Quan điểm sáng tác

Viết văn trước hết phải giống làm nghề chuyên môn để đưa ra sản phẩm chuyên nghiệp. Đó là tiêu chí tối thiểu khi tôi cầm bút. Nhưng viết văn là nghề đặc biệt, nghề mở đường hay cứu rỗi, hoặc khiêm tốn hơn là "trợ lực" cho các tâm hồn, đơn giản vì xã hội không có ngành dịch vụ nào thay thế được văn chương để trợ lực tâm hồn.

Người làm chứng trước tòa chẳng hạn, anh ta không chỉ làm chứng mà đã cứu được các nạn nhân ra khỏi sự oan trái. Với tôi, cầm bút là cái phải cao hơn nghề nghiệp, cũng như sự cứu trợ, nó phải là sứ mệnh cầm bút mà mình không làm thì có khi chẳng ai làm. Đó không phải là một kiểu tự cao, mà là một cách nghĩ về bổn phận.

Viết về tác giả
+ Anh là một người rất kỳ lạ một anh hề triết học, chàng Đông-ki-sốt văn chương cưỡi con ngựa văn hóa duy lý của phương Tây đi giữa cuộc đời… (nhà thơ, đạo diễn Đỗ Minh Tuấn)
+ Đức đã vô nghĩa hóa toàn bộ văn học Việt Nam đương đại...
Tôi tin chắc: con người này, nhà tư tưởng quyết liệt - nhà văn, nhà thơ, nhà lý luận phê bình này... là một con người hữu ích cho tôi và cho cả cộng đồng (nhà văn Hòa Vang)

+ Nguyễn Hoàng Đức đã dấn thân và cô đơn trên con đường lý trí để thực hiện sứ mệnh của bản thân mình cho chân lý sáng tạo văn học nghệ thuật. (Lương Tử Đức)

+ Thơ Đức vượt lên trên hết những chuẩn mực đó là - thứ chuẩn mực khác - thứ chuẩn mực của thi sĩ: dào dạt, quẫy mạnh, vật vã và khao khát như phát rồ... (Nhà văn Nguyễn Đình Chính)

+ Cái gì ông cũng lấy thước đo của lý luận, của triết học để phán xét. Ông sáng tác cũng theo các tiêu chuẩn của triết học. (Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều)

+ Nguyễn Hoàng Đức đang "cháy hết mình" để vươn lên đỉnh cao sáng tạo những Chuyên luận triết học, Chuyên luận thần học, Tiểu luận tình yêu, Phê bình văn học, Tiểu thuyết, Truyện ngắn, Trường ca, Thơ... Ước vọng trở thành một "nhà tư tưởng lớn", "đại văn hào" Việt Nam của anh hoàn toàn trong sáng và chính đáng (Chungta.com)

+ Anh Hoàng Đức - một nhân cách đáng trân trọng

Tôi đã từng bị tác phẩm "Ý hướng tính Văn chương" của anh Đức hấp dẫn từ lâu. Sau đó tôi mua tiếp tác phẩm "Cô đơn Con người - Cô đơn Thi sĩ" của anh và đọc ngấu nghiến!
+ Anh Đức là một người Việt hiếm có. Anh làm tôi nhớ đến triết gia Trần Đức Thảo - một triết gia thực thụ được thế giới công nhận. Tôi có viết lách đôi chút, nhưng khi nhìn sang anh Đức thì mới thấy được năng lực sáng tác của anh mới thật sự khổng lồ - chắc chắn đó là món quà vô giá của Chúa gửi vào anh!
+ Tôi ước mong sao được gặp anh để nghe anh tâm sự về tri thức, về sự dấn thân văn chương và triết lý và tìm hiểu về năng lực sáng tạo bí ẩn của anh!
+ Quan trọng nhất của một người trí thức là tính trung thực và thái độ dấn thân hết mình vì chân lý. Anh Đức hoàn toàn có được những phẩm chất đáng quý ấy!
+ Chúng ta hãy tiếp nhận những tác phẩm của anh với thái độ trân trọng và đối thoại trên cơ sở nhân văn chung.
Đinh Gia Hưng (ghung71@yahoo.com)

Tác phẩm đã in

+ Những người chăn kiến: Tập truyên ngắn, NXB Hội nhà văn, 1992
+ Kẻ hành hương từ đời đến thơ (trường ca)
Một tuyên ngôn hành trình của người hùng đi tìm mỹ học.
+ Đợi... chuyến đò đã lỡ (trường ca)
Một bài thơ tình dài nhất thế giới.
+ Điệu kèn cô đơn (thơ)
Một tập thơ tự do với thông điệp của tư tưởng
+ Leo gác ngược. Tập truyện ngắn, NXB Văn hóa dân tộc, 2000

+ Cô đơn con người, cô đơn thi sĩ. Tiểu luận phê bình, NXB Văn hóa dân tộc, 2000
Hơn 50 bài viết bàn về hành trình chiến lược của văn học Việt Nam khởi từ thực tại và trình độ của các cây bút... Cuốn sách đã quyết liệt đề cao giá trị mỹ học và tính tư tưởng của văn học, thẳng thắn chỉ ra sự lúng túng về nhận thức và loay hoay trong cảm xúc. Gạn đục khơi trong để hướng đến một nền văn học đích thực.
+ Luận về tình yêu, 2 tập, Tiểu luận, NXB Thanh niên, 1998
+ Tình yêu phong thánh con người, Tiểu luận, NXB Văn hóa dân tộc, 2001
+ Ý hướng tnh văn chương. Chuyên luận, NXB Văn hóa dân tộc, 1999
Gồm 6 chương, đi từ bản tính sáng tạo, qua chân lý, đến Thượng Đế, rồi hạ xuống con người, đến siêu hình học, và văn chương cứu rỗi con người, đến phương tiện của tư duy và văn chương – chính là chữ nghĩa.

Tác phẩm sắp in

+ Ngước lên cao (trường ca thần học)
+ Bóng tượng đài ám ảnh (trường ca)
+ Xứ lưu đầy (tiểu thuyết)
+ Ngưỡng cửa làm người - 2 tập (tiểu thuyết)
+ Cẩm nang Mỹ học Nghệ thuật Thi ca phê bình (tuyển dịch)
+ Sống là nguồn mực chảy vào văn học (tiểu luận)
+ Trái tim giữa vòng tay bất khả - 2 tập (tiểu luận)
+ Chờ đợi ngân hàng của tình yêu – 2 tập (tiểu luận)
+ Người Việt tự ngắm mình (chuyên luận)
Chuyên luận phản tỉnh chúng ta bằng con mắt của lý trí, luận lý nhìn nhận "cái hay - tật xấu" của người Việt.
+ (Chuyên luận triết học, đang đăng nhiều kỳ tại chungta.com)
Chuyên luận dẫn dắt, phác họa cho bạn đọc một lộ trình rõ nét về triết học của nhân loại, giúp các bạn hiểu về ý nghĩa và nội dung của triết học; bạn có thể tự mình xác lập được con đường đúng đắn hơn trong nhận thức của mình
+ Hành trình tâm linh nhân loại (chuyên luận tôn giáo, đăng nhiều kỳ tại chungta.com)
Một cuốn chuyên luận về thần học đầy đủ nhất. Mục tiêu chính của cuốn sách không nằm trong khuôn viên của bất kỳ tôn giáo nào, cũng không trả lời câu hỏi Thượng Đế có hay không, bởi lẽ câu hỏi này từ cổ chí kim loài người chưa trả lời được, và cuốn sách này cũng không có tham vọng trả lời. Cuốn sách nhằm trình bày hiện thực tôn giáo đang diễn ra trên trần gian, và đang trở thành những xu hướng thời đại không nhỏ tác động trực tiếp vào những trào lưu, những cách sống, cách văn hoá, cách đạo đức, cách sinh hoạt, lớn hơn là cách tinh thần của nhân loại. Cho dù sách có bàn về tôn giáo thì không có nghĩa có quyền chìm đắm trong những tín điều u mê ma thuật; trái lại cuốn sách này chủ yếu trình bày, diễn xuất lại những ý tưởng của các triết gia, nhà bác học, thần học gia, danh nhân lỗi lạc một cách vừa lý trí, vừa thực tiễn xung quanh vấn đề tín ngưỡng và cái vô cùng. Hành trình nhận thức duy niệm của nhân loại

Nếu không có tôn giáo toả ánh sáng từ cõi vô cùng, ngoài biên giới hữu hạn của con người đến, thì thực tại tự thân của trần gian không có mục đích, không có dự trình vận động. Giống một con người không có dự phóng cho ngày mai, anh ta sẽ không thể sống như đang từng sống trong hiện tại. Cái dự phóng ngày mai, hiện chỉ là ý định nhắm về lý tưởng, nhưng nó đang hoà quyện trong chính thực tại vật chất của người đang sống. Đến đây, một câu hỏi cũng như câu trả lời của chúng ta đã lộ ra: Đánh mất Thượng Đế thì tâm hồn con người sẽ giầu có lên hay nghèo nàn đi?

Đánh mất Thượng Đế cũng có nghĩa là đánh mất câu hỏi siêu hình lớn nhất để con người đi tìm kiếm ánh sáng của sự thật! Đánh mất Thượng Đế, con người cũng đánh mất ánh sáng lý tưởng, mất đi giá trị tham chiếu đòi siêu vượt khỏi chính mình! Đánh mất Thượng Đế cũng là mất đi hiện thể vô cùng để khả thể con người tìm kiếm dự phóng trở thành cái gì đó lớn hơn!

Đánh mất Thượng Đế, nếu không biết được giá trị của “Vật” bị đánh mất, sẽ rơi vào chủ nghĩa duy vật thiển cận cứng nhắc, như nhà bác học L.M. Palov phát ngôn: “Tôi bài bác chủ nghĩa duy vật cận thị từng đơn giản hoá sự vật một cách thô thiển và quá sớm, từng hạ thấp sự vật trước bản tính trong sáng và toàn vẹn”. Nhà bác học Pascal thì đưa ra một lời khuyên rất hiện thực : “Với Chúa, nếu bạn được, bạn được tất cả, nếu bạn mất bạn chẳng mất gì. Vậy thì hãy được, đừng lưỡng lự”
+ Công lý và Dục vọng (chuyên luận, đang đăng nhiều kỳ tại chungta.com)

- Dục vọng của người này không thể tàn phá dục vọng của người kia: Đó chính là công lý...
- Nhận thức về công lý và dục vọng: Thiện - ác, tự do, tự trọng, tự sỉ, tha nhân, công lý
- Thực hành công lý và dục vọng: Bổn phận, tự do, tha nhân, công lý, luật pháp
- Dục vọng và công lý không thể nằm ngoài ánh sáng của lý tưởng...


+ Quan phẩm và Nhân phẩm (Chuyên luận, đang đăng nhiều kỳ tại chungta.com)
chuyên luận về chuyện Làm Quan và Làm Người. Thông qua cái nhìn vừa thực tiễn, vừa khoa học, tác giả muốn thuyết phHe hục chúng ta rằng: giá trị Làm Người mênh mông cao cả nhất, rộng nhất gấp bội việc làm cho ai đó có nhãn mác Làm Quan.

+ Tự do nền móng thiết yếu của con người (chuyên luận)
Tự do không chỉ là vật liệu thiết yếu mở màn xây lên mọi giá trị của con người, mà tự do còn là một báu vật đạt tới mọi tầm cao của giá trị nhân loại. Hình ảnh tự do là chìa khoá, thật là đích đáng, bởi vì không có tự do con người khác chi con chim bị nhốt trong lồng, con thú bị nhốt trong chuồng, và tự do bắt đầu là chìa khoá mở cưả cho người ta bước khỏi nơi giam cầm đó, nó giống như chìa khoá của viên cai ngục tra vào ổ khoá của nhà tù, được trả tự do. Khi con chim bị giam trong lồng, cổ họng nó nghẹt thở trong sự sợ hãi thì làm sao có thể cất tiếng hót!

Triết lý - văn hóa - Phản tỉnh

- Trả lời bài “Chúng ta chưa có con ngựa văn hoá để cưỡi” của Nguyễn Trần Bạt
- Nhìn thẳng hay nhìn vòng “về sự im hơi lặng tiếng”
- Nhận diện bộ mặt thật của chiến tranh
- Chiến tranh – bản tính và hoán cải
- Gặt hái gì quanh diễn văn của Tổng thống Obama?
- Văn hóa: cái nhìn từ nền tảng
- Văn hóa giữa dòng hội nhập
- Văn minh: cái nhìn từ nền tảng
- Thế kỷ mới: Bình minh kỹ thuật hay hoàng hôn văn hóa
- Newton & Einstein: Ai lớn hơn?
- Thượng Đế là ai?
- Cuộc sống - cái chết, tình yêu - lạc thú - hạnh phúc- đau khổ
- Bi kịch con người
- Bản ngã, tâm linh - thể xác, tự do, tha nhân
- Kịch tính giữa dục vọng và lý tưởng
- Những kịch tính tột đỉnh hào quang
- Quĩ đạo Chân Thiện Mỹ ở đời
- Học còn chọc bị gạo?
- Ngậm miệng ăn tiền
- Bệnh “hồn nhiên”
- Một trăm cái lý không bằng một tý cái tình
- “Anh em khinh trước, làng nước khinh sau


Phê bình văn học

- Tuổi trẻ - Bước vào đường thơ và trên đường thơ
- Sáng tạo mỹ học từ cái nhìn đơn giản
- Nữ giới - Nữ văn sĩ và Văn giới
- Thực trạng thơ Việt Nam
- Dục tính: chân móng hay đỉnh tháp của văn chương?
- Ðà viết văn nước nhà thế kỷ 20 lao sang thế kỷ 21 thế nào?
- Vành nguyệt quế: Bất sánh của ngôn từ
- Lý trí trên ngai vàng sáng tạo
- Hình thức & nội dung sáng tạo
- Không thẩm định thì không sáng tạo
- Tìm cái mới trong khả năng sáng tạo của người Việt chúng ta
- Kịch tính trên đỉnh đầu sáng tạo
- Hậu hiện đại sống ngoài tác phẩm
- Khoa học và nghệ thuật trong sáng tạo
- Tại sao nghệ thuật là mô phỏng?
- Hòa Vang - 'Hạt bụi người bay ngược' dòng đời


Tuổi trẻ - Tình yêu - Hạnh phúc gia đình

- Bàn về sự trưởng thành
- Con người và tình yêu thời hiện đại
- Định mệnh con người
- Tình yêu phong thánh con người
- Chiều nhau qua khúc quanh thời đại
- Tuổi trẻ và "đường bay vinh quang"
- Công ước của tình yêu
- Hiệu ứng phụ của chat chit khi yêu
- Quá khứ: Kho tàng hay chiến địa?
- Vào đời hay mất tuổi đời
- Bí quyết cơm lành canh ngọt
- Bi kịch ngang trái của tình yêu
- Làm mẹ nhẹ làm vợ?
- Tình dẫu vứt đừng mơ nhặt
- Bồ bịch có nên quy về tình địch
- Tuổi đáng yêu và đáng lo
- Bản năng dại hại một đời
- Bảo hiểm gia tốc của tình yêu
- Con tim vò mãi cũng nhàu
- Chớ xét nét mà vét cạn tình
- Nguồn yêu từ trái tim ta
- Lầm lỡ thì nhỡ cuộc đời
- Tự do là thước đo tâm hồn
- Giấc mơ sa cơ giữa đời
- Chọn trăng hoa hay hạnh phúc
- Thuyền xuôi mái ngược
- Bến mơ vỡ mộng tình
- Sống nửa mình sao chịu thấu
- Xấu chàng hổ đôi ta
- Thục nữ bến bình an
- Tổ ấm đặt ngoài trái tim
- Quyến rũ bước vào chung kết
- Tâm hồn và thể xác: ai thắng ai?
- Một lần gặp lại người xưa
- Xuê xoa chuyện nhỏ, bỏ mất tình yêu
- Bóng người qua in bóng đời ta
- Huyền bí nhân duyên nhưng đừng mê tín
- Thủy chung thời hậu cách mạng tình dục
- Yêu sớm măng non có thành tre?
- Bẫy tình rình ngay trên giường
- Duyên sánh đôi cùng Phận
- Yêu sớm cớm vườn tương lai
- Đọng hay tan ký ức đời đời?
- Cuộc chiến hoa hồng của trái tim rớm lệ
Viết về cuộc đấu nhiều thế kỷ của phụ nữ, không phải thứ đòi lén sau màn the nữa, mà là cuộc đấu công khai, nhiều chông gai và bi kịch để đòi "bình đẳng" cho mình trước đàn ông...
- Lãng mạn đã cạn thời hiện đại?
- Nổi tiếng là... Sống ở trong óc người khác


Truyện ngắn

- Những người chăn kiến
- Mánh bí truyền
- Điệu kèn cô đơn
- Một lần cho tất cả
- Cõi trầm luân

Trường ca, thơ

- Giao hưởng mùa xuân
- Kẻ hành hương

 Luật Minh Khuê (sưu tầm)