1. Lập dàn ý người mẹ trong Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ

I. Mở bài

  • Giới thiệu về bài hát ru "Những Em Bé Lớn Trên Lưng Mẹ" của Nguyễn Khoa Điềm.
  • Khẳng định vai trò của người mẹ trong bài hát và ý nghĩa của nó.

II. Thân bài
- Đoạn 1: Người mẹ đang gánh vác những công việc vất vả

  • Miêu tả công việc mẹ làm: giã gạo, nuôi bộ đội, tỉa bắp trên núi, chuyển lán, đi đạp rừng.
  • Sự hy sinh và gian khổ của mẹ trong công việc này.
  • Mẹ làm những công việc này vì tình yêu đối với con cái và đất nước.

- Đoạn 2: Mẹ chăm sóc đứa con yêu thương

  • Đứa con yêu quý được đặt trên lưng mẹ.
  • Miêu tả tình yêu thương và sự chăm sóc vô điều kiện của người mẹ.
  • Mẹ đặt lợi ích và sức khỏe của con lên hàng đầu.

- Đoạn 3: Tình yêu và khát vọng về tương lai

  • Mẹ tin tưởng rằng con sẽ trưởng thành và đóng góp cho quê hương.
  • Đứa con sẽ cầm gươm trên vai và giúp mẹ làm đồi.
  • Hy vọng vào tương lai của đứa con và quê hương.

III. Kết bài

  • Tổng kết ý nghĩa của bài hát ru "Những Em Bé Lớn Trên Lưng Mẹ" trong việc tôn vinh tình mẹ và tình yêu đất nước.
  • Khẳng định vai trò và đóng góp của người mẹ trong việc nuôi dưỡng và bảo vệ con cái, cũng như xây dựng quê hương.

 

2. Hình ảnh người mẹ trong bài Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ siêu hay

"Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ" là một tác phẩm sáng tác tuyệt đẹp của Nguyễn Khoa Điềm vào ngày 25 tháng 3 năm 1971. Bài thơ này đã trở thành một trong những tuyệt phẩm nổi bật trong sự nghiệp của ông. Trong tác phẩm này, hình ảnh người mẹ Tà Ôi được tạo nên như một biểu tượng tình mẫu tử Việt Nam anh hùng. Người mẹ Tà Ôi không chỉ là một người mẹ yêu thương con cái mà còn là một người yêu nước hết mực. Bằng tình yêu thương cháy bỏng dành cho con và tình yêu sâu sắc dành cho đất nước, người mẹ đã nuôi dưỡng con và cùng đánh đuổi kẻ thù, giải phóng quê hương trong những năm đất nước phải chống lại cuộc xâm lược của Mĩ.

Bài thơ không chỉ là một lời hát ru, mà còn là một cách miêu tả hình ảnh người mẹ. Tác giả ru em Cu Tai để em ngủ ngoan (đồng thời miêu tả hình ảnh người mẹ). Người mẹ trong bài thơ ru em ngủ ngoan nhưng đó là một lời ru thầm, một lời ru trong tâm hồn (Lưng đưa nôi và tim hát thành lời). Lời ru của tác giả và lời ru của người mẹ liên tiếp xen kẽ, gắn kết vào nhau, tạo nên những khúc hát ru vừa nhẹ nhàng, êm ái, vừa sâu lắng và trầm tư. Với cấu trúc tương tự như khúc hát ru, bài thơ lặp lại một số khúc giống nhau, như những nốt nhạc chủ đạo trong một bài hát. Bài thơ được chia thành ba khúc ru, mỗi khúc là một đoạn thơ. Trong đoạn thơ thứ nhất, người mẹ ru con khi đang đỡ con trên lưng và giã gạo nuôi bộ đội. Giấc ngủ của em theo nhịp chày, thấm đẫm mồ hôi làm việc cực nhọc của mẹ. Người mẹ Tà Ôi yêu thương con hết mực, không bao giờ rời bỏ con. Bà đặt lưng làm nôi và đôi vai gầy làm gối cho con. Lời ru con của mẹ được cất lên bên cối gạo giữa sàn nhà, đó cũng chính là lời tâm sự, lời tự nhủ, lời mẹ thầm thì với chính mình. Tình yêu thương con của mẹ gắn liền với tình yêu thương bộ đội:

"Mẹ thương A Kay, mẹ thương bộ đội
Con mơ cho mẹ hạt gạo trắng ngần
Mai sau con lớn vung chày lún sân..."

Ước mơ của người mẹ và giấc mơ của con trở nên như một sợi dây liên kết không thể tách rời, và cả hai hòa quyện trong tình thương yêu mãnh liệt dành cho các anh bộ đội. Trong đoạn thơ thứ hai của bài, người mẹ Tà Ôi đỡ con trên lưng và dắt đi tỉa bắp trên núi Ka Lưi. Tình thương yêu và hy vọng vô tận của người mẹ đối với con được thể hiện qua lời ca và những hình ảnh độc đáo. Trong khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, người mẹ và con trải qua những khoảnh khắc đầy yêu thương và niềm vui. Mẹ tỉa bắp, còn con tỉa giấc mơ, tạo nên một hình ảnh tượng trưng cho việc họ cùng nhau chăm sóc và nuôi dưỡng những ước mơ và hy vọng trong lòng. Trên con đường đầy màu xanh của cuộc sống, mẹ và con cùng nhau khám phá và tràn đầy niềm vui.

"Mặt trời của bắp thì nằm trên đồi
Mặt trời của mẹ con nằm trên lưng."

Trong bài thơ, hình ảnh mặt trời được sử dụng như một biểu tượng thực tế. Mặt trời mang đến ánh sáng và sự sống cho cây cỏ, khiến chúng trở nên tươi tốt hơn, như cây ngô bắp lớn và hạt mẩy. Trong câu thơ tiếp theo, hình ảnh mặt trời trở thành một ẩn dụ. Tác giả ngầm so sánh Cu Tai với mặt trời của mẹ. Nhìn con như mặt trời, thì tình yêu vô tận của mẹ dành cho con và những kỳ vọng mẹ đặt vào con trở nên rõ ràng. Đó là ánh sáng, là nguồn sống, là niềm vui, là hạnh phúc, là tương lai của mẹ. Hai câu thơ, hai hình ảnh kết hợp lại với nhau, tương đồng với nhau, làm nổi bật tình thương yêu sâu sắc và hy vọng lớn lao của người mẹ đối với đứa con. Tình yêu mẹ dành cho con không chỉ là tình yêu mẫu tử mà còn là tình yêu với cả cộng đồng, với những người dân lao động nghèo khó. Mẹ đứng bên con, nhưng trong tâm hồn mẹ vẫn gắn liền với tình yêu dành cho những người dân lao động, những người trong làng đang chịu đựng khó khăn. Tình yêu và lòng nhân ái của mẹ không biên giới, không phân biệt, và trải rộng đến tất cả những người xung quanh.

 

3. Hình ảnh người mẹ trong bài Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ chọn lọc hay nhất

Tình mẫu tử là một trong những tình cảm cao quý, thiêng liêng và sâu nặng nhất của con người. Vẻ đẹp của tình mẫu tử đã từng được nhiều nhà văn, nhà thơ khắc họa trong tác phẩm của họ, trở thành một chủ đề quen thuộc, gần gũi và mang đầy ý nghĩa. Tương tự, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm cũng mang đến những hướng đi riêng, những sáng tạo mới, và khơi nguồn các cảm xúc mới để thể hiện trong tác phẩm của mình. Một trong những tác phẩm đó là bài thơ "Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ", với hình ảnh chính của người mẹ Tà-ôi xuất hiện suốt câu thơ.

Nguyễn Khoa Điềm sinh năm 1943 tại Huế, ông là một nhà thơ và nhà chính trị Việt Nam. Các tác phẩm nổi bật trong sự nghiệp sáng tác của ông bao gồm tập thơ "Đất và khát vọng", "Đất ngoại ô", "Mặt đường khát vọng", và nhiều tác phẩm khác. Nguyễn Khoa Điềm là một trong những nhà thơ trẻ tiêu biểu thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Thơ của ông kết hợp giữa cảm xúc nồng nàn và suy tư sâu lắng về đất nước, về nhân dân, và về những con người bình dị không ai biết tên nhưng đã cống hiến cho đất nước.

"Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ" được Nguyễn Khoa Điềm sáng tác vào ngày 25/3/1971, khi ông đang ở chiến khu phía Tây Thừa Thiên. Lúc đó, cuộc kháng chiến chống Mỹ đang dần đi đến thắng lợi, nhưng cuộc sống chiến đấu của người dân vẫn đầy khó khăn và gian khổ. Bài thơ này được in trong tập thơ "Đất và khát vọng" năm 1984. Thể thơ của bài mang sự kết hợp giữa thơ tám chữ và một số câu thơ bảy chữ, tạo nên một âm điệu nhẹ nhàng, như một lời ru ôm ấp, vỗ về. Qua giọng điệu trữ tình này, tình cảm thiết tha và mến khát của người mẹ đối với con, đất nước và quê hương được thể hiện rõ nét.

Bài thơ là một lời ru trìu mến, nhẹ nhàng, những từ thủ thỉ chứa đựng tâm tư êm ái, như lời vỗ về và ôm ấp giấc ngủ của em bé Cu Tai và cả những đứa trẻ lớn trên lưng mẹ. Tuy nhiên, điều đặc biệt hơn cả đó là thông qua những lời ru ấy, người ta cảm nhận được hình ảnh chân thực của người mẹ Tà-ôi. Người mẹ hiện lên trong những công việc hàng ngày, trong cuộc sống lao động vất vả và đầy khổ.

Người mẹ Tà-ôi trong bài thơ không chỉ là một hình ảnh mà còn là biểu tượng của tình yêu thương vô bờ bến và sự hy sinh cao cả. Bằng những câu thơ dịu dàng, Nguyễn Khoa Điềm đã vẽ lên một bức tranh chân thực về cuộc sống của người phụ nữ này. Người mẹ Tà-ôi là người phụ nữ lao động, người chăm sóc gia đình và nuôi dưỡng con cái. Mỗi ngày, người mẹ Tà-ôi phải đối mặt với những công việc vất vả, từ việc làm ruộng, trồng cây, đến việc đi bắt cá, thu hoạch nông sản. Mặc dù cuộc sống đầy gian khó, người mẹ Tà-ôi vẫn không ngại khó khăn, vun đắp cho con cái một tương lai tốt đẹp hơn.

Trong bài thơ, Nguyễn Khoa Điềm đã sử dụng những từ ngữ tinh tế để miêu tả sự hiện diện của người mẹ Tà-ôi. Người mẹ Tà-ôi là nguồn cảm hứng, là nguồn động lực cho những đứa trẻ lớn lên trên lưng mẹ. Bức tranh về những đêm dài, khi con cái ngủ trên lưng mẹ với giấc ngủ yên bình, được tưởng tượng qua những lời ru dịu êm, như một bài hát ru trìu mến và sâu lắng. Qua bài thơ, người đọc cảm nhận được tình yêu thương và sự bao bọc, giúp đỡ mà người mẹ Tà-ôi dành cho con cái.

Bài thơ "Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ" không chỉ là một tác phẩm văn chương, mà còn là một tấm gương sáng cho tình mẫu tử và tình yêu thương gia đình. Qua nét vẽ tinh tế và cảm xúc chân thật, Nguyễn Khoa Điềm đã tạo nên một bức tranh về tình mẫu tử đẹp đẽ, với người mẹ Tà-ôi là biểu tượng của sự hy sinh và tình yêu vô điều kiện. Bài thơ gợi lên trong lòng người đọc sự trân trọng và biết ơn với tình yêu thương và sự hi sinh của người mẹ, đồng thời khẳng định vai trò và ý nghĩa to lớn của tình mẫu tử trong cuộc sống con người.

"Mẹ giã gạo mẹ nuôi bộ đội,

Nhịp chày nghiêng, giấc ngủ em nghiêng.

Mồ hôi mẹ rơi má em nóng hổi,

Vai mẹ gầy nhấp nhô làm gối,

Lưng đưa nôi và tim hát thành lời:"

Hình ảnh người mẹ Tà-ôi hiện lên trong công việc giã gạo nuôi bộ đội kháng chiến là một khung cảnh đầy ý nghĩa và cảm động. Công việc này không chỉ đòi hỏi sự vất vả và nặng nhọc mà còn đòi hỏi sự hy sinh và tận tâm. Để tạo ra những hạt gạo trắng tinh khiết, thơm ngon, người dân đã phải đổ ra biết bao mồ hôi và công sức. Người mẹ Tà-ôi trong hình ảnh này không chỉ là người làm ra những hạt gạo để nuôi sống chính bản thân mình, mà còn là người chăm sóc, chắt chiu những hạt gạo trân trọng để nuôi bộ đội, đóng góp cho sự thắng lợi của cuộc kháng chiến của dân tộc.

Trong một công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng ý nghĩa này, người mẹ Tà-ôi hiện lên như một hình ảnh vĩ đại và cao cả. Bằng sự đóng góp những thứ vật chất nhỏ bé nhưng quan trọng cho kháng chiến, người mẹ đã trở thành một hậu phương vững chắc cho cách mạng. Điều này xứng đáng được biết ơn và quý trọng. Hình ảnh "nhịp chày nghiêng" và "giấc ngủ em nghiêng" mang đến cho chúng ta cảm giác như hai mẹ con cùng chung một nhịp điệu, đó là nhịp chày giã gạo, là nhịp điệu lao động của người mẹ. Giấc ngủ của em bé Tai luôn gắn liền với công cuộc lao động vất vả, lòng can đảm và sự kiên trì của mẹ. Tác giả đã sử dụng những chi tiết mô tả nỗi vất vả của người mẹ như "Mồ hôi mẹ rơi má em nóng hổi", khiến chúng ta cảm nhận được những giọt mồ hôi như mưa, như biểu tượng của sự đau đớn và vất vả mà người mẹ đang trải qua, và cả em bé Tai cũng cảm nhận được điều đó.

Hình ảnh "Vai mẹ gầy" đã phản ánh cảm giác của những đứa trẻ khi ngủ trên lưng mẹ, cũng như tình thương trước sự vất vả, khó khăn, đau khổ và kiệt quệ lực lượng mà người mẹ phải trải qua. Người mẹ ấy đã hy sinh rất nhiều, mang trên vai gánh nặng của đẻ đau, đôi tay tảo tần giã gạo, đôi vai làm chiếc nôi và giọng hát ru con ngủ bằng trái tim yêu thương tràn đầy. Những dòng thơ ấy tạo nên một bức tranh sống động về người mẹ Tà-ôi, người mẹ với trái tim yêu thương và sự hy sinh vô điều kiện. Hình ảnh này đã khắc sâu vào tâm trí và lòng người đọc, gợi lên những cảm xúc mạnh mẽ về tình mẹ và sự hi sinh không ngừng nghỉ của người phụ nữ dân tộc Tà-ôi trong cuộc sống và cuộc kháng chiến.

Người mẹ Tà-ôi không chỉ là biểu tượng của sự vất vả và nỗ lực trong công việc giã gạo, mà còn là biểu tượng của lòng trung thành và tình yêu dành cho quê hương. Bằng đôi tay tảo tần và hồn nhiên, người mẹ đã tạo ra những hạt gạo trắng ngần, thơm ngon không chỉ để nuôi sống gia đình mình mà còn để đóng góp vào cuộc kháng chiến của dân tộc. Đó là một hành động cao cả và ý nghĩa, chứng minh sự tận tâm và trách nhiệm của người mẹ Tà-ôi với cộng đồng và đất nước.

Hình ảnh "nhịp chày nghiêng" và "giấc ngủ em nghiêng" thể hiện sự gắn kết tương thân tương ái giữa người mẹ và con cái. Dù vất vả và mệt mỏi, người mẹ vẫn luôn chăm sóc con, đảm bảo an lành cho giấc ngủ của em bé Tai. Mỗi giọt mồ hôi trên khuôn mặt mẹ là biểu hiện của tình yêu thương và sự quyết tâm vượt qua mọi khó khăn để nuôi dưỡng và bảo vệ gia đình. Những đứa trẻ ngủ trên vai mẹ là biểu tượng cho sự an toàn và sự bảo vệ mà người mẹ Tà-ôi mang đến cho con cái, dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt và căng thẳng của cuộc sống và chiến tranh.

Người mẹ Tà-ôi không chỉ đóng vai trò là một người phụ nữ trong gia đình, mà còn là một người lao động sản xuất và đóng góp cho xã hội. Bằng sự lao động và cống hiến của mình, người mẹ đã tham gia vào công cuộc xây dựng và phát triển khu vực chiến sự, đồng thời phục vụ cho sự thắng lợi của cuộc kháng chiến. Điều này cho thấy tinh thần đoàn kết và sự đồng lòng của người dân trong cuộc sống hàng ngày và cuộc chiến tranh chống đối thế lực xâm lược.

-" Mẹ đang trỉa bắp trên núi Ka-lưi

Lưng núi thì to, mà lưng mẹ nhỏ,"

-" Mặt trời của bắp thì nằm trên đồi,

Mặt trời của mẹ, em nằm trên lưng."

Ở đây, nhà thơ đã sử dụng một cách rất thành công thủ pháp tương phản để làm nổi bật sự vĩ đại và mênh mông của núi rừng, đồng thời cũng làm nổi bật được hình ảnh đáng ngưỡng mộ của người mẹ, người phụ nữ vô cùng kiên cường. Tấm lưng nhỏ bé của mẹ đã trở nên bền bỉ hơn cả lưng núi, biểu tượng cho sự kiêu hãnh và sức mạnh của một người mẹ. Trên chiếc lưng ấy, có "mặt trời" là người con yêu thương, đây là một hình ảnh ẩn dụ sâu sắc, đầy cảm động về tình mẹ yêu con. Con là nguồn sống, là nguồn năng lượng để mẹ vượt qua những công việc lao động vất vả, giống như ánh mặt trời là nguồn sáng, chiếu tỏa cho cây bắp sinh trưởng và phát triển.

Đặc biệt hơn, chúng ta có thể nhìn thấy hình ảnh người mẹ trên chiến trường, hình ảnh này là một sự phát triển tất yếu của người mẹ từ vị trí hậu phương, phục vụ kháng chiến một cách im lặng. Nhưng hôm nay, mẹ tham gia vào cuộc kháng chiến một cách mạnh mẽ hơn, trực tiếp hơn. Mẹ đồng hành cùng bộ đội, chung tay "chuyển lán", "đạp rừng", và "giành trận cuối" chống lại quân Mỹ trong cuộc kháng chiến.

Hình ảnh này truyền tải đến chúng ta một thông điệp vô cùng sâu sắc và ý nghĩa về sự hy sinh và tình yêu thương của người mẹ. Người mẹ không chỉ là nguồn sống và sức mạnh cho con cái, mà còn là người hùng, người chiến sĩ trên chiến trường. Bằng tình yêu thương và sự hy sinh không biên giới, người mẹ đã trở thành nguồn cảm hứng và động lực cho quân đội và toàn dân trong cuộc kháng chiến.

Nhìn vào hình ảnh này, ta cảm nhận được sự vĩ đại và quyết tâm của người phụ nữ Việt Nam. Bằng tình yêu quê hương và ý chí bất khuất, người mẹ đã cống hiến mọi thứ cho đất nước và con cái. Hình ảnh ấy gợi lên trong lòng chúng ta lòng tự hào và sự biết ơn vô hạn đối với những người mẹ Việt Nam, những người đã hy sinh mạng sống và tình thân để bảo vệ quê hương và đem lại tự do cho đất nước.

Trong bài thơ, nhà thơ đã tài tình khắc họa một cách sống động hình ảnh về người mẹ và sự hy sinh của bà. Bằng cách đó, ông đã tạo nên một tác phẩm văn chương đầy cảm xúc, gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình yêu thương và sự hy sinh của người mẹ Việt Nam. Đây là một bức tranh tuyệt đẹp về lòng hiếu thảo và lòng dũng cảm của người phụ nữ Việt Nam, người đã vượt qua mọi khó khăn và gian khổ để bảo vệ gia đình, xây dựng đất nước.

Trên thực tế, không chỉ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, mà suốt trong lịch sử, người mẹ Việt Nam đã luôn đóng vai trò quan trọng và không thể thế chỗ. Từ việc chăm sóc gia đình, nuôi dạy con cái, đến việc tham gia vào các hoạt động xã hội và chính trị, người mẹ luôn là nguồn sức mạnh và động lực vô cùng quan trọng.

Với lòng yêu thương bao la và lòng hy sinh vô điều kiện, người mẹ Việt Nam đã dệt nên những câu chuyện hùng tráng về tình yêu gia đình và quê hương. Họ là những người phụ nữ kiên cường, thông minh và nhạy bén, biết cách vượt qua khó khăn để bảo vệ và nuôi dưỡng con cái, góp phần xây dựng một xã hội và một đất nước vững mạnh.

Nhìn vào hình ảnh của người mẹ trong bài thơ, chúng ta nhận ra rằng tình yêu và sự hy sinh của họ không biên giới. Họ có khả năng vượt qua mọi thử thách và khó khăn, để trở thành nguồn sáng và hy vọng cho gia đình và xã hội. Hình ảnh ấy là một minh chứng cho sự vĩ đại và tình yêu thương vô tận của người mẹ Việt Nam.

Từ bài thơ, chúng ta hãy nhìn nhận và trân trọng những người mẹ xung quanh chúng ta. Hãy biết ơn và trân trọng những đóng góp vô giá mà họ đã mang lại cho cuộc sống của chúng ta. Hãy học tập lòng hy sinh và sự kiên nhẫn từ những người mẹ, để chúng ta có thể trở thành những con người tốt hơn, đóng góp cho xã hội và xây dựng một tương lai tươi sáng.

"Mẹ đang chuyển lán, mẹ đi đạp rừng.

Thằng Mỹ đuổi ta phải rời con suối

Anh trai cầm súng, chị gái cầm chông,

Mẹ địu em đi để dành trận cuối.

Từ trên lưng mẹ em đến chiến trường,

Từ trong đói khổ em vào Trường Sơn."

Trong bối cảnh cuộc kháng chiến ngày càng trở nên ác liệt, người mẹ đã từ bỏ những công việc hàng ngày như gặt gạo, tỉa bắp để tham gia trực tiếp vào cuộc kháng chiến. Mẹ trải qua những công việc khó khăn và gian khổ như "chuyển lán" và "đạp rừng", nhưng với tình yêu thương vô điều kiện, mẹ vẫn đưa đứa con yêu lên lưng và cùng nhau đi qua mọi chặng đường. Mẹ và con đi cùng nhau "giành trận cuối", dấn thân vào chiến trường, vượt qua rừng rú, lội suối, thậm chí vượt qua dãy Trường Sơn.

Hình ảnh đó cho thấy sự gắn bó vững chắc giữa người mẹ và đứa con trong mọi tình huống. Họ dựa dẫm lẫn nhau, cùng chiến đấu với niềm tin vào một tương lai cách mạng chiến thắng. Đây là hình ảnh của những người phụ nữ anh hùng, những người hy sinh và làm việc vì cách mạng, tình yêu đất nước và tình yêu thương con cái.

Hình ảnh người mẹ Tà-ôi trong bài thơ của Nguyễn Khoa Điềm thực sự độc đáo và đặc biệt. Nó đại diện cho những người phụ nữ dũng cảm, chịu đựng và đóng góp cho cách mạng. Trong trái tim ấm áp của người mẹ luôn tồn tại một niềm tin mãnh liệt rằng, một ngày nào đó đất nước sẽ hòa bình, và con cái của mẹ sẽ được sống trong hạnh phúc và tự do. Vì vậy, mẹ sẵn sàng đối mặt với bất kỳ khó khăn nào để xứng đáng với ngày mai đó.

Người mẹ đã hi sinh những thứ quý báu nhất của mình, thời gian và công sức, để bảo vệ và xây dựng một tương lai tốt đẹp cho đất nước và con cái. Họ là những người phụ nữ kiên cường, quả cảm, luôn tràn đầy tình yêu thương và niềm tin vào tương lai. Hình ảnh đó là một minh chứng cho tình yêu quê hương và sự hy sinh vô điều kiện của người mẹ Việt Nam.

Chúng ta cần trân trọng và biết ơn những người mẹ xung quanh chúng ta, những người đã và đang đóng góp vô giá cho cuộc sống của chúng ta. Hãy học tập lòng hy sinh và sự kiên nhẫn từ những người mẹ, để chúng ta có thể trở thành những con người tốt hơn, đóng góp cho xã hội và xây dựng một tương lai rạng rỡ cho đất nước.

Xem thêm >> Tập đọc dành cho lớp 4: Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ