Liên minh viễn thông quốc tế (ITU) là tổ chức quốc tế liên chính phủ được thành lập năm 1932 tại Hội nghị viễn thông thế giới ở Mađïit (Tây Ban Nha) để thay thế Liên minh điện báo quốc tế được thành lập năm 1865 tại Pari (Pháp).

Từ ngày 01.01.1954, hoạt động của ITU được điều chỉnh bằng Công ước được kí kết tại Hội nghị quốc tế Ở Buênôt Airet (Buenos Aires; Achentina) ngày 22.12.1952. Ngày 15.11.1946. Hiệp định điều chỉnh quan hệ giữa Liên hợp quốc và ITU với tự cách là tổ chức chuyên môn của Liên hợp quốc được Đại hội đồng Liên hợp quốc biểu quyết tán thành. Mục đích của ITU là duy trì và phát triển sự hợp tác quốc tế để sử dụng, khai thác hợp lí, hiệu quả mọi hình thức viễn thông, tăng cường và mở rộng việc sử dụng viễn thông, phối hợp hoạt động của các quốc gia trong lĩnh vực viên thông... Cơ cấu của ITU gồm: 1) Hội nghị toàn quyền là cơ quan cao nhất của ITU gồm đại diện của tất cả các thành viên có chức năng chủ yếu là xem xét lại Công ước viễn thông quốc tế, thông qua ngân sách... Hội nghị họp thường kì 5 năm một lần; 2) Hội đồng hành chính gồm 29 thành viên do Hội nghị toàn quyền bầu theo nguyên tắc phân bổ hợp lí theo các khu vực địa li. Hội đồng họp mỗi năm 1 lần để kiểm tra việc thực hiện chức năng hành chính trong thời kì giữa các khoá họp của Hội nghị toàn quyền; 3) Hội nghị hành chính thế giới thường được triệu tập cùng lúc với Hội nghị toàn quyền để xem xét lại các quy tắc liên quan đến các loại liên lạc viễn thông điện báo, điện thoại, vô tuyến điện...).

Bên cạnh đó, còn có hội nghị hành chính khu vực được triệu tập để xem xét những vấn đề cụ thể về viễn thông có tính khu vực.

Tại trụ sở chính đặt tại Giơnevơ (Thụy Sĩ), ITU có bốn cơ quan thường trực, đó là: 1) Ban thư kí chung; 2) Uỷ ban quốc tế về đăng kí tần số; 3) Uỷ ban tư vấn quốc tế về vô tuyến điện; 4) Uỷ ban tư vấn quốc tế về điện báo và điện thoại.

Hiện nay, có khoảng 160 quốc gia tham gia ITU, trong đó có Việt Nam.