Rủi ro hệ thống (systematic risk) là bộ phận cấu thành tổng mức rủi ro trong nội bộ mô hình định giá tài sản. Nó gắn với việc nắm giữ một chứng khoán hoặc cơ cấu chứng khoán có mối liên hệ xác định được, nếu xét trên phương diện sự biến thiên của tất cả các lợi tức chứng khoán trên thị trường chứng khoán. Mối liên hệ xác định (hay lượng hoá được) này được gọi là hệ số beta (/?). Hệ số bêta cho biết mức phản ứng của lợi tức do một chứng khoán cụ thể đem lại đối với những thay đổi trong một số thị trường nhất định, ví dụ chỉ số bình quân Dow Jones. Các công trình nghiên cứu nhằm lượng hoá hệ số bêta cho thấy có mối liên hệ tuyến tính giữa sự biến động của một chứng khoán và sự biến động của thị trường nói chung. Chẳng hạn, nếu p = 1, thì 10% thay đổi trong chứng khoán A sẽ gắn với 10% thay đổi trong thị trường nói chung. Trong trường hợp này, chứng khoán A và thị trường được coi là mối liên hệ tương quan hoàn hảo. Nếu Ị3 = 0, chứng khoán A được coi là không có rủi ro bởi vì cho dù thị trường vận động theo hướng nào, thì chứng khoán A vẫn không thay đổi. Nếu p > 1, chứng khoán được coi là có rủi ro. Khác với rủi ro không hệ thống, người ta không thể đa dạng hoá loại rủi ro này, vì nó chịu ảnh hưởng của tình hình thị trường nói chung. Vì vậy, nó còn được gọi là rủi ro kháng thể đa dạng hoá để phân biệt với rủi ro không hệ thống - loại rủi ro có thể ắa dạng hoá.