1. Kể lại chuyện Thạch Sanh
Ngày xửa ngày xưa, ở quận Cao Bình có hai vợ chồng đã lớn tuổi nhưng chưa có con. Tuy cuộc sống khó khăn vất vả, nhưng vợ chồng họ vẫn thường xuyên giúp đỡ mọi người. Ngọc Hoàng thấy họ tốt bụng liền sai Thái tử đầu thai xuống làm con. Khi lớn lên, Thạch Sanh được thiên thần dạy cho đủ loại võ nghệ và mọi phép thần thông. Một hôm, có người hàn rượu là Lí Thông đi ngang qua gốc đa, thấy Thạch Sanh là người có sức khỏe, hắn liền lân la đến gợi chuyện để hai người kết nghĩa anh em.
Trong vùng có một con chằn tinh có nhiều phép lạ, thường ăn thịt người, nhiều quan quân đã nhiều lần diệt trừ nhưng không làm gì được. Dân làng phải lập miếu thờ, hằng năm lại nộp cho nó một mạng người. Năm đó đến lượt nhà Lí Thông, Lí Thông liền nghĩ kế khiến Thạch Sanh đi nộp mạng thay mình. Chiều hôm đó, Thạch Sanh đi kiếm củi về đã thấy một bàn tiệc rượu. Lí Thông liền nói:
- Đêm nay, anh phải đi canh miếu thờ. Nhưng mẻ rượu mới cất vẫn chưa xong, nên phiền em đi thay, đến sáng thì về.
Thạch Sanh chẳng nghi ngờ mà đồng ý đi ngay. Đêm ấy, Thạch Sanh đang lim dim ngủ thì chằn tinh hiện ra định vồ lấy chàng. Chàng dùng nhiều võ thuật giết chết con quái vật. Nó hiện nguyên hình là một con trăn khổng lồ, nó chết để lại một bộ cung tên bằng vàng. Thạch Sanh chặt đầu con quái vật đem về. Lúc bấy giờ, mẹ con Lí Thông hãy còn đương ngủ, nghe tiếng gõ cửa, tưởng Thạch Sanh về đòi mạng thì sợ hãi, van lạy rối rít. Đến khi Thạch Sanh vào nhà, kể rõ sự tình, chúng mới hoàn hồn. Lí Thông liền nghĩ ra kế lừa Thạch Sanh:
- Đấy là con vật vua nuôi. Em giết nó ắt phải chịu tội. Bấy giờ em hãy trốn đi, mọi chuyện để anh lo liệu.
Một lần nữa, Thạch Sanh chẳng chút nghi ngờ, trốn về gốc đa cũ. Còn Lí Thông thì mang đầu con quái vật đến để lĩnh thưởng.
Nhà vua có con gái đến tuổi lấy chồng, liền cho tổ chức lễ kén rể. Trong lễ kén rể, công chúa bị một con đại bàng khổng lồ cắp đi. Thạch Sanh nhìn thấy, liền dùng cung tên bắn nó rồi lần theo vết máu biết được hang của đại bàng.
Từ ngày công chúa mất tích, nhà vua vô cùng lo lắng, nhà vua sai Lí Thông đi tìm và hứa gả công chúa cho. Lúc này, Lí Thông lo lắng, không biết làm thế nào, Lí Thông cho dân mở hội hát xướng để nghe ngóng tin tức. Tình cờ, Thạch Sanh đến hội hát xướng xem, biết được việc đi cứu công chúa. Thạch Sang nói mình biết hang của đại bàng ơ đâu và xin được đi cùng. Đến hang, Thạch Sanh xin xuống hang cứu công chúa, nhưng bị Lí Thông nhốt lại dưới hang. Ở đây, Thạch Sang cứu được con trai Vua Thủy Tề, được mời xuống thủy phủ chơi và được tặng cho một cây đàn thần. Sau khi trở về, Thạch Sanh bị oan hồn chằn tinh và đại bàng hãm hại, bị bắt vào ngục tối. Trong ngục, Thạch Sanh đánh cây đàn được con trai Vua Thủy Tề tặng để bày tỏ nỗi oan khuất. Công chúa, sau khi trở về cung thì chẳng nói chẳng cười, nhà vua cho hoãn việc cưới xin, tìm người chạy chữa nhưng không khỏi. Một hôm, công chúa nghe thấy tiếng đàn liền nói cười được. Nhà vua thấy lạ bèn cho gọi Thạch Sanh vào gặp. Lúc này chàng liền đem hết nỗi oan kể cho vua nghe.
Thạch Sanh được vua gả công chúa cho, còn Lý Thông bị trừng trị thích đáng. Thấy lễ cưới tưng bừng, hoàng tử các nước chư hầu đem quân sang đánh. Thạch Sanh đem đàn ra gảy, tiếng đàn của chàng vừa cất lên đã khiến quân sĩ mười tám nước bủn rủn chân tay xin hàng. Thạch Sanh sai nấu cơm thiết đãi, quân sĩ ăn mãi không hết niêu cơm bé xíu liền cảm ơn rồi kéo nhau về nước. Về sau, nhà vua không có con trai nên đã truyền ngôi cho Thạch Sanh.
>> Xem thêm: Bài văn nhập vai nhân vật kể lại một câu chuyện cổ tích siêu hay
2. Kể lại câu chuyện Sơn Tinh Thủy Tinh
Những câu chuyện truyền thuyết mà em đã được học thì câu chuyện mà em thích nhất là câu chuyện “Sơn Tinh Thủy Tinh”. Chuyện "Sơn Tinh Thủy Tinh" là một câu chuyện dân gian nổi tiếng của Việt Nam, kể về cuộc đấu tranh giữa hai vị thần Sơn Tinh và Thủy Tinh để giành lấy tình yêu của công chúa Mỵ Nương
Hùng Vương đời thứ mười tám có một người con gái tên là Mị Nương tính nết dịu hiền, người đẹp như hoa. Tương truyền rằng, công chúa mái tóc dài mượt thướt tha như nước suối chảy, đôi mắt sáng long lanh. Vua cha yêu thương nàng hết mực, muốn kén cho con một người chồng xứng đáng. Khi công chúa đến tuổi gả chồng, nhà vua truyền lệnh đi khắp nơi mở hội kén chồng cho công chúa.
Một hôm, có hai chàng trai đến cầu hôn. Một người cao to, vạm vỡ, giọng nói như sấm vang rừng xanh tự xưng là Sơn Tinh, người cai quản vùng núi Tản Viên. Một người mình toát lên khí thế của vạn con sóng tràn, vai năm tấc rộng, thân mười tấc cao, tự xưng là Thủy Tinh, là người cai quản cả đại dương rộng lớn. Hai chàng xin phép trước mặt vua Hùng để thi tài cao thấp. Sơn Tinh thì tài dời non chuyển núi, chàng vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi. Thủy Tinh cũng không chịu thua kém, chàng hô một tiếng, muốn mưa có mưa, muốn gió có gió, Thủy Tinh vung tay một cái, dù đang có bão cũng phải mưa tạnh mây tan. Sơn tinh, Thủy Tinh ai cũng tài năng, ai cũng thân phận cao quý, cũng đều xứng đáng làm rể nhà vua, không biết phải xử trí thế nào, vua Hùng suy nghĩ một lúc rồi phán:
- Hai chàng đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một người con gái, không biết gả cho người nào? Thôi thì mai ai mang sính lễ đến trước ta sẽ gả con gái cho. Hai chàng tâu hỏi đồ sính lễ sắm những gì thì vua Hùng bảo: “Một trăm ván cơm nếp, một trăm tệp bánh trưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi không thể thiếu thứ gì.”
Hôm sau, từ tờ mờ sáng, Sơn Tinh đem lễ vật tới trước nên được rước Mị Nương về, Thủy Tinh đến sau, không cưới được Mị Nương, lúc này bèn đem quân đánh Sơn Tinh hòng đòi lại Mị Nương. Thủy Tinh hô những tiếng vang trời làm mưa gió ùn ùn kéo đến mỗi lúc một lớn làm rung chuyển cả đất trời. Nước sông dâng lên cuồn cuộn chảy làm ngập ruộng đồng, nhà cửa, nhấm chìm mọi đất đai. Sơn Tinh không hề nao núng, chàng bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, sơ tán nhân dân. Nước của Thủy Tinh dâng cao đến đâu, núi của Sơn Tinh cũng dâng cao đến đấy. Chàng đưa tay ngang miệng huýt một hồi sáo dài, từ trong rừng thẳm, nào là voi, hổ, hhuowu, báo, gấu,… nườm nượp kéo tới, chúng kéo những hòn đá nặng tảng một ném xuống đè chết lũ thủy quân bên dưới. Hai bên đánh nhau thời gian dài mà sức Sơn Tinh vẫn vững, trong lúc sức Thủy Tinh đã kiệt. Thủy Tinh đành rút quân, phần thắng thuộc về Sơn Tinh và nhân dân lại được ấm no. Từ đó, oán nặng, thù sâu, hằng năm, Thủy Tinh vẫn dâng nước đánh Sơn Tinh, nhưng năm nào cũng vậy, Thủy Tinh lại phải thất bại quay về.
Câu chuyện đã theo nhân dân ta cả nghìn đời nay, là sự chứng minh cho chiến thắng của nhân dân hàng năm, cho dù lũ lụt xảy ra nhưng vẫn phải rút, giống như Thủy Tinh có đem nước đánh Sơn Tinh bao nhiêu lần vẫn không thể đánh thắng.
3. Kể lại câu chuyện câu chuyện Tích Chu
Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu. Vì bố mẹ mất sớm nên Tích Chu sống với bà. Bà là người luôn chăm nom, yêu thương và lo lắng cho cậu bé. Thay vì đáp lại tình thương của bà dành, Tích Chu là một cậu bé ham chơi, suốt ngày rong chơi, chẳng hề mảy may suy nghĩ bà đã vì mình mà vất vả rất nhiều. Một hôm, bà bị ốm nhưng Tích Chu không quan tâm bà mà vẫn mải mê đi chơi cùng bạn bè. Buổi trưa, trời rất nóng nực, bà khát nước quá liền nhờ Tích Chu rót nước cho bà. Tuy nhiên, bà gọi rất nhiều lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu trả lời.
Mãi đến khi đói, Tích Chu mới nhớ đến bà và trở về nhà. Tuy nhiên, về đến nhà, cậu bé không thấy bà đâu mà chỉ thấy một con chim cúc cu. Tích Chu gọi bà mãi nhưng không thấy bà đâu và vô cùng sững sờ khi biết rằng vì quá khát nước nên bà đã phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Nói xong, chim vỗ cánh bay đi, Tích Chu vừa khóc, vừa chạy theo cánh chim. Cuối cùng, chim dừng lại uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu xin bà trở về với mình và hứa sẽ không làm bà buồn nữa. Thế nhưng đã quá muộn, bà mãi mãi không thể trở về. Tích Chu vô cùng hối hận, cậu òa khóc. Lúc đó, một bà tiên hiện ra và nói với Tích Chu rằng nếu muốn bà trở lại thành người thì Tích Chu phải đi lấy nước suối tiên cho bà uống. Nghe bà tiên nói, Tích Chu vô cùng mừng rỡ, hăng hái chạy đi ngay.
Trải qua nhiều nguy hiểm, khó khăn, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước mang về cho bà uống. Sau khi uống nước suối tiên, bà của Tích Chu trở lại thành người và về lại với cậu. Từ đó, Tích Chu không ham chơi nữa mà hết lòng yêu thương, chăm sóc và giúp đỡ bà.
Ngoài ra, quý khách hàng có thể tham khảo thêm nội dung bài viết sau của Luật Minh Khuê: Kể chuyện Thạch Sanh bằng lời của em siêu hay
Như vậy trên đây là toàn bộ thông tin về nội dung "Kể lại một chuyện mà em thích nhất trong những truyện đã được học" mà Công ty Luật Minh Khuê muốn gửi đến quý khách mang tính tham khảo. Tham khảo thêm: Kể lại một câu chuyện cổ tích theo lời một nhân vật trong truyện hay nhất. Rất mong nhận được sự hợp tác và tin tưởng của quý khách! Luật Minh Khuê xin trân trọng cảm ơn.