Phân tích tác phẩm Thuốc của Lỗ Tấn chọn lọc hay nhất - Mẫu số 1

Vào thời đầu của thế kỷ XX, Trung Quốc bước vào một giai đoạn khó khăn, trong bóng tối của ách thống trị của triều đại Mãn Thanh và sự can thiệp độc đoán của các thế lực ngoại quốc. Đất nước này đối diện với khủng hoảng và suy thoái đáng sợ. Bầu trời chính trị đen tối và lộn xộn đã đánh bại niềm tin và gieo rắc lo sợ vào tâm trí của mọi người, khiến họ "ngủ quên trong một cái nhà hộp bằng sắt không có cửa sổ." Nhưng tình hình nền chính trị không phải là tất cả, nó chỉ là phần nổi của tảng băng trong cuộc khủng hoảng toàn diện. Trong bài thuốc của nhà văn Lỗ Tấn, chúng ta sẽ thấy sự phản ánh của tác giả về những khía cạnh xã hội, tâm trí, và tinh thần của nhân dân Trung Quốc vào thời điểm đó.

Lỗ Tấn, một nhà văn cách mạng Trung Quốc trong thế kỷ XX, xuất thân từ tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Cuộc sống của ông được định hình bởi việc thấy cha mình qua đời vì bệnh tật do thiếu thuốc chữa trị. Từ đó, ông có ước mơ trở thành bác sĩ, nhưng sau đó ông đã thay đổi con đường sự nghiệp của mình để trở thành một nhà văn. Ông tin rằng "chữa bệnh tinh thần quan trọng hơn chữa bệnh thể xác." Trong tác phẩm của mình, ông đã không ngần ngại phơi bày những tật xấu và thói hư của nhân dân, để tìm kiếm một "phương thuốc" cho sự tiến bộ, độc lập, và tự lực của dân tộc. Tác phẩm của ông tập trung vào việc khám phá những căn bệnh tinh thần đang khiến người dân trở nên mê muội, tự mãn và xa rời sự thật, và thông qua việc phê phán nghiêm khắc của mình, ông đã tạo ra những tác phẩm sâu sắc và đậm tính nhân văn.

Tác phẩm "Thuốc" của ông viết vào năm 1919, trong bối cảnh phong trào chống đế quốc phong kiến và đòi tự do dân chủ đang nở rộ ở Bắc Kinh, với những sinh viên và học sinh dũng cảm dẫn đầu. Ông đã thể hiện căn bệnh "đớn hèn" của nhân dân và của những người cách mạng, và đặt ra câu hỏi về "phương thuốc" để cứu vãn dân tộc.

Tác phẩm mở đầu bằng cảnh một buổi tối mùa thu, khi sáng đã chói lọi. Nhưng ngoài đường thì vắng tanh, bất động. Chỉ có một số "giống đi ăn đêm," trong khi đa số "ngủ cả" - một cảnh tượng bí ẩn và buồn chán. Lão Hoa, một nhân vật trong tác phẩm, đã bắt đầu một buổi sáng sớm và ra khỏi nhà khi mặt trời chưa mọc, với hy vọng tìm ra một "thần dược" để cứu con trai mình khỏi căn bệnh lao. Lão Hoa đã đạp nhẹ bước chân trên con đường tối om và lạnh lẽo, và cảm thấy sự phấn chấn kỳ lạ trong trái tim, một loại niềm vui mà ông chưa từng trải qua. Tại đích đến - một ngôi chùa, ông thấy thứ "thần dược" kỳ quái đó và thực sự cảm thấy lo sợ, không dám chạm vào nó.

 

Phân tích tác phẩm Thuốc của Lỗ Tấn chọn lọc hay nhất - Mẫu số 2

Lỗ Tấn, một cái tên vang danh với quan điểm rằng "Chữa bệnh tinh thần quan trọng hơn chữa bệnh thể xác," là một nhà thơ tiên phong và một biểu tượng cho nhiều thế hệ về sự đam mê nghệ thuật. Ông đã tạo nên một dấu ấn vô cùng đặc biệt trong văn học cách mạng của Trung Quốc. Các tác phẩm của ông, đặc biệt là "Thuốc," không chỉ để lại những dấu ấn sâu sắc mà còn chứa đựng thông điệp tư duy.

"Thuốc" ra đời vào năm 1919, trong một thời kỳ khi xã hội Trung Quốc đang chịu tác động của nước thuộc địa và tranh đấu giữa các nước đế quốc, trong bối cảnh mà nhân dân phải chịu sự bóc lột và bất công. Tác phẩm này ban đầu được đăng trên tạp chí "Tân Thanh Niên" và sau đó in trong "Gào thét." "Thuốc" là một sự phản ánh sâu sắc về sự u mê và thụ động của quần chúng, miêu tả bi kịch của những người cách mạng tiên phong và thể hiện lòng đồng cảm và tôn trọng của tác giả đối với họ. Trong tác phẩm này, có hai câu chuyện song song: một là câu chuyện về mùa thu và thuốc, và một là câu chuyện về mùa xuân và hậu quả của thuốc.

"Thuốc" nổi bật ngay từ tiêu đề với ý nghĩa sâu xa. Mặc dù tiêu đề ban đầu chỉ liên quan đến một loại thuốc truyền thống dùng để chữa bệnh lao, một loại thuốc kỳ lạ và mê tín, thì nó mang một ý nghĩa rộng hơn. Lỗ Tấn muốn gửi đến đọc giả thông điệp rằng cần phải thức tỉnh, cần có một "thuốc" đặc biệt để chữa trị sự u mê, thời thơ ấu và tâm hồn vô cảm của quần chúng. Nó cũng đại diện cho việc chữa trị cho những người cách mạng, những người vẫn còn mắc kẹt trong tư tưởng tư sản và chưa thể tiếp cận với quần chúng. "Thuốc" đã trở thành một tác phẩm nổi tiếng trong thời kỳ này với thông điệp sâu sắc này.

Tác phẩm bắt đầu với câu chuyện của ông Hoa, một người cha đến phòng khám để mua một loại "thần dược" để chữa bệnh lao cho con trai duy nhất. Trên đường đi, ông tràn đầy niềm vui và sự trẻ trung, vì ông sắp cứu sống con trai mình, người là niềm hy vọng duy nhất của gia đình. "Thần dược" mà ông mua không phải là một loại thuốc truyền thống, mà là một chiếc bánh bao được làm từ máu của người chết. Tuy ban đầu ông Hoa sợ hãi và không dám cầm nó, nhưng sau đó ông cảm thấy hạnh phúc. Khi ông mang bánh về cho con trai ăn, nó được bọc trong lá sen và nướng. Mặc dù thứ "thần dược" này kỳ lạ, vợ chồng ông Hoa tin tưởng rằng nó sẽ chữa lành con trai họ. Tất cả những người xung quanh cũng tin rằng đó là một thần dược. Cuối cùng, chiếc bánh bao từ máu người tử tù lại không thể cứu sống con trai của ông Hoa. Bằng câu chuyện này, tác giả đã tiết lộ sự u mê và tăm tối của người lao động trong thời kỳ đó. Chiếc bánh bao từ máu người tử tù là một loại thuốc kỳ lạ và nguy hiểm, không tuân theo nguyên tắc khoa học. Để chữa bệnh lao, cần có một loại thuốc đặc biệt.

Song song với câu chuyện về thuốc của ông Hoa là câu chuyện về Hạ Du, một người tử tù. Hạ Du xuất hiện thông qua các lời bàn luận của các nhân vật khác. Anh ta là một thanh niên trẻ sớm nhận thức được ý nghĩa của cách mạng và đấu tranh với tư tưởng rằng "thiên hạ Mãn Thanh chính là của chúng ta." Tuy nhiên, trong mắt mọi người, anh ta chỉ là một "kẻ độc ác," "kẻ điên," và "kẻ quái ác." Ngay cả chú ruột của anh ta còn tố cáo anh chỉ là để kiếm tiền. Bác Cả Khang thậm chí xem anh như một công cụ để bán máu để kiếm lợi. Lão Nghĩa chỉ tiếc một chiếc áo. Đối với vợ chồng ông Hoa, anh ta chỉ là một phương thuốc chữa bệnh cho con trai họ. Mọi người đều coi anh như kẻ địch, cần phải bị loại trừ. Điều này tạo nên một nghịch lý hài hước trong xã hội, khi một người cách mạng, một người theo đuổi lý tưởng cách mạng, lại bị xã hội mà anh ta tự vệ bảo vệ coi là kẻ thù. Điều này thể hiện một sự nghịch lý của xã hội Trung Quốc thời kỳ đó.

Cuối tác phẩm, chúng ta thấy một con đường mòn trong nghĩa địa, nơi cả hai bên "mộ dày khít, lớp này lớp khác, như bánh bao nhà giàu ngày mừng thọ." Những người chết oan giống con trai của ông Hoa và những người phải đổ máu giống Hạ Du đều đã hy sinh vì tập quán và tư tưởng thụ động, lạc hậu. Con đường mòn này đại diện cho tư duy của xã hội thời đó. Tuy nhiên, điều kỳ diệu là nó đã bị xóa bỏ bởi bà Hoa, người sang để an ủi mẹ của Hạ Du. Chi tiết vòng hoa trên mộ Hạ Du không chỉ là biểu tượng của tác giả dành cho liệt sĩ, mà còn là thông điệp của hy vọng. Đây là một kết thúc hài hước và ý nghĩa cho tất cả những người hy sinh. Máu của những chiến sĩ đã thức tỉnh một phần của quần chúng, và có người đã hiểu được cái chết vinh quang của họ và sẵn sàng theo đuổi lý tưởng của họ.

Khi đọc xong truyện ngắn của Lỗ Tấn, người đọc không thể không suy ngẫm về xã hội Trung Quốc thời kỳ đó. Câu chuyện không chỉ là một tác phẩm văn học mà còn là một thông điệp sâu sắc và một bài học lịch sử mà Lỗ Tấn muốn chia sẻ. Câu chuyện này cuốn hút người đọc bởi giá trị nội dung sâu sắc và ý nghĩa của nó.

 

Phân tích tác phẩm Thuốc của Lỗ Tấn chọn lọc hay nhất - Mẫu số 3

Lỗ Tấn, tên thật Chu Thụ Nhân, xuất thân từ phủ Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc, là một trong những nhà văn cách mạng đầu tiên thuộc thế hệ thế kỷ 20. Ông tập trung vào việc sáng tạo văn học để phanh phui các "căn bệnh tinh thần của quốc dân," một trong những nguyên nhân quan trọng dẫn đến suy thoái xã hội Trung Quốc. Lỗ Tấn là người ấn định chất lượng sáng tác đúng đắn làm nhiệm vụ quan trọng để đánh thức và thay đổi xã hội.

Tác phẩm nổi bật của ông gồm ba tập truyện ngắn và 16 tập tạp văn, nói về nhiều đề tài như chính trị, xã hội và văn chương, khiến ông trở thành một biểu tượng của văn học Trung Quốc hiện đại.

Một trong những tác phẩm nổi bật của Lỗ Tấn là truyện ngắn "Thuốc" được viết vào năm 1919. Truyện này phản ánh những băn khoăn và lo lắng của ông về tình hình xã hội Trung Quốc thời điểm đó. Ông chỉ trích sự lạc hậu và mê tín của người dân thông thường, cùng với thái độ xa lánh thực tế của những người tham gia cuộc cách mạng Ngũ Tứ.

Tác giả truyền tải thông điệp về hy vọng vào tương lai của Trung Quốc, hy vọng rằng quần chúng sẽ dẫn dắt cuộc cách mạng triệt hạ. Bối cảnh của truyện diễn ra trong một xã hội đang trải qua giai đoạn khó khăn dưới sự thống trị của triều đình Mãn Thanh và sự can thiệp của các nước đế quốc như Anh, Pháp, Mỹ, Nhật, khiến Trung Quốc trở thành một nước nửa phong kiến, nửa thuộc địa. Lỗ Tấn cảnh báo về sự đình trệ và suy thoái trong xã hội này.

"Thuốc" kể về một loại thuốc kỳ quái, là chiếc bánh bao tẩm máu tử tù, được mua để chữa bệnh lao cho con trai của lão Hoa. Câu chuyện phản ánh tập quán chữa bệnh phi khoa học, một trong biểu hiện của lạc hậu trong lĩnh vực y tế và trong tư tưởng của nhân dân.

Tuy nhiên, tác giả cũng giấu đi thông điệp sâu xa trong câu chuyện. Lỗ Tấn sử dụng biểu tượng của bệnh trầm kha để miêu tả tình trạng xã hội, cần một "thuốc" đặc trị để chữa khỏi. Truyện cũng nhấn mạnh rằng dân tộc Trung Hoa đang đứng trước ngõ cụt, cần phải tìm kiếm những hướng đi mới.

Câu chuyện được trình bày thành bốn cảnh khác nhau, từ việc lão Hoa mua thuốc đến cảnh con trai ăn nó, từ cuộc họp của khách quán trà lão Hoa đến cảnh mẹ con Thuyên gặp mộ của Hạ Du. Việc miêu tả tự nhiên và sinh động giúp kết nối các phần của câu chuyện và tạo nên sự thấm thía, xúc động trong người đọc.

Lão Hoa đại diện cho niềm tin mù quáng vào thuốc kỳ quái để chữa bệnh của con mình, trong khi con trai Thuyên thể hiện sự lo lắng và nghi ngờ trước thứ thuốc đáng sợ đó. Cảnh mô tả cẩn thận việc ăn bánh bao tẩm máu của Thuyên làm tôn lên giá trị tượng trưng của sự lựa chọn mà ông phải đối diện.

Cảnh khách quán trà nói chuyện về hai sự kiện chính của câu chuyện - mua thuốc của lão Hoa và cái chết của Hạ Du - thể hiện thái độ đa dạng của người dân đối với những người tham gia cách mạng. Trong khi họ rất lạc hậu và mê tín về thuốc, họ coi Hạ Du như kẻ địch và không thương tiếc anh ta.

Tóm lại, Lỗ Tấn đã khéo léo trình bày câu chuyện "Thuốc" với mục tiêu phê phán những tình trạng xã hội và tâm lý của người dân Trung Quốc thời kỳ đó, đồng thời truyền tải thông điệp về sự hy vọng và cần thiết của sự thay đổi.