Truyền thống "tương thân tương ái", "lá lành đùm lá rách" là một nét đẹp văn hóa lâu đời của dân tộc Việt Nam. Trong bối cảnh xã hội hiện đại, hoạt động từ thiện không chỉ diễn ra thông qua các tổ chức chính thống mà còn bùng nổ mạnh mẽ trên không gian mạng, đặc biệt là do sự tham gia của các cá nhân, người nổi tiếng. Sự phát triển này đã nhanh chóng trở thành một nguồn lực xã hội quan trọng, kịp thời hỗ trợ đồng bào khi đối diện với thiên tai, dịch bệnh hay những hoàn cảnh khó khăn.

Tuy nhiên, bên cạnh những nghĩa cử cao đẹp, hoạt động từ thiện cũng đang phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng: tình trạng lợi dụng lòng tin để trục lợi cá nhân. Những vụ việc lùm xùm gần đây đã làm xói mòn lòng tin của công chúng, đặt ra thách thức lớn đối với hiệu quả và tính bền vững của hoạt động này. Vấn nạn này không chỉ gây thiệt hại về tài chính mà còn làm tổn thương giá trị đạo đức, đòi hỏi một cái nhìn nghiêm túc và toàn diện từ góc độ pháp lý. Tùy thuộc vào mức độ vi phạm, hành vi này có thể bị xử lý hình sự về Tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản theo Bộ luật Hình sự (BLHS). Bài viết dưới đây sẽ được thực hiện với mục tiêu phân tích một cách chuyên sâu, đa chiều các văn bản pháp luật hiện hành, đánh giá những lỗ hổng và khó khăn từ thực tiễn, từ đó so sánh với các mô hình quản lý từ thiện tiên tiến.

1. Lợi dụng từ thiện để trục lợi là gì?

Lợi dụng từ thiện để trục lợi là hành vi lợi dụng lòng tin và sự nhân ái của cộng đồng để kêu gọi, nhận tiền hoặc tài sản đóng góp với danh nghĩa giúp đỡ người khác, nhưng thực chất lại sử dụng sai mục đích, chiếm đoạt hoặc thu lợi bất chính cho bản thân. Đây là một hành vi vi phạm đạo đức nghiêm trọng và có thể bị xử lý theo pháp luật.

Các hình thức lợi dụng từ thiện phổ biến:

  • Chiếm đoạt tiền, tài sản từ thiện: Kêu gọi quyên góp để giúp đỡ người khó khăn, nhưng sau đó lại sử dụng số tiền đó vào mục đích cá nhân như mua sắm, du lịch, đầu tư...
  • Sử dụng sai mục đích: Nhận tiền từ thiện với mục đích cụ thể (ví dụ: chữa bệnh cho một cá nhân), nhưng sau đó lại dùng vào việc khác mà không có sự đồng ý của người đóng góp.
  • Mạo danh, tạo thông tin giả: Dựng lên những câu chuyện thương tâm, bi đát không có thật, hoặc mạo danh các tổ chức, cá nhân uy tín để kêu gọi từ thiện, nhằm lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
  • Làm sai lệch số liệu: Công bố số tiền quyên góp không minh bạch, không công khai sao kê hoặc giả mạo sao kê để che giấu việc chiếm đoạt một phần hoặc toàn bộ số tiền.
  • Đánh bóng tên tuổi: Lợi dụng hoạt động từ thiện để tạo dựng hình ảnh, danh tiếng, thu hút sự chú ý của công chúng nhằm phục vụ cho mục đích kinh doanh hoặc cá nhân.

Hành vi lợi dụng từ thiện để trục lợi không chỉ gây thiệt hại về tài sản cho những người có lòng hảo tâm mà còn làm xói mòn lòng tin của xã hội vào các hoạt động thiện nguyện, ảnh hưởng tiêu cực đến truyền thống "tương thân tương ái" của dân tộc. Hành vi "lợi dụng từ thiện để trục lợi" được pháp luật Việt Nam tiếp cận và xử lý dưới tội danh chính trong Bộ luật Hình sự, phụ thuộc vào bản chất của hành vi gian dối.

Lừa đảo chiếm đoạt tài sản theo Điều 174 BLHS là hành vi sử dụng thủ đoạn gian dối để người khác tin tưởng và tự nguyện giao tài sản, với mục đích chiếm đoạt ngay từ đầu. Trong bối cảnh từ thiện, hành vi này thường thể hiện ở việc đối tượng tạo ra các tài khoản mạng xã hội giả mạo, cắt ghép hình ảnh hoặc bịa đặt những câu chuyện thương tâm để kêu gọi quyên góp. Các nhà hảo tâm tin tưởng vào câu chuyện đó và chuyển tiền vào tài khoản của đối tượng. 

2. Lợi dụng từ thiện để trục lợi bị xử phạt thế nào?

Mức xử phạt đối với hành vi lợi dụng từ thiện để trục lợi được quy định cụ thể và tùy thuộc vào giá trị tài sản chiếm đoạt và các tình tiết tăng nặng.

Hành vi lợi dụng từ thiện để trục lợi là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng và có thể bị xử phạt hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự, tùy thuộc vào mức độ và tính chất của hành vi.

2.1. Xử phạt hành chính

Theo Điều 15 Nghị định 144/2021/NĐ-CP, nếu cá nhân hoặc tổ chức có hành vi lợi dụng việc từ thiện để trục lợi nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự, có thể bị xử phạt hành chính. Các hành vi này bao gồm:

  • Sử dụng tiền, hàng cứu trợ không đúng mục đích, không đúng đối tượng.
  • Tráo đổi hàng cứu trợ, để hư hỏng, thất thoát tiền, hàng cứu trợ.

Mức phạt đối với các hành vi trên có thể lên tới phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 10.000.000 đồng.

2.2. Xử lý hình sự

Khi hành vi trục lợi từ thiện có dấu hiệu của tội phạm, người vi phạm sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo Bộ luật Hình sự. Thường sẽ áp dụng tội danh chính: Tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản (Điều 174 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2017)

Hành vi này xảy ra khi người phạm tội sử dụng thủ đoạn gian dối để chiếm đoạt tiền từ thiện. Thủ đoạn gian dối ở đây là việc đưa ra thông tin không đúng sự thật, ví dụ như tạo câu chuyện giả, mạo danh người khác để kêu gọi quyên góp nhằm chiếm đoạt tài sản.

Khung hình phạt cơ bản:

  • Phạt cải tạo không giam giữ đến 3 năm hoặc phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm. Áp dụng khi chiếm đoạt tài sản từ 2.000.000 đồng đến dưới 50.000.000 đồng.

Các khung hình phạt tăng nặng:

  • Phạt tù từ 2 năm đến 7 năm: Chiếm đoạt tài sản từ 50.000.000 đồng đến dưới 200.000.000 đồng hoặc lợi dụng danh nghĩa cơ quan, tổ chức để phạm tội.
  • Phạt tù từ 7 năm đến 15 năm: Chiếm đoạt tài sản từ 200.000.000 đồng đến dưới 500.000.000 đồng, hoặc lợi dụng thiên tai, dịch bệnh.
  • Phạt tù từ 12 năm đến 20 năm hoặc tù chung thân: Chiếm đoạt tài sản từ 500.000.000 đồng trở lên, hoặc lợi dụng hoàn cảnh chiến tranh, tình trạng khẩn cấp.

Hình phạt bổ sung: Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ 10.000.000 đồng đến 100.000.000 đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 1 đến 5 năm hoặc tịch thu một phần hoặc toàn bộ tài sản.

3. Thực trạng và những lỗ hổng trong quản lý từ thiện tại Việt Nam

3.1. Vụ án điển hình

Thời gian gần đây, dư luận đã chứng kiến nhiều vụ việc liên quan đến hoạt động từ thiện của các cá nhân, đặc biệt là các nghệ sĩ, đã gây ra một "cuộc khủng hoảng xã hội" về niềm tin.  

Bối cảnh: Dư luận yêu cầu "sao kê" tài chính một cách chi tiết và công khai từ các nghệ sĩ như Hoài Linh, Thủy Tiên, Đàm Vĩnh Hưng và Trấn Thành sau khi họ đứng ra kêu gọi và tiếp nhận hàng chục, thậm chí hàng trăm tỉ đồng để hỗ trợ người dân vùng lũ.  

Sau một thời gian điều tra, Cục Cảnh sát hình sự, Bộ Công an đã có kết luận chính thức không khởi tố vụ án hình sự liên quan đến các nghệ sĩ này. Lý do được đưa ra là không có hành vi "gian dối" trong quá trình kêu gọi và "chiếm đoạt" tiền của người dân. Kết quả xác minh cho thấy số tiền huy động được còn ít hơn số tiền mà các nghệ sĩ đã thực tế ủng hộ.  

 Kết luận không khởi tố đã làm xói mòn sâu sắc niềm tin của công chúng, dẫn đến sự bất mãn và hoài nghi. Nguyên nhân của sự mâu thuẫn này nằm ở sự phân tách giữa "trách nhiệm dân sự/đạo đức" và "trách nhiệm hình sự." Pháp luật hình sự của Việt Nam chỉ can thiệp khi có dấu hiệu của tội phạm hình sự, tức là hành vi chiếm đoạt tài sản bằng thủ đoạn gian dối. Trong khi đó, các hành vi bị dư luận chỉ trích như chậm trễ giải ngân, thiếu chuyên nghiệp trong quản lý, không cung cấp báo cáo chi tiết, hoặc thiếu minh bạch về chi tiêu lại không cấu thành tội phạm hình sự.  

Điều này tạo ra một khoảng trống quyền lực, nơi không có cơ quan nhà nước nào có đủ thẩm quyền pháp lý để can thiệp, giám sát, và xử lý các sai phạm về mặt quản lý, dù chúng gây ra những tổn thất lớn về niềm tin xã hội. Sự thiếu hụt một cơ chế quản lý toàn diện cho hoạt động từ thiện của cá nhân chính là gốc rễ của cuộc "khủng hoảng niềm tin" này.

3.2. Những lỗ hổng pháp lý và khó khăn thực tiễn

Lỗ hổng pháp lý về chủ thể: Mặc dù Nghị định 93/2021/NĐ-CP đã quy định các cơ quan, tổ chức có thẩm quyền được tiếp nhận và phân phối tiền từ thiện, nhưng lại bỏ ngỏ hoạt động của các cá nhân và nhóm thiện nguyện - vốn là chủ thể chính trong nhiều vụ việc gây tranh cãi. Điều này dẫn đến việc không có chế tài nào để kiểm soát và giám sát hoạt động của các cá nhân này, từ đó tạo kẽ hở cho các hành vi trục lợi. 

Khó khăn trong điều tra, truy tố: Tội phạm lừa đảo từ thiện trên không gian mạng ngày càng tinh vi và khó lường. Các thủ đoạn như giả mạo tài khoản, cắt ghép hình ảnh, hoặc sử dụng tên giả trên các nền tảng mạng xã hội khiến việc xác định danh tính thật của đối tượng gặp nhiều trở ngại. Ngoài ra, việc chứng minh yếu tố "gian dối" và "chiếm đoạt" trong các vụ việc phức tạp cũng là một thách thức lớn. Quá trình thu thập chứng cứ, đặc biệt là từ các nền tảng xuyên biên giới, đòi hỏi sự phối hợp liên ngành và quốc tế, gây khó khăn cho cơ quan chức năng.

4. Kết luận

Phân tích trên đã làm rõ hai điểm cốt lõi trong vấn đề quản lý từ thiện tại Việt Nam. Một là, pháp luật hình sự hiện hành đã có công cụ để xử lý các hành vi trục lợi có thủ đoạn gian dối rõ ràng ngay từ đầu. Hai là, sự thất vọng và mất niềm tin của công chúng lại xuất phát từ một khoảng trống pháp lý khác, nơi pháp luật hình sự không thể can thiệp, đó là các vi phạm về tính chuyên nghiệp, sự chậm trễ và thiếu minh bạch trong hoạt động của cá nhân.

Để giải quyết tận gốc vấn đề này, việc xây dựng một hành lang pháp lý chuyên biệt và toàn diện là điều vô cùng cấp thiết. Một bộ luật về hoạt động từ thiện, cùng với một cơ quan quản lý chuyên trách, sẽ lấp đầy khoảng trống pháp lý, cung cấp một cơ chế chủ động và hiệu quả để can thiệp, giám sát, và xử lý các sai phạm trước khi chúng trở thành cuộc khủng hoảng niềm tin trên diện rộng. Việc hoàn thiện hệ thống pháp luật không chỉ là một nhiệm vụ của nhà nước mà còn là một bước đi chiến lược để bảo vệ lòng tốt, khôi phục niềm tin, và đảm bảo hoạt động từ thiện tiếp tục phát triển bền vững như một nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc.

Mọi thắc mắc quý khách hàng có thể liên hệ trực tiếp Tổng đài tư vấn pháp luật hình sự trực tuyến số Hotline1900.6162 để gặp luật sư tư vấn trực tiếp giải đáp các thắc mắc. Chúng tôi rất hân hạnh khi nhận được sự hợp tác của quý khách hàng. Xin chân thành cảm ơn!