Luận điểm neo (anchor argument) là một trong những vấn đề có liên quan đến tỷ giá hối đoái biến động tự do là luận điểm cho rằng tỷ giá hối đoái thả nổi tự động loại trừ thâm hụt cán cân thanh toán và làm cho vé chi phí trong việc sản xuất rượu nho, vì tỷ lệ chi phí trong việc sản xuất rượu nho của Bồ Đào Nha so với của Anh là 80/120, thấp hơn tỷ lệ chi phí sản xuát quần áo là 90/100. Nếu Bồ Đào Nha chuyên môn hoá theo lợi thê so sánh về chi phí của mình, thì khi từ bỏ sản xuất một thước vãi. nó có thể sản xuất 9/8 (-90/80) thùng rượu nho. Ricácđô giả định tỷ lệ trao đổi giữa vải và rượu nho sau khi có thương mại là 1:1 và nhận xét rằng Bổ Đào Nha có thể đổi 9/8 thùng rượu nho lấy 9/8 mét vái; nếu Bổ Đào Nha sử dụng 90 giờ lao động đế trực tiếp sản xuất vải. nó sẽ thu được 1 mét vải, nhưng sẽ thu được 9/8 mét vải nếu sàn xuâ) gián tiếp bằng cách sản xuất rượu nho sau đó đổi lây vải. Mặc dù kém Bổ Đào Nha củ về sản xuất vải và rượu nho, nhưng nước Anh cũng được lợi từ thương mại: đối với mỗi thùng rượu nho mà nước Anh từ bỏ khởng sản xuất, nó có thêm 120 giờ lao động để sản xuất ra 6/5 mét vải và đổi được 6/5 thùng rượu nho. Từ lập luận trên, Ricácđô kết luận cà Bố Đào Nha và Anh đều được lợi từ thương mại quốc tế, vì chuyên môn hoá làm tổng sản lượng của hai nước tăng lên. Chỉ khi một mrớc có ưu thê so với nước khác với tỷ lệ như nhau ở tất cả các loại hàng hoá, thì mối lợi từ thương mại quốc tế mới bị loại trừ.
Số giờ lao động cầu thiết để sản xuất Một thùng rượu nhoMột thước vái
Bồ Đào Nha8090
Anh120100
Bảng 4. Phân tích lợi thế so sánh.