu chuyện.

Tiếp theo, phân tích tính chất độc đáo của tình huống truyện. Xét trên bình diện xã hội, Huấn Cao và quản ngục ở hai vị thế hoàn toàn đối lập: một người là kẻ phản nghịch, một người là đại diện cho bộ máy cai trị. Nhưng trên bình diện nghệ thuật, họ lại là những tri âm, cùng hướng về cái đẹp. Huấn Cao là người sáng tạo cái đẹp, còn quản ngục là người say mê và khao khát cái đẹp. Sự đối lập và đồng điệu ấy tạo nên một nghịch lý giàu ý nghĩa, làm nổi bật giá trị của nghệ thuật và nhân cách con người.

Tình huống truyện còn đặc sắc ở khả năng làm bộc lộ sâu sắc tính cách nhân vật. Ban đầu, Huấn Cao tỏ thái độ khinh bạc, lạnh lùng với quản ngục, coi thường quyền lực tầm thường. Ngược lại, quản ngục lại nhẫn nhịn, biệt đãi Huấn Cao với tất cả sự kính trọng. Khi hiểu được tấm lòng “biệt nhỡn liên tài” của quản ngục, Huấn Cao đã thay đổi thái độ, từ đó dẫn đến hành động cho chữ – một hành động mang ý nghĩa tinh thần sâu sắc. Như vậy, tình huống truyện đã tạo điều kiện để cả hai nhân vật bộc lộ vẻ đẹp của khí phách và thiên lương.

Đỉnh cao của tình huống truyện là cảnh cho chữ – “cảnh tượng xưa nay chưa từng có”. Đây là sự đảo ngược trật tự thông thường: người tử tù lại ở vị thế ban phát cái đẹp, còn viên quản ngục thì khúm núm, kính cẩn đón nhận. Không gian ngục tù tối tăm, bẩn thỉu lại trở thành nơi tỏa sáng của cái đẹp, của ánh sáng và thiên lương. Qua đó, Nguyễn Tuân khẳng định: cái đẹp có sức mạnh cảm hóa con người, có thể vượt lên trên mọi hoàn cảnh khắc nghiệt.

Bên cạnh đó, tình huống truyện còn gắn bó chặt chẽ với các yếu tố nghệ thuật khác như bút pháp tương phản và ngôn ngữ giàu tính tạo hình. Sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối, giữa cái cao cả và cái tầm thường càng làm nổi bật ý nghĩa của tình huống, đồng thời góp phần tạo nên giá trị thẩm mỹ đặc sắc cho tác phẩm.

Cuối cùng, cần đánh giá ý nghĩa của yếu tố nghệ thuật này. Tình huống truyện không chỉ làm nên sức hấp dẫn cho cốt truyện mà còn thể hiện sâu sắc tư tưởng của Nguyễn Tuân: cái đẹp gắn liền với cái thiện, có sức cảm hóa và hướng con người tới những giá trị cao cả. Đây chính là hạt nhân nghệ thuật góp phần làm nên giá trị bất hủ của Chữ người tử tù.

c. Kết bài

Khẳng định lại giá trị của tình huống truyện – yếu tố nghệ thuật đặc sắc làm nên thành công nổi bật của tác phẩm Chữ người tử tù.

Nêu cảm nghĩ: Qua tình huống truyện độc đáo, người đọc không chỉ cảm nhận được tài năng nghệ thuật của Nguyễn Tuân mà còn thêm trân trọng sức mạnh của cái đẹp và thiên lương trong cuộc sống. Tác phẩm vì thế vẫn giữ nguyên giá trị và sức hấp dẫn lâu bền trong nền văn học Việt Nam.

3. Giá trị nghệ thuật đặc sắc của tác phẩm "Chữ người tử tù"

3.1 Nghệ thuật xây dựng nhân vật điển hình

Trong truyện ngắn "Chữ người tử tù", Nguyễn Tuân đã khắc họa thành công nhân vật Huấn Cao - một con người tài hoa, có chí khí hiên ngang, tâm trong sáng, lương thiện, tinh thần bất khuất, và nhân vật quản ngục biết thưởng thức cái đẹp. Một con người với tâm hồn thiện lương, trong sáng. Qua đó nhà văn thể hiện sự trân trọng và sự khẳng định của mình trước sự tồn tại của cái đẹp và bộc lộ tinh thần yêu nước.

Nhân vật Huấn Cao

→ Là một nghệ sĩ tài hoa: Huấn Cao là một nghệ sĩ thư pháp tài ba, còn viên quản ngục thì lại là người có tâm hồn nghệ sĩ: biết say mê cái đẹp và quý trọng người tài.

→ Là người có chí khí hiên ngang, kiên cường bất khuất: Ở con người Huấn Cao đã thể hiện rất rõ điều này. Quản ngục thì lại là kẻ không biết sợ cường quyền.

Nhân vật Viên quản ngục

→ Là người có tâm hồn trong sáng, thiện lương: Những phẩm chất này không những chỉ thấy được ở nhân vật Huấn Cao mà cả viên quản ngục cũng đại diện cho điều này. Tuy là người có địa vị ở trên nhưng lại kính cẩn, nghiêng mình trước tử tù có tài hoa hiếm có.

→ Là người biết quý trọng người tài và tôn thờ cái đẹp: Vẻ đẹp của ông thể hiện ở thái độ kính cẩn Huấn Cao - hiện thân của cái đẹp, sự tài hoa. Hai hình tượng này thể hiện quan niệm thẩm mỹ vô cùng cao của Nguyễn Tuân: tài và tâm, đẹp và thiên là một thể thống nhất không thể tách rời.

 

3.2 Xây dựng tình huống truyện bất ngờ, đặc sắc

Thành công nhất của tác phẩm "Chữ người tử tù" đó chính là tình huống truyện đối lập, gay cấn, bất ngờ. Tác giả đã xây dựng thành công một tình huống truyện vô cùng độc đáo, cuộc gặp gỡ tình cờ, éo le giữa hai nhân vật Huấn Cao với Viên quản ngục.

→ Diễn biến cho chữ: Được Nguyễn Tuân miêu tả hết sức tỉ mỉ. Thái độ ban đầu Huấn Cao: tỏ ra khinh thường, coi rẻ tiền bạc, công sức của viên quản ngục. Sự thay đổi thái độ của Huấn Cao: khi nhận thấy sự chân thật muốn có được cái đẹp của viên quản ngục, Huấn Cao hết sức trân trọng và đồng ý cho chữ.

→ Về không gian: Nơi bẩn thỉu, hôi hám, tối tăm chốn ngục thất mà Huấn Cao là tử tù còn viên quản ngục là người có địa vị cao hơn trong ngục thất. Cảnh cho chữ được diễn ra mà từ xưa đến nay chưa từng xuất hiện. Không gian và thời gian rất đặc biệt; vị thế của các nhân vật đối lập nhau, đảo ngược, làm thay đổi quan hệ, thái độ, hành vi khác thường của các nhân vật, làm nổi bật lên vẻ đẹp của cái dũng cảm, hiền lương, tài sắc. Tình huống truyện góp phần to lớn khắc họa nên tính cách nhân vật; tăng sự kịch tính của nội dung của tác phẩm

→ Về thời gian: Đêm cuối cùng trước khi Huấn Cao phải bị thi hành bản án tử. Đó là một cuộc gặp gỡ éo le giữa một tử tù có chí khí hiên ngang, nhân cách cao đẹp, viết chữ rất đẹp với một người biết thưởng thức cái đẹp, đặc biệt là chữ của Huấn Cao.

→ Trên phương diện xã hội họ gặp nhau trong cảnh ngộ và vị thế đối lập: Huấn Cao cầm đầu đội quân chống lại triều đình, bị coi là phản quốc, bị kết tội đại nghịch và bị chém; còn viên quản ngục lại là người phụng sự triều đình, đại diện cho quyền lực nhà nước, bộ máy cai trị của chế độ phong kiến. Nhưng điều kỳ diệu là 2 kẻ tưởng như đối nghịch đó lại có thể trở thành bạn bè của nhau.

→ Ở phương diện nghệ thuật: Huấn Cao là một tài năng hiếm có, một tay viết chữ nho xuất hiện một không hai trên đời. Viên quản ngục tuy là người không có tài năng gì nhưng lại biết thưởng thức cái đẹp, ông cả đời khao khát có được chữ của Huấn Cao.

→ Ở phương diện cá nhân con người: Huấn Cao đang đối diện với cái chết mà khí phách vẫn rất hiên ngang, bất chấp ngục tù và cái chết; còn viên quản ngục đang thực hiện theo mệnh lệnh của triều đình mà lại dám đối đãi đặc biệt với tử tù. Huấn Cao là người đề cao nhân nghĩa, khinh thường danh lợi, tấm lòng biết gạn đục, đem cái tâm để đối đãi tử tế với người biết thưởng thức cái đẹp, trong cái tâm chất chứa cái tài; còn viên quản ngục là một con người có tâm hồn lương thiện, trong sáng giữa một xã hội loạn lạc, đầy rẫy những tối tăm.

→ Nghệ thuật tạo không khí cổ xưa cho tác phẩm: Những chi tiết về cảnh, người của một thời ngày xưa. Sử dụng hàng loạt những từ ngữ Hán - Việt: thầy thơ lại, thiên lương, viên quản ngục, pháp trường, bộ tứ bình, bái lĩnh, bức trung đường,....tạo nên một tác phẩm tràn ngập sự cổ kính, lịch sử.

→ Sử dụng triệt để thủ pháp tương phản đối lập, khắc họa nhân vật theo bút pháp lãng mạn, làm nổi trội giữa cái đẹp và cái xấu, cái lành và cái ác, lý tưởng và hiện thực. Cảnh cho chữ là cảnh in đậm trong lòng người đọc nhất của tác phẩm. Nó vừa thiêng liêng, cao quý, tràn ngập ánh sáng tỏa ra từ cái đẹp. Cái đẹp tỏa ra từ khí phách, nhân cách, phẩm chất thiện lương, trong sáng của các nhân vật và đặc biệt là nó được toát ra từ đôi bàn tay tài hoa của tử tù Huấn Cao.

 

3.3 Cái "ngông" nghệ thuật của Nguyễn Tuân

Sự tài hoa của Nguyễn Tuân được thể hiện ở cách thức nhìn nhận và phản ánh con người của mình, "ngông" trong cách thể hiện khác người. Từ đề tài, nội dung, nhân vật đến cách thể hiện đều rất bất ngờ, giàu sáng tạo. Tử tù từ người lái đò bình thường bỗng dưng trở thành nghệ sĩ tài hoa.

Nguyễn Tuân là một con người rất yêu cái đẹp, ông dành trọn cuộc đời để tìm kiếm điều đó. Tử tù không được nhìn nhận ở phương diện cái ác, tội lỗi đầy mình mà nhìn nhận qua sự tài hoa. Người lái đò không nhìn nhận ở phương diện nghề nghiệp mà nhìn ở sự nghệ sĩ. Tất cả đều được nâng lên dưới ngòi bút tài hoa của Nguyễn Tuân.

Nguyễn Tuân đã đặt nhân vật của mình ở nhiều phương diện khác nhau. Ở phương diện xã hội: Huấn Cao là một kẻ đầy tội lỗi đang chịu cảnh chuẩn bị chém đầu...Ở phương diện nghệ thuật: Huấn Cao lại là một con người tài hoa biết sáng tạo ra cái đẹp. Ở phương diện võ thuật: Huấn Cao lại hiện lên là vị tướng tài ba, có tài bẻ khóa vượt ngục....Sự đặc sắc và phong phú chính là đặc điểm trong nghệ thuật bởi với ông sự đơn giản và đơn điệu chính là cốt yếu của nghệ thuật.