- Mẫu 01. Kể về việc làm của em để giúp người khuyết tật chi tiết nhất
- Mẫu 02. Kể về việc làm của em để giúp người khuyết tật chi tiết nhất
- Mẫu 03. Kể về việc làm của em để giúp người khuyết tật chi tiết nhất
- Mẫu 04. Kể về việc làm của em để giúp người khuyết tật chi tiết nhất
- Mẫu 05. Kể về việc làm của em để giúp người khuyết tật chi tiết nhất
Mẫu 01. Kể về việc làm của em để giúp người khuyết tật chi tiết nhất
Tối hôm qua, em và một người bạn đã dạo quanh hiệu sách gần nhà. Cửa hàng đông đúc và sôi động, với mọi người đang tìm kiếm ước mơ giấc mơ trong từng cuốn sách.
Trong lúc chúng tôi tách ra để khám phá các kệ sách khác nhau, em lúc đầu chẳng để ý tới gì ngoài những trang sách đầy hứng thú. Nhưng rồi, sự chú ý của em bị cuốn hút bởi hình ảnh một người phụ nữ đang ngồi trên chiếc xe lăn, cô ấy đang nỗ lực để nhìn vào tầng thứ 5 của giá sách, vốn rất cao. Trước cảnh tượng này, em cảm thấy như đang thấy rõ một vẻ đẹp tinh thần đáng kính.
Tuy cửa hàng có nhiều nhân viên bán hàng, nhưng họ đang bận rộn phục vụ các khách hàng khác, và không ai dành thời gian để nhận ra rằng cô phụ nữ cần giúp đỡ. Nhưng em không thể chỉ đứng nhìn và bỏ qua.
Em tiến lại gần chị ấy, đặt câu hỏi một cách nhẹ nhàng: "Chị ơi, chị cần em giúp gì không ạ?" Bất chấp sự ngạc nhiên của người phụ nữ, em vẫn nhất quyết và quả quyết.
Sau một khoảng thời gian ngắn của sự im lặng, chị ấy thưa nhẹ, muốn một cuốn sách truyện ngắn có tên là "Gió lạnh đầu mùa" của nhà văn Thạch Lam. Em vui vẻ tìm kiếm cuốn sách trong dãy kệ và lấy nó xuống cho chị ấy. Khi em đặt cuốn sách trong tay chị ấy, nụ cười trên khuôn mặt của cô ấy là niềm hạnh phúc không thể nói thành lời.
Em còn hỏi chị ấy có cần cuốn sách nào khác không, nhưng chị từ chối một cách lịch lãm. Lúc đó, em mới đi tìm cuốn sách mà mình đang quan tâm.
Trên đường về nhà, lòng em tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Dù việc mà em đã làm có vẻ nhỏ bé và đơn giản, nhưng em biết rằng nó có ý nghĩa lớn lao. Em hạnh phúc bởi việc đã có cơ hội giúp đỡ người khác và tạo ra một cú bắt tay nhỏ để thể hiện lòng quan tâm và sẵn sàng lắng nghe.
Mẫu 02. Kể về việc làm của em để giúp người khuyết tật chi tiết nhất
Trong lớp 4A của chúng em, có một tinh thần vượt lên trên mọi khó khăn, tên là Lan. Dù gặp phải khuyết tật từ khi còn nhỏ, nhưng Lan không bao giờ để tinh thần mình chìm đắm trong bi kịch. Điều đặc biệt và đáng ngưỡng mộ nhất ở Lan chính là sự lạc quan, lòng tự tin và lòng trung hiếu không ngừng. Chúng em hãnh diện khi có một bạn học như Lan, người đã chứng minh rằng sức mạnh tinh thần có thể thắng lợi mọi sự khó khăn.
Dù không thể đi lại được, Lan không dừng lại trước thách thức của cuộc sống. Mỗi ngày, bố của Lan đều đặn đưa bạn đến trường. Em nhìn thấy lòng cha yêu thương khi ôm đưa con đến trường, sự hy sinh và tâm huyết của gia đình Lan luôn ấm áp trong trái tim chúng em. Trong lớp học, chúng em không chỉ coi Lan là bạn cùng lớp mà còn như một người anh, người chị, và một nguồn động viên lớn.
Sự chia sẻ không điều kiện từ bạn bè và cô giáo trong lớp đã làm nên những điều kỳ diệu. Chúng em không chỉ giúp đỡ Lan trong việc học tập mà còn chia sẻ gánh nặng cuộc sống cùng bạn. Từ việc mua sách vở, đến việc giúp đỡ gia đình Lan, chúng em luôn cảm thấy hạnh phúc khi thấy đôi tay nhỏ bé của mình có thể làm nên điều gì đó ý nghĩa.
Ngày Tết, khi cả lớp đến thăm nhà Lan, lòng em tràn ngập hạnh phúc khi thấy Lan mỉm cười hạnh phúc. Đôi lúc, những giọt nước mắt lan tỏa niềm vui và sự biết ơn. Lan viết tấm thiệp cảm ơn chúng em và cô giáo với trái tim chân thành, đó không chỉ là lời cảm ơn, mà còn là nguồn động viên lớn cho chúng em tiếp tục hành động, yêu thương và chia sẻ.
Lan không chỉ là bạn cùng lớp của chúng em, mà còn là người anh, người chị và nguồn động viên vô tận. Những nụ cười, những giọt nước mắt, và những lời cảm ơn của Lan là niềm hạnh phúc không gì sánh bằng, khiến cho trái tim chúng em đầy ấm áp và lòng tươi vui. Chúng em yêu quý Lan và hãy cùng nhau bước đi trên con đường hạnh phúc và thành công, không bao giờ để mất đi tinh thần vượt qua mọi thách thức của cuộc sống.
Mẫu 03. Kể về việc làm của em để giúp người khuyết tật chi tiết nhất
Tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện có thật về một người bạn tên Chòi, một người anh em tôi quý mến và tôn trọng đến mức không thể nào quên. Chuyện này thể hiện sự đoàn kết, tình bạn và lòng nhân ái trong cuộc sống.
Tên cậu là Chòi, người sống bên cạnh tôi. Nhà cậu vô cùng khó khăn. Bố cậu ra đi khi Chòi chỉ mới tròn một tuổi, để lại một đứa trẻ yếu đuối và một người mẹ đầy gánh nặng. Chòi, với sự tàn tật của mình, không thể giúp đỡ mẹ được, và mọi trách nhiệm đè nặng lên vai mỏi mệt của người mẹ. Mẹ Chòi đã cố gắng đưa cậu đến các bệnh viện để chữa trị, nhưng vì khả năng tài chính hạn hẹp, việc này luôn dừng lại sau vài tuần, để mẹ phải đối mặt với sự thiếu thốn ngày càng gia tăng. Gia đình sống trong nghèo đói, cơm ngày càng khan hiếm, còn quần áo là những mảnh vải vụn rách tả tơi. Mẹ Chòi phải lao động từ sáng tới tối để nuôi sống gia đình, trong khi Chòi thường phải tự mình bò đi ra ngoài và vào nhà, bám đầy bụi bặm, tóc tai bù xù, và mỏi mệt.
Một ngày nọ, tôi nói với bố của mình: "Cu Chòi thật đáng thương, bố ạ! Cậu ấy muốn học mà gia đình không đủ điều kiện. Liệu có cách nào giúp Chòi không bố?" Bố tôi đáp: "Bố sẽ viết đơn xin để Chòi được học, và bố cũng sẽ mua cho cậu ấy một cái nạng. Con có thể sang nhà Chòi để cùng bạn ấy tập luyện." Từ đó, mỗi ngày tôi sang nhà Chòi, cùng Chòi rèn luyện. Sau ba tháng hè, và sau ba tháng sự kiên trì của Chòi và sự giúp đỡ của tôi, Chòi đã tự mình đi lại được. Và đầu năm học, bố tôi đã đưa đơn xin để Chòi được vào lớp Một cùng với tôi. Hằng ngày, tôi đến nhà cậu và đồng hành với Chòi đến trường, đôi khi mang cặp sách cho cậu. Suốt ba năm học, từ lớp Một đến lớp Ba, tôi luôn ở bên Chòi để giúp đỡ.
Bây giờ, Chòi đã có thể tự đi lại một mình. Cuối năm lớp Ba, khi gia đình tôi chuyển địa điểm, tôi đã phải rời xa Chòi. Tuy nhiên, Chòi thường xuyên viết thư cho tôi, chia sẻ về cuộc sống, học tập và sức khỏe của mình. Điều mừng nhất là Chòi không chỉ tự đi lại mà còn thuộc hạng giỏi trong học tập, và đã giúp đỡ mẹ mình trong việc hàng ngày. Mỗi khi Chòi viết thư, cậu luôn kết thúc bằng những dòng cuối thư, nói: "Ba cậu và cậu là người anh em thật sự của mình. Tình cảm và lòng biết ơn này, mình sẽ không bao giờ quên. Mình nhớ cậu vô cùng."
Đó là câu chuyện của Chòi và tôi. Tôi không bao giờ xem việc giúp đỡ Chòi là một công việc ơn nghĩa, mà thay vào đó, đó là biểu hiện của tình bạn chân thành, lòng nhân ái và sự đoàn kết trong cuộc sống.
Mẫu 04. Kể về việc làm của em để giúp người khuyết tật chi tiết nhất
Anh Nghĩa, người anh của em, là một tâm hồn mạnh mẽ và kiên định giữa những khó khăn. Từ khi còn bé, anh đã phải đối mặt với số phận không công bằng, khiến cho hai chiếc chân của anh trở nên yếu đuối. Tuy nhiên, điều đáng ngạc nhiên là sức mạnh tinh thần không ngừng của anh, đó là nguồn động viên lớn cho tất cả mọi người xung quanh.
Em thường thấy lòng ngưỡng mộ và biết ơn khi nhìn thấy anh Nghĩa không ngừng chấp nhận và vượt qua những hạn chế của mình. Trong bộ khung yếu đuối ấy, anh Nghĩa đã học cách sống, học cách làm việc, và học cách yêu thương. Anh không chỉ tự chủ trong việc hàng ngày như việc lau chùi, nấu ăn, mà còn là người con hỗ trợ mẹ yêu thương của mình đầy trách nhiệm.
Có lẽ đằng sau những công việc bình thường hàng ngày, như việc nấu cám cho lợn, anh Nghĩa đã trở thành nguồn động viên lớn cho em. Khi cùng nhau nấu cháo rau, mặc dù cuộc sống đã trao anh một bài học khó khăn, nhưng anh vẫn giữ vững tinh thần lạc quan và hạnh phúc. Anh và em đều là những người học hỏi từ cuộc sống, từ những khó khăn và từ nhau.
Anh Nghĩa không chỉ là tấm gương cho sự chịu đựng, mà còn là nguồn động viên cho niềm đam mê, lòng trung hiếu và lòng nhân ái. Em rất hạnh phúc khi có cơ hội được chia sẻ những khoảnh khắc bình dị với anh, học hỏi từ lòng kiên định và lòng nhân ái của anh Nghĩa. Em biết mình hạnh phúc vì có một người anh như anh Nghĩa trong cuộc đời mình, là nguồn động viên không ngừng truyền đến em sức mạnh và lòng kiên nhẫn.
Mẫu 05. Kể về việc làm của em để giúp người khuyết tật chi tiết nhất
Những ngày ấy, trời mưa rơi từ sáng sớm đến tận buổi tối. Sau giờ học, những ngọn mưa dày đặc không làm tinh thần của chúng tôi suy giảm. Thay vào đó, chúng tôi quyết định kết giao thêm với nhau, cùng chia sẻ những giọt mưa và niềm vui. Có năm người trong nhóm của chúng tôi: Thu, Huế, Nga, Minh và tôi. Chúng tôi đã tự tin khoác áo mưa và dùng ô để bắt đầu hành trình về nhà sau một ngày dài ở trường. Mặ despite thời tiết kém ưa kia, chúng tôi không để cho mưa làm giảm niềm hứng thú của mình.
Thu thường chia sẻ những câu chuyện thú vị về việc học tập, và nếu không có mưa, chắc chắn cô ấy đã biểu diễn vở kịch cho chúng tôi. Nga thì thường kể về những câu chuyện về đạo đức, và lớp của cô ấy vừa mới biểu diễn kịch về đề tài đó. Chúng tôi đều lắng nghe đầy hứng thú. Nhưng rồi, một sự kiện đặc biệt đã làm chúng tôi đứng im trong mưa. Trước mắt chúng tôi, có một bà cụ già cố gắng vượt qua con đường. Cụ không đội áo mưa, và chiếc áo của cụ đã bị mưa ngấm đẫm. Chúng tôi tự hỏi tại sao cụ không có áo mưa, tại sao không có ai đưa cụ đi qua con đường...
Đặc biệt hơn nữa, chúng tôi nhận ra rằng cụ không thể đi bình thường vì một phần lưng cụ đã còng và cụ chỉ đi bằng một chân. Chân còn lại của cụ đứng vững nhờ một cái nạng. Không có lời nói, tất cả chúng tôi chạy đến nơi cụ đang đứng. Minh đang đi xe, vì vậy Nga nhanh chóng cởi áo mưa của mình và đưa cho cụ. Minh cũng nhanh nhẹn mở ô để che cho Nga và chú cụ đang cần giúp đỡ. Nga nói: "Cụ ơi, trời mưa rất to, cụ hãy đội chiếc áo mưa này đi ạ!" Khuôn mặt của cụ ướt đẫm vì chiếc nón đã không còn đủ khả năng để bảo vệ. Tôi nhanh chóng sử dụng khăn mùi xoa của mình để lau khô khuôn mặt của cụ và hỏi cụ về ngôi nhà của mình.
Từ câu chuyện của cụ, chúng tôi mới biết rằng ngôi nhà của cụ cách xa khoảng 10 cây số và cụ đang cố gắng sang đó để viếng thăm người bạn của mình. Tuy cụ không có con cái và không mang theo tiền bạc, nhưng cụ đã quyết tâm bước đi dưới trời mưa trong hoàn cảnh khó khăn của một người khuyết tật. Chúng tôi đứng bên cụ, từ từ đưa cụ lên xe an toàn và sau đó quay trở lại. Dù có một chút xúc động và mưa đẫm, nhưng chúng tôi cảm thấy ấm lòng vì đã có cơ hội giúp đỡ một bà cụ tàn tật gặp khó khăn như vậy.
Nội dung khác có liên quan qua bài viết sau:
- Kể về việc em đã làm để bảo vệ môi trường lớp 2 hay nhất
- Kể về điều em nhớ nhất trong kì nghỉ hè vừa qua chọn lọc hay nhất
- Kể về tình cảm của em đối với ông bà siêu hay, ấn tượng nhất