1. Viết đoạn văn ngắn ghi lại cảm xúc về bài thơ Dòng sông mặc áo - Mẫu số 1

Viết về dòng sông quê hương, Tế Hanh có bài thơ "Nhớ con sông quê hương", Hoài Vũ có bài "Vàm Cỏ Đông", Vũ Duy Thông có bài "Bè xuôi sông La"... Những tác phẩm ấy đều chan chứa tình yêu quê nhà sâu đậm. Trong số đó, bài thơ "Dòng sông mặc áo" của Nguyễn Trọng Tạo cũng không kém phần ấn tượng, mang đến cho chúng ta nhiều cảm xúc thân thương. Bài thơ "Dòng sông mặc áo" gồm 14 câu thơ lục bát, hiện lên trước mắt ta một dòng sông quê đẹp như tranh, với mặt nước luôn thay đổi theo từng thời khắc của ngày đêm. Dòng sông ấy như một thiếu nữ duyên dáng, làm đẹp cho mình bằng những bộ trang phục đầy màu sắc. Nguyễn Trọng Tạo đã khéo léo nhân hóa dòng sông, biến nó thành một nhân vật sống động, luôn thay đổi và đầy sức hút. Hình ảnh con sông quê trong ca dao cũng thật quen thuộc, uốn lượn như hình rồng, con sông Cầu chảy lơ thơ, hay con sông Thương với dòng nước "bên lở bên bồi... dòng trong dòng đục..." từng làm say lòng bao người. Hãy cùng chiêm ngưỡng "Dòng sông mặc áo" của Nguyễn Trọng Tạo. Dưới ánh hồng của bình minh, dòng sông khoe vẻ đẹp lộng lẫy, mặc chiếc áo dài "thướt tha" may từ "lụa đào" cao cấp. Khi trưa về, sông khoác lên mình chiếc áo xanh mát mẻ như tươi mới. Chiều tà, dòng sông khoác chiếc áo hây hây màu ráng vàng, như áo lụa mỡ gà quý phái. Đầu hôm, sông mặc áo nhung tím, thêu vầng trăng trước ngực, đính thêm ngàn sao lấp lánh. Nửa đêm, dòng sông trở nên yên tĩnh, ẩn mình trong rừng bưởi với chiếc áo màu đen giản dị. Sáng sớm hôm sau, sông khoác áo hoa ướp hương bưởi, làm ngẩn ngơ lòng người:

"Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ

Dòng sông đã mặc bao giờ áo hoa

Ngước lên bỗng gặp la đà

Ngàn hoa bưởi đã nở nhòa áo ai..."

Bài thơ "Dòng sông mặc áo" thể hiện tình yêu sâu đậm và chân thành của tác giả đối với dòng sông quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn. Tình cảm ấy hòa quyện với tình yêu quê nhà, đất nước, mang đến cho người đọc những cảm xúc dịu dàng, ấm áp. Chúng ta hãy nhẹ nhàng ngân nga những vần thơ đẹp, hát lên những câu ca về những dòng sông trên khắp mọi miền quê hương:

"Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu

Mà khi về đến Đất Nước mình thì bắt lên câu hát

Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thác

Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi"...

("Đất Nước" - Nguyễn Khoa Điềm)

 

2. Viết đoạn văn ngắn ghi lại cảm xúc về bài thơ Dòng sông mặc áo - Mẫu số 2

Khi viết về dòng sông quê mẹ, ta không thể không nhắc đến những bài thơ mang nặng tình cảm quê hương như "Nhớ con sông quê hương" của Tế Hanh, "Vàm cỏ Đông" của Hoài Vũ, hay "Bè xuôi sông La" của Vũ Duy Thông. Mỗi bài thơ đều đậm đà những hình ảnh gợi nhớ, chạm đến sâu thẳm trái tim của người đọc. "Dòng sông mặc áo" của Nguyễn Trọng Tạo cũng không ngoại lệ, là một tác phẩm thơ đầy cảm xúc và thương mến, thể hiện sự tinh tế và nhạy bén của nhà thơ trong việc phát hiện những nét đẹp biến đổi của dòng sông quê hương. Bài thơ "Dòng sông mặc áo" gồm 14 câu lục bát, khắc họa một dòng sông quê hương đẹp như tranh vẽ, thay đổi theo từng khoảnh khắc trong ngày. Hình ảnh dòng sông được nhân hóa như một thiếu nữ kiều diễm, thích khoe sắc và làm duyên. Nhà thơ đã khéo léo mô tả những sắc màu, những nét đẹp của dòng sông qua từng giờ khắc. Trong ca dao, con sông làng ta uốn lượn "như hình con long," con sông Cầu "nước chảy lơ thơ," con sông Thương "bên lở bên bồi... dòng trong dòng đục..." đã từng làm say đắm biết bao người qua bao thế hệ. Và chúng ta hãy cùng nhau chiêm ngưỡng "Dòng sông mặc áo" của Nguyễn Trọng Tạo. Dưới ánh bình minh, dòng sông khoe sắc với chiếc áo dài "thướt tha" may bằng "lụa đào" cao cấp. Khi trưa về, dòng sông rộng mênh mông, khoác lên mình chiếc "áo xanh" mới mẻ. Chiều tà, sông "cài lên màu áo hây hây ráng vàng," giống như chiếc áo lụa mỡ gà quý phái. Đầu hôm, dòng sông mặc áo nhung tím, thêu vầng trăng trước ngực, điểm tô ngàn sao lấp lánh. Nửa đêm, dòng sông lặng lẽ trong chiếc áo đen giản dị, nép mình trong rừng bưởi. Và sáng sớm hôm sau, dòng sông khiến lòng người ngẩn ngơ với chiếc áo hoa ướp hương bưởi:

"Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ

Dòng sông đã mặc bao giờ áo hoa

Ngước lên bỗng gặp la đà

Ngàn hoa bưởi đã nở nhòa áo ai..."

Bài thơ "Dòng sông mặc áo" thể hiện tình yêu thắm thiết với dòng sông nơi chôn nhau cắt rốn của nhà thơ, tình cảm ấy chan hòa với tình yêu quê hương đất nước. Chúng ta hãy cùng ngân lên những vần thơ đẹp, hát vang những lời ca về các dòng sông trên khắp miền quê hương:

"Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu

Mà khi về đến Đất Nước mình thì bắt lên câu hát N

gười đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thác

Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi"...

("Đất Nước" - Nguyễn Khoa Điềm)

 

3. Viết đoạn văn ngắn ghi lại cảm xúc về bài thơ Dòng sông mặc áo - Mẫu số 3

Viết về những dòng sông quê mẹ, Tế Hanh với bài thơ "Nhớ con sông quê hương", Hoài Vũ với "Vàm Cỏ Đông", và Vũ Duy Thông với "Bè xuôi sông La" đều là những tác phẩm đậm đà tình yêu quê hương. Bài thơ "Dòng sông mặc áo" của Nguyễn Trọng Tạo cũng không kém phần lay động, mang đến cho người đọc bao nhiêu thương mến. "Dòng sông mặc áo" gồm 14 câu thơ lục bát, khắc họa trước mắt chúng ta một dòng sông quê đẹp như tranh, thay đổi sắc màu và hình dáng theo từng thời điểm trong ngày. Sông được nhân hóa như một thiếu nữ yểu điệu, thích làm đẹp. Nhà thơ tinh tế phát hiện ra những sắc màu và nét đẹp của dòng sông quê luôn biến đổi. Trong ca dao, con sông làng ta uốn lượn "như hình con long", sông Cầu "nước chảy lơ thơ", sông Thương "bên lở bên bồi, dòng trong dòng đục", từng làm say mê biết bao người qua bao thế hệ. Hãy cùng chiêm ngưỡng "Dòng sông mặc áo" của Nguyễn Trọng Tạo. Dưới ánh bình minh hồng, dòng sông khoe áo đẹp, áo dài "thướt tha" may bằng "lụa đào" cao cấp. Trưa về, dòng sông rộng bao la, mặc "áo xanh" tươi mới. Chiều tà, sông khoác "áo hây hây ráng vàng", quý phái như áo lụa mỡ gà. Đêm đến, sông mặc áo nhung tím thêu trăng trước ngực, điểm xuyết ngàn sao. Nửa đêm, sông lặng lẽ nép mình trong rừng bưởi, kín đáo với áo đen giản dị. Sáng hôm sau, dòng sông khoác áo hoa bưởi thơm ngát, làm lòng người ngẩn ngơ:

"Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ

Dòng sông đã mặc bao giờ áo hoa

Ngước lên bỗng gặp la đà

Ngàn hoa bưởi đã nở nhòa áo ai..."

Bài thơ "Dòng sông mặc áo" thể hiện một cách sâu sắc tình yêu của tác giả với dòng sông nơi chôn nhau cắt rốn. Tình cảm ấy trong sáng và chan hòa với tình yêu quê hương đất nước. Chúng ta hãy cùng ngân lên những vần thơ đẹp, hát lên những lời ca về những dòng sông trên mọi miền quê:

"Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu

Mà khi về đến Đất Nước mình thì bắt lên câu hát

Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thác

Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi"...

("Đất Nước" - Nguyễn Khoa Điềm)

 

4. Viết đoạn văn ngắn ghi lại cảm xúc về bài thơ Dòng sông mặc áo - Mẫu số 4

Viết về những dòng sông quê mẹ, chúng ta không thể không nhắc đến những áng thơ tuyệt vời của các nhà thơ Việt Nam. Tế Hanh với "Nhớ con sông quê hương", Hoài Vũ với "Vàm cỏ Đông", Vũ Duy Thông với "Bè xuôi sông La"... Mỗi bài thơ đều chất chứa tình yêu quê hương sâu nặng. "Dòng sông mặc áo" của Nguyễn Trọng Tạo cũng là một trong những bài thơ ấy, mang đến cho người đọc bao cảm xúc dạt dào. Bài thơ "Dòng sông mặc áo" gồm 14 câu thơ lục bát, vẽ lên trước mắt ta một bức tranh sông quê tuyệt đẹp, nơi gương nước biến đổi liên tục theo từng khoảnh khắc của ngày và đêm. Sông được nhân hóa như một thiếu nữ điệu đà, yêu thích khoe sắc. Nhà thơ tinh tế nhận ra những sắc màu phong phú, vẻ đẹp thay đổi không ngừng của dòng sông quê hương. Những dòng sông trong ca dao Việt Nam đã in đậm dấu ấn trong lòng người dân. Con sông làng uốn lượn "như hình con long", con sông Cầu "nước chảy lơ thơ"; con sông Thương "bên lở bên bồi... dòng trong dòng đục..." từng làm say đắm bao thế hệ. Hãy cùng chiêm ngưỡng "Dòng sông mặc áo" của Nguyễn Trọng Tạo. Dưới ánh bình minh, dòng sông khoe sắc áo đẹp, áo dài "thướt tha" may từ "lụa đào" cao cấp. Khi trưa về, sông khoác lên mình chiếc áo xanh mới mẻ. Chiều tà, sông "cài lên màu áo hây hây ráng vàng", như chiếc áo lụa mỡ gà quý phái. Đầu hôm, sông mặc áo nhung tím có thêu vầng trăng trước ngực, điểm xuyết ngàn sao lấp lánh. Nửa đêm, sông lặng lẽ khoác chiếc áo đen giản dị, nép mình trong rừng bưởi. Sáng sớm hôm sau, sông khoác áo hoa ướp hương bưởi, làm ngẩn ngơ lòng người:

"Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ

Dòng sông đã mặc bao giờ áo hoa

Ngước lên bỗng gặp la đà

Ngàn hoa bưởi đã nở nhòa áo ai..."

Bài thơ "Dòng sông mặc áo" thắm đượm tình yêu dành cho dòng sông quê hương, nơi gắn bó từ thuở ấu thơ. Tình cảm trong sáng ấy hòa quyện với tình yêu quê hương đất nước. Chúng ta hãy khẽ ngân nga những vần thơ đẹp, hát lên những lời ca về các dòng sông trên mọi miền quê hương:

"Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu

Mà khi về đến Đất Nước mình thì bắt lên câu hát

Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thác

Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi"...

("Đất Nước" - Nguyễn Khoa Điềm)

Những dòng thơ ấy không chỉ là những lời ca ngợi cảnh đẹp mà còn là tình yêu, lòng tự hào về quê hương, đất nước Việt Nam tươi đẹp.