Tả một cảnh đáng nhớ trong chuyến về thăm quê em siêu hay - Mẫu số 1

Gia đình em sinh sống tại Hà Nội, nhưng mẹ em vốn xuất thân từ miền Trung, nơi đất Huế mộng mơ. Mỗi năm, gia đình em chỉ có dịp về thăm quê một đến hai lần, nhưng lần nào cũng ngập tràn niềm vui và kỷ niệm đáng nhớ.

Năm em học lớp 4, nhân dịp giỗ ông cố ngoại, mẹ và em quyết định về quê thăm gia đình. Chúng em đã phải trải qua hơn 6 tiếng đồng hồ trên chuyến xe khách để đến được Huế. Dù hành trình khá mệt mỏi, nhưng sự chào đón nồng hậu của người thân đã xua tan đi tất cả sự mệt nhọc ấy.

Vừa về đến nhà, cả gia đình đã quây quần bên mâm cơm họp mặt. Tiếng cười nói rộn rã, những câu chuyện đầy ắp tình cảm được trao đổi. Mọi người kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại, về người bà con xa, về bác hàng xóm gần và cả những dự định tương lai của các cháu trong gia đình. Không khí đầm ấm và thân thiện khiến em cảm nhận rõ nét tình cảm gia đình sâu đậm.

Sau bữa ăn, em cùng mẹ đi dạo phố Huế. Khung cảnh vẫn giữ nguyên vẻ đẹp trầm tư như mọi lần em về. Những hàng cây bắt đầu rụng lá vàng, tạo nên một bức tranh thiên nhiên mê hoặc lòng người. Cầu Tràng Tiền tĩnh lặng soi bóng xuống dòng sông Hương êm đềm, thảnh thơi. Dòng sông lúc này giống như một cô gái Huế dịu dàng, đằm thắm và e ấp, những gợn sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ khiến lòng người không khỏi xao xuyến. Em và mẹ ghé vào nhà sách Phú Xuân, nơi đông người nhưng lại rất yên tĩnh. Không gian chỉ vang lên tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, thể hiện sự tế nhị và văn minh của con người nơi đây.

Trời bắt đầu tối, em và mẹ trở về nhà ngoại. Bữa cơm tối đã được chuẩn bị sẵn, với những món ăn ngon mà em và mẹ yêu thích, do bà và dì Năm tự tay nấu nướng. Cả gia đình cùng nhau xem tivi, em sà vào lòng bà, nắm lấy đôi tay gầy guộc của bà và cảm thấy thương bà vô cùng. Em thì thầm: "Bà ơi, ít bữa bà ra Hà Nội chơi với cháu nhé." Bà cười hiền hậu, ánh mắt âu yếm nhìn em và nói: "Bà già rồi, khó mà đi xa được. Mẹ con cháu phải tranh thủ vào thăm bà thường xuyên nhé." Em ôm chầm lấy bà, không nói thêm lời nào nhưng cả hai đều hiểu tình cảm và sự trân trọng dành cho nhau.

Ngày hôm sau, là ngày giỗ ông cố ngoại, mọi người trong họ tộc đã đến từ sớm để chuẩn bị. Sau khi hoàn tất mọi công việc, em và mẹ phải chia tay mọi người để trở về Hà Nội cho kịp chuyến xe. Ai nấy đều biếu quà cho gia đình em, những món quà nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm ấm áp của con người quê hương.

Khi rời khỏi Huế, lòng em không khỏi bịn rịn, cảm giác không nỡ rời xa mảnh đất thân thương này. Em tự hứa sẽ sớm trở lại để gặp lại bà ngoại và những người thân yêu, để tiếp tục những kỷ niệm đẹp đẽ và ngọt ngào bên gia đình. Những chuyến về quê luôn để lại trong em những dấu ấn khó phai, làm cho tình yêu quê hương thêm sâu đậm.

 

Tả một cảnh đáng nhớ trong chuyến về thăm quê em siêu hay - Mẫu số 2

Gia đình em sống ở Hà Nội, nhưng mẹ em lại có gốc gác từ miền Trung, cụ thể là vùng đất Huế mộng mơ. Mỗi năm, gia đình em chỉ về thăm quê một đến hai lần, nhưng lần nào cũng mang lại cho em những kỷ niệm khó quên và niềm vui vô tận.

Một trong những chuyến đi đáng nhớ nhất là vào năm em học lớp 4, khi gia đình em về quê nhân dịp giỗ ông cố ngoại. Mẹ và em đã phải trải qua hơn 6 tiếng đồng hồ ngồi trên xe khách để tới được Huế. Dù hành trình dài và mệt mỏi, nhưng ngay khi đặt chân tới nhà, sự chào đón nồng hậu của mọi người khiến mọi cảm giác mệt nhọc tan biến.

Khi ấy, cả nhà quây quần bên bữa cơm họp mặt, những câu chuyện rôm rả được trao đổi. Mọi người kể cho nhau nghe về cuộc sống của những người bà con xa, về bác hàng xóm thân thiết, và cả những dự định tương lai của các cháu trong gia đình. Không khí đầm ấm, vui tươi khiến em cảm nhận được sự gắn kết và tình yêu thương giữa các thành viên.

Sau bữa ăn, em cùng mẹ đi dạo phố Huế. Thành phố vẫn mang vẻ trầm tư như những lần trước, nhưng lại có gì đó lôi cuốn đến lạ. Những hàng cây bắt đầu rụng lá vàng, tạo nên khung cảnh thơ mộng trên các con đường. Cầu Tràng Tiền đứng lặng bên dòng sông Hương, dòng sông lúc này giống như một cô gái Huế dịu dàng, đằm thắm và e ấp. Những gợn sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ, gợi lên trong lòng người cảm giác nhớ nhung và mong chờ một điều gì đó khó tả.

Em và mẹ ghé vào nhà sách Phú Xuân, nơi đông người nhưng lại rất yên tĩnh. Không gian đầy sự tế nhị và văn minh, chỉ có tiếng trang sách được lật nhẹ nhàng. Điều này khiến em cảm thấy thật ấn tượng về sự tinh tế của con người nơi đây.

Trời tối dần, em và mẹ trở về nhà ngoại. Bữa cơm tối đã được dọn sẵn với những món ngon mà em và mẹ yêu thích, do bà và dì Năm chuẩn bị như một món quà chào đón hai mẹ con. Sau bữa tối, cả gia đình cùng nhau xem tivi, em rúc vào lòng bà, nắm lấy đôi tay gầy guộc của bà và cảm thấy thương bà vô cùng. Em thì thầm: "Bà ơi, ít bữa bà ra Hà Nội chơi với cháu nghe bà". Bà cười hiền hậu, ánh mắt âu yếm nhìn em và nói: "Bà già rồi, có đi được đâu xa. Mẹ con cháu phải tranh thủ mà vô thường xuyên với bà nghe". Em ôm chầm lấy bà, không cần nói thêm lời nào nhưng cả hai đều hiểu tình cảm và sự trân trọng dành cho nhau.

Ngày hôm sau là ngày giỗ ông, mọi người trong họ tộc đã đến từ sớm để chuẩn bị. Sau khi hoàn tất mọi công việc, em và mẹ phải chia tay mọi người để trở lại Hà Nội cho kịp chuyến xe. Ai nấy đều biếu quà cho gia đình em, những món quà nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm ấm áp của con người quê hương.

Khi rời khỏi Huế, lòng em không khỏi bịn rịn, cảm giác không nỡ rời xa mảnh đất thương yêu này. Em tự hứa sẽ sớm trở lại để gặp lại bà ngoại và những người thân yêu, để tiếp tục những kỷ niệm đẹp đẽ và ngọt ngào bên gia đình.

 

Tả một cảnh đáng nhớ trong chuyến về thăm quê em siêu hay - Mẫu số 3

Quê hương luôn mang trong mình vẻ đẹp bình dị, thân thương, gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ đáng nhớ của em. Mỗi lần trở về quê, em đều được trải nghiệm và lưu giữ thêm những ký ức quý báu. Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất là những buổi chiều thả diều cùng các bạn.

Vào những buổi chiều gió mát, chúng em thường rủ nhau lên triền đê để vui chơi. Buổi sáng, triền đê là nơi trâu bò nhởn nhơ gặm cỏ, nhưng khi chiều xuống, nơi đây trở thành sân chơi lý tưởng cho đám trẻ con chúng em. Lúc ấy, ánh nắng đã dịu đi, không còn gay gắt như ban trưa. Khung cảnh ở đây thật tuyệt vời với bãi cỏ xanh mướt và hàng tre rì rào reo vui cùng gió. Trời cao, trong xanh, điểm xuyết những đám mây trắng xen lẫn hồng cam lơ lửng trên bầu trời. Ông mặt trời từ từ lặn về phía tây, tạo nên một không gian thoáng đãng, làm chúng em càng thêm phấn khởi. Tiếng cười nói vui vẻ, tiếng vỗ tay đôm đốp vang lên rộn rã khắp góc trời quê.

Chỉ trong chốc lát, những con diều đủ màu sắc và hình dạng bắt đầu tung bay trên bầu trời. Nào là diều chim phượng, diều cá mập, diều voi, diều gấu… Còn có cả những con diều giấy hình thoi do các bạn tự làm, được vẽ thêm con mắt đen to, cái miệng rộng và gắn thêm đuôi cho thêm phần sinh động. Chúng em thi nhau thả diều, xem ai thả cao hơn, xa hơn. Gió như hòa cùng niềm vui, nâng những cánh diều bay cao, bay xa. Khung cảnh trời chiều với những cánh diều bay lượn thật yên bình và đẹp đẽ biết bao!

Mỗi lần đi thả diều, em luôn cảm thấy lòng mình tràn ngập niềm vui và sự háo hức. Những lúc ấy, em được thả hồn theo những cánh diều, mơ mộng về những niềm vui nhỏ bé. Em mong rằng mình sẽ có thêm nhiều cơ hội trở về thăm quê, để được thả diều và trải nghiệm những khoảnh khắc bình yên cùng các bạn nhiều hơn nữa.