1. Top các mẫu viết bài kể lại một trải nghiệm đáng nhớ về người thân trong gia đình hay nhất

Bài mẫu 1: Kỷ niệm về mẹ

Trong cuộc đời mỗi người, mẹ luôn là người yêu thương ta vô điều kiện. Em cũng có rất nhiều kỉ niệm với mẹ, nhưng đáng nhớ nhất là lần em bị ốm nặng vào một đêm mưa.

Hôm đó, vì mải chơi ngoài trời nên em bị cảm. Đêm xuống, cơn sốt khiến em run lẩy bẩy. Trong cơn mê man, em thấy mẹ luôn ở bên cạnh. Mẹ nhẹ nhàng đặt tay lên trán em, bàn tay mẹ mát lạnh khiến em dễ chịu hơn. Mẹ thức suốt đêm, chốc chốc lại đo nhiệt độ, rồi vội vàng đi nấu cháo cho em ăn.

Ánh đèn ngủ hắt lên gương mặt mẹ, em thấy rõ những quầng thâm nơi đôi mắt. Mẹ gầy đi trông thấy, nhưng vẫn cố gắng chăm sóc em từng chút một. Có lúc em tỉnh dậy, thấy mẹ đang ngồi tựa vào thành giường, đôi mắt nhắm lại vì quá mệt. Khoảnh khắc ấy khiến em nghẹn ngào.

Sáng hôm sau, khi cơn sốt đã hạ, em nhìn mẹ và chợt nhận ra mình đã quá vô tâm. Em ôm mẹ thật chặt và thì thầm xin lỗi. Mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu.

Từ trải nghiệm đó, em hiểu rằng tình yêu của mẹ thật bao la. Em tự nhủ sẽ biết chăm sóc bản thân và yêu thương mẹ nhiều hơn.

 

Bài mẫu 2: Kỷ niệm về bố

Bố em là người ít nói nhưng luôn âm thầm quan tâm đến em. Một kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần bố dạy em đi xe đạp.

Hôm ấy, em rất háo hức nhưng cũng lo lắng. Khi bắt đầu tập, em liên tục bị ngã. Có lúc đau quá, em muốn bỏ cuộc. Nhưng bố vẫn kiên nhẫn đứng phía sau, giữ xe cho em.

“Con cứ thử lại lần nữa đi, bố luôn ở đây,” giọng bố trầm ấm.

Nhờ lời động viên đó, em lấy lại tự tin. Em tiếp tục đạp xe, dù chân vẫn run. Có lần em ngã mạnh, đầu gối trầy xước. Em nhìn bố, tưởng rằng bố sẽ mắng, nhưng bố chỉ nhẹ nhàng phủi bụi và nói: “Ngã thì đứng lên, không sao cả.”

Chiều hôm ấy, cuối cùng em cũng tự đi được xe. Khi quay lại, em thấy bố đứng từ xa, nở nụ cười tự hào.

Lúc đó, em hiểu rằng phía sau sự nghiêm khắc của bố là một tình yêu sâu sắc. Bố không chỉ dạy em đi xe, mà còn dạy em cách kiên trì và không bỏ cuộc.

 

Bài mẫu 3: Kỷ niệm về bà

Tuổi thơ của em gắn liền với những ngày ở quê bên bà. Một kỉ niệm mà em không bao giờ quên là lần bà dạy em chăm sóc vườn rau.

Một buổi sáng sớm, bà gọi em dậy từ rất sớm. Em còn ngái ngủ, nhưng vẫn theo bà ra vườn. Không khí trong lành, mùi đất sau cơn mưa khiến em cảm thấy dễ chịu.

Bà chậm rãi chỉ cho em cách nhổ cỏ, tưới nước. Đôi bàn tay bà gầy gầy, chai sạn nhưng rất khéo léo. Bà nói: “Cây cối cũng như con người, phải chăm sóc thì mới lớn lên được.”

Ban đầu em thấy việc này thật chán, nhưng khi nhìn những luống rau xanh mướt, em lại thấy vui. Bà kể cho em nghe nhiều câu chuyện xưa, giọng bà trầm ấm và hiền từ.

Những ngày ấy trôi qua thật nhanh. Giờ đây, khi không còn ở bên bà nhiều như trước, em càng nhớ những buổi sáng trong vườn.

Trải nghiệm đó giúp em hiểu hơn về sự giản dị và tình yêu thương của bà. Em tự hứa sẽ dành nhiều thời gian hơn để quan tâm và chăm sóc bà.

 

Bài mẫu 4: Kỷ niệm khiến em hối hận với mẹ

Em vẫn nhớ như in lần mình đã khiến mẹ buồn lòng vì một lỗi lầm nhỏ.

Hôm đó, em làm vỡ chiếc cốc mà mẹ rất quý. Vì sợ bị mắng, em đã nói dối rằng mình không biết. Nhưng không ngờ mẹ đã nhìn thấy tất cả.

Mẹ không mắng em ngay, chỉ lặng lẽ dọn dẹp. Ánh mắt mẹ buồn khiến em cảm thấy lo lắng. Đến tối, mẹ nhẹ nhàng hỏi lại, em vẫn cố chối.

Lúc đó, mẹ chỉ nói: “Mẹ buồn không phải vì cái cốc, mà vì con không trung thực.”

Câu nói ấy như khiến em bừng tỉnh. Em òa khóc và nhận lỗi với mẹ. Mẹ ôm em vào lòng, nhẹ nhàng tha thứ.

Từ trải nghiệm đó, em nhận ra rằng sự trung thực quan trọng hơn bất cứ điều gì. Em cũng hiểu rằng làm mẹ buồn là điều khiến em day dứt nhất.

 

Bài mẫu 5: Kỷ niệm với anh trai

Anh trai em là người luôn bảo vệ và nhường nhịn em. Một lần em bị bạn bắt nạt, chính anh đã đứng ra bênh vực em.

Hôm đó, em bị một bạn lớn hơn trêu chọc. Em rất sợ nhưng không dám nói với ai. Không biết bằng cách nào, anh đã biết chuyện.

Chiều hôm ấy, anh đến tìm bạn kia để nói chuyện. Anh không đánh nhau, chỉ nói rõ ràng rằng không được bắt nạt em nữa.

Khi về nhà, anh chỉ xoa đầu em và nói: “Có chuyện gì thì phải nói với anh.”

Lúc đó, em cảm thấy rất ấm áp. Em nhận ra rằng mình không hề đơn độc.

Từ trải nghiệm ấy, em càng yêu quý anh hơn. Em cũng học được cách mạnh mẽ và biết bảo vệ bản thân.

 

Bài mẫu 6: Kỷ niệm với ông

Ông nội em là người mà em luôn kính trọng và yêu quý. Một trải nghiệm đáng nhớ với ông là lần ông dạy em thả diều.

Đó là một buổi chiều hè, cánh đồng làng lộng gió. Ông dẫn em ra đồng, trên tay cầm chiếc diều giấy do chính ông làm. Em háo hức nhưng cũng lóng ngóng không biết bắt đầu từ đâu.

Ông kiên nhẫn hướng dẫn em từng bước. Đôi bàn tay ông gầy nhưng chắc chắn, nhẹ nhàng nâng cánh diều lên. Ông nói: “Phải biết chờ gió, cũng như trong cuộc sống, không phải lúc nào cũng vội vàng được.”

Lần đầu em thả, diều rơi xuống. Em chán nản, nhưng ông vẫn mỉm cười động viên. Sau nhiều lần thử, cuối cùng cánh diều cũng bay cao. Em reo lên sung sướng, còn ông nhìn em với ánh mắt đầy trìu mến.

Giờ đây, mỗi lần nhìn thấy cánh diều bay, em lại nhớ đến ông và bài học về sự kiên nhẫn mà ông đã dạy.

 

Bài mẫu 7: Kỷ niệm về chị gái

Chị gái em là người luôn quan tâm và giúp đỡ em trong học tập. Một lần, em đã khiến chị buồn vì không nghe lời.

Hôm đó, em lười học bài và bị điểm kém. Chị biết chuyện, nhẹ nhàng nhắc nhở nhưng em lại tỏ thái độ khó chịu. Em còn nói những lời không hay khiến chị buồn.

Buổi tối, em thấy chị vẫn ngồi học bài, thỉnh thoảng lại nhìn sang phía em. Ánh mắt chị không giận dữ mà đầy lo lắng. Điều đó khiến em cảm thấy áy náy.

Sáng hôm sau, em chủ động xin lỗi chị. Chị chỉ mỉm cười và nói: “Chị chỉ muốn em học tốt hơn thôi.”

Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng sự quan tâm của chị là rất chân thành. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập tốt hơn để không phụ lòng chị.

 

Bài mẫu 8: Kỷ niệm với bố trong một lần mắc lỗi

Em vẫn nhớ lần mình làm mất chiếc ví của bố. Đó là một kỉ niệm khiến em không thể quên.

Hôm đó, bố nhờ em giữ hộ ví khi đi chợ. Nhưng vì mải chơi, em đã đánh rơi mà không biết. Khi về nhà, bố hỏi, em mới phát hiện ra sự việc.

Em rất sợ bị mắng, nhưng bố không nổi giận. Bố chỉ hỏi nhẹ nhàng: “Con có nhớ mình đã để ở đâu không?” Em lắc đầu, nước mắt rơi.

Bố không trách móc mà cùng em quay lại tìm. Dù không tìm thấy, bố vẫn an ủi em: “Quan trọng là con biết nhận lỗi.”

Lúc đó, em vừa buồn vừa cảm động. Em nhận ra rằng sự bình tĩnh và bao dung của bố quý giá biết bao.

Từ đó, em luôn cẩn thận hơn và học được cách chịu trách nhiệm với việc mình làm.

 

Bài mẫu 9: Kỷ niệm với mẹ trong một buổi sáng đặc biệt

Một buổi sáng nọ đã trở thành kỉ niệm khó quên đối với em và mẹ.

Hôm đó, em phải dậy sớm để đi thi. Trời còn tối, mẹ đã dậy từ lâu để chuẩn bị bữa sáng cho em. Mùi thức ăn thơm lan tỏa khắp nhà.

Mẹ nhẹ nhàng gọi em dậy, giúp em chuẩn bị mọi thứ. Dù em rất lo lắng, nhưng giọng nói dịu dàng của mẹ khiến em bình tĩnh hơn.

Trước khi em đi, mẹ đặt tay lên vai em và nói: “Cứ cố gắng hết sức là được.” Ánh mắt mẹ đầy tin tưởng.

Trong phòng thi, em nhớ đến lời mẹ và làm bài thật tốt. Khi ra khỏi phòng, em thấy mẹ đang đứng đợi ngoài cổng.

Khoảnh khắc đó khiến em hiểu rằng mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của mình.

 

Bài mẫu 10: Kỷ niệm với bà khi em ốm

Một lần em bị ốm khi đang ở quê với bà, đó là kỉ niệm khiến em không bao giờ quên.

Hôm đó, em bị sốt cao. Bà lo lắng chạy đi chạy lại, lúc thì nấu cháo, lúc thì lấy thuốc cho em uống. Bàn tay bà run run nhưng vẫn nhẹ nhàng chăm sóc em.

Đêm xuống, bà không ngủ mà ngồi bên cạnh quạt cho em. Em tỉnh dậy thấy bà vẫn thức, đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy yêu thương.

Bà còn kể chuyện cho em nghe để em dễ ngủ. Giọng bà ấm áp khiến em cảm thấy yên tâm hơn.

Sáng hôm sau, khi em đỡ hơn, bà mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn bà, em thấy thương vô cùng.

Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng tình yêu của bà luôn âm thầm nhưng sâu sắc. Em tự nhủ sẽ yêu thương và quan tâm bà nhiều hơn.

 

2. Dàn ý viết bài kể lại một trải nghiệm đáng nhớ về người thân trong gia đình

Mở bài
Giới thiệu khái quát về người thân mà em muốn kể (mẹ, bố, ông, bà, anh, chị…).
Dẫn dắt vào trải nghiệm đáng nhớ bằng một ấn tượng sâu sắc hoặc một kỉ niệm gợi nhớ.
Nêu cảm xúc chung của em khi nhớ lại trải nghiệm ấy (xúc động, biết ơn, hối hận, yêu thương…).

Thân bài
Trình bày hoàn cảnh xảy ra trải nghiệm: thời gian, địa điểm, không gian, những người có mặt.
Giới thiệu sơ nét về người thân (ngoại hình, tính cách, thói quen tiêu biểu) để làm nổi bật nhân vật.

Kể lại diễn biến sự việc theo trình tự hợp lý:
– Sự việc mở đầu: nguyên nhân dẫn đến trải nghiệm (một lỗi lầm, một tình huống bất ngờ, một hoạt động chung…).
– Các sự việc tiếp theo: miêu tả cụ thể hành động, lời nói, cử chỉ của người thân; xen kẽ cảm xúc, suy nghĩ của em trong từng tình huống.
– Tập trung vào chi tiết tiêu biểu thể hiện tình cảm của người thân (sự quan tâm, lo lắng, hi sinh, dạy bảo…).

Nêu rõ biến cố hoặc cao trào của câu chuyện:
– Khoảnh khắc khiến em xúc động mạnh hoặc nhận ra điều quan trọng.
– Phản ứng của em và người thân trước tình huống đó.

Trình bày cách sự việc được giải quyết:
– Hành động, lời nói của người thân giúp em thay đổi suy nghĩ hoặc hành động.
– Diễn biến tâm lí của em từ trước đến sau sự việc (lo lắng, hối hận, xúc động, biết ơn…).

Kết bài
Khẳng định lại ý nghĩa của trải nghiệm đối với bản thân.
Nêu bài học rút ra (biết yêu thương, trân trọng gia đình, sống có trách nhiệm hơn…).
Bộc lộ tình cảm của em dành cho người thân và có thể nêu lời hứa hoặc mong muốn trong tương lai.