1. Giải đáp Vướng mắc liên quan giấy tờ nhân thân ?

Chào luật sư, Nhờ Luật Khuê cho mình biết là mình có hộ khẩu tpHCM nhưng giờ mình ra thái nguyên sống, mình có sổ kt3 tại thái nguyên rồi. Như vậy mình xin giấy xác nhận nhân thân tại thái nguyên được không ?
Cảm ơn!

Trả lời:

Theo quy định của Nghị định 167/2013/NĐ-CP của Chính phủ QUY ĐỊNH XỬ PHẠT VI PHẠM HÀNH CHÍNH TRONG LĨNH VỰC AN NINH, TRẬT TỰ, AN TOÀN XÃ HỘI; PHÒNG, CHỐNG TỆ NẠN XÃ HỘI; PHÒNG CHÁY VÀ CHỮA CHÁY; PHÒNG, CHỐNG BẠO LỰC GIA ĐÌNH thì các xác nhận nhân thân bạn phải xin xác nhận tại nơi có hộ khẩu thường trú. Chẳng hạn: Sơ yếu lý lịch xin xác nhận tại UBND phường, Phiếu lý lịch tư pháp xin tại Sở tư pháp.

Thưa luật sư, Cho em hỏi là hiện tại em muốn làm passport. Em mới vừa chuyển hộ khẩu về địa chỉ mới vẫn ở chung quận và chung phường nhưng chứng minh thư em chưa có đi đổi lại. Vậy em đi làm passport được không ạ ? và em cần làm những thủ tục gi ạ ? Cảm ơn luật sư

=> Hồ sơ đề nghị cấp hộ chiếu phải có chứng minh thư nhân dân và giấy tờ chứng nhận đăng ký thường trú hoặc tạm trú dài hạn từ 01 năm trở lên như vậy, bạn nên đi làm thủ tục cấp đổi chứng minh thư cho phù hợp với hộ khẩu thường trú để thuận tiện cho việc cấp hộ chiếu.

Thủ tục xin cấp hộ chiếu thông thường như sau:

a. Hồ sơ đề nghị cấp hộ chiếu

+ 02 tờ khai đề nghị cấp hộ chiếu phổ thông (mẫu TK1) kê khai đầy đủ, rõ ràng, dán 02 ảnh và kèm theo 03 ảnh (tổng cộng 05 ảnh mới chụp, cỡ 4 x 6, mặt nhìn thẳng, đầu để trần).

+ Giấy chứng minh thư nhân dân.

+ Giấy tờ chứng nhận đăng ký thường trú hoặc tạm trú dài hạn từ 01 năm trở lên.

+ Đối với các nhân vật tôn giáo ra nước ngoài hoạt động tôn giáo, cần phải có văn bản của ban tôn giáo Chính phủ đồng ý cho xuất cảnh.

* Chú ý: Nếu người đề nghị cấp hộ chiếu chỉ có CMTND mà không có giấy tờ về hộ khẩu, thì vẫn phải có xác nhận và dấu giáp lai ảnh của trưởng công an phường, xã nơi đăng ký hộ khẩu thường trú hoặc tạm trú có thời hạn.

b. Nơi nộp hồ sơ và nhận kết quả

+ Người đề nghị cấp hộ chiếu trực tiếp nộp hồ sơ và nhận kết quả tại phòng quản lý xuất nhập cảnh – Công an tỉnh.

+ Trường hợp người đề nghị cấp hộ chiếu tại Công an tỉnh, nhưng có nguyện vọng trực tiếp nhận hộ chiếu tại Cục Quản lý XNC, thì cũng được Cục Quản lý XNC xem xét giải quyết.

+ Công an tỉnh xét và chuyển hồ sơ về Cục quản lý XNC trong vòng 10 ngày làm việc kể từ khi nhận đủ hồ sơ hợp lệ.

+ Cục Quản lý XNC kiểm tra và cấp hộ chiếu trong vòng 05 ngày làm việc kể từ khi nhận đủ hồ sơ hợp lệ.

Trường hợp người đề nghị cấp hộ chiếu nộp hồ sơ tại Công an tỉnh quá 10 ngày làm việc mà không được Công an tỉnh thông báo đã chuyển hồ sơ về Cục Quản lý XNC, thì có thể trực tiếp đến Cục Quản lý Xuất nhập cảnh xuất trình giấy biên nhận về việc đã nộp hồ sơ tại Công an tỉnh. Cục Quản lý XNC sẽ cho kê khai lại tờ khai đề nghị cấp hộ chiếu, và xem xét giải quyết trong thời hạn không quá 05 ngày làm việc đối với người xuất cảnh có thời hạn và 10 ngày làm việc đối với người xuất cảnh định cư, kể từ ngày nhận đủ hồ sơ hợp lệ.

Thưa luật sư, xin hỏi: hôm thứ 3 ngày 25/11/2014 e có đến văn phòng công chứng của ủy ban nhân dân xã để công chứng giấy tờ..sau khi công chứng xong thì e phát hiện bị thiếu 1 số giấy tờ gốc bao gồm:(sổ hộ khẩu gia đình.bằng tn cấp 3. bằng đại học.bảng điểm.cmnd)tất cả đều là giấy tờ gốc..e đã thông báo lại cho cán bộ tư pháp về việc dó..và được hẹn là về nhà chiều quay lại..nhưng khi quay lại hỏi thì pảo k thấy và nói chuyện như kiểu k liên quan gì hết ... cho e hỏi trong trường hợp này e muốn nhờ bên công an timg giúp giấy tờ thì cần những thủ tục gì ạ..và cán bộ làm việc ngày hôm đó có phải chịu trách nhiệm gì về việc làm mất giấy tờ của công dân k ạ? và trách nhiệm đấy là gì ạ ? Em xin cảm ơn và mong được hồi đáp

=> Để yêu cầu người cán bộ này chịu trách nhiệm thì bạn phải có bằng chứng vì về nguyên tắc người bị thiệt hại phải chứng minh được những thiệt hại và mối quan hệ nhân quả giữa thiệt hại đó với hành vi của người gây thiệt hại gây ra cũng như lỗi của họ. Nếu bạn không có chứng cứ gì chứng minh bạn đã đưa giấy tờ cho người cán bộ này thì cũng không thể yêu cầu người đó chịu trách nhiệm với bạn.

Sau khi thu thập đủ chứng cứ, bạn có thể yêu cầu thỏa thuận với người đó, nếu không thỏa thuận được bạn có quyền làm đơn khởi kiện người đó đến Tòa án nhân dân để được giải quyết quyền lợi.

Thưa luật sư, Nếu như người không có giấy chứng minh nhân dân mà bị công an bắt giam nhưng mà người nhà bảo lảnh không được vì người nhà đả làm mất giấy tờ tuỳ thân khi chuyển lên thành phố hồ chí minh thì người không có chứng minh nhân dân sẻ bị xử lý làm sao thưa luật sư cho tôi xin hỏi . Xin cảm ơn luật sư trước

=> Căn cứ theo Điều 9 Nghị định 167/2013/ND-CP về quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội; phòng, chống tệ nạn xã hội; phòng cháy chữa cháy; phòng, chống bạo lực gia đình thì:

"Điều 9. Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng chứng minh nhân dân

1. Phạt cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 100.000 đồng đến 200.000 đồng đối với một trong những hành vi sau đây:

a) Không xuất trình chứng minh nhân dân khi có yêu cầu kiểm tra của người có thẩm quyền;

b) Không thực hiện đúng quy định của pháp luật về cấp mới, cấp lại, đổi chứng minh nhân dân;

c) Không thực hiện đúng quy định của pháp luật về thu hồi, tạm giữ chứng minh nhân dân khi có yêu cầu của người có thẩm quyền".

Như vậy, bạn có thể bị xử phạt hành chính khoảng từ 100.000 đồng đến 200.000 đồng.

Chào luật sư, Con năm nay 14 tuổi sinh năm 2003, con muốn làm chứng minh có cần phải có sổ hộ khẩu và hình đúng không ạ ? công an có thể cấp cho con không ?

=> Để được cấp chứng minh thư, bạn cần có hồ sơ như sau:

- Hộ khẩu thường trú (sổ hộ khẩu, sổ hộ khẩu gia đình hoặc giấy chứng nhận nhân khẩu tập thể đã được cấp).

- Kê khai tờ khai cấp CMND (theo mẫu).

- Lăn tay, chụp ảnh hoặc công dân nộp ảnh theo quy định.

Nộp hồ sơ tại Công an cấp huyện.

Lệ phí: không có

Trong thời hạn15 ngày đối với thành phố, thị xã và 30 ngày đối với các địa bàn khác tính từ ngày công dân nộp đủ giấy tờ hợp lệ và làm xong thủ tục cấp Chứng minh nhân dân.

Mọi vướng mắc bạn vui lòng trao đổi trực tiếp với Luật sư tư vấn pháp luật dân sự về vấn đề cư trú trực tuyến qua tổng đài 24/7 gọi số: 1900.6162 hoặc liên hệ văn phòng để nhận được sự tư vấn, hỗ trợ từ Luật Minh Khuê.

>> Xem thêm:  Cá nhân mua nhà chung cư có được cấp sổ hộ khẩu tại nơi ở mới không ?

2. Cá nhân có được chết đúng ngày, giờ tốt hay không ?

Bị ung thư giai đoạn cuối, xem bói xong, bệnh nhân đã xin chính quyền cho được chết vào đúng ngày giờ tốt để con cháu… hưởng phúc về sau.Mới đây, ông L.H.A (hơn 70 tuổi, Việt kiều Mỹ, ngụ quận 3, TP.HCM) đã làm đơn gửi chính quyền địa phương nơi ông đang sinh sống để xin… được chết đúng ngày giờ tốt.

Vì phúc đức lâu dài cho con cháu?

Ông A. trình bày rằng mình đang mang căn bệnh ung thư giai đoạn cuối, không thể chữa trị. Bác sĩ riêng dự đoán ông chỉ còn sống chừng ba tháng. Qua một thời gian dài làm lụng ở xứ người, hiện ông đã gầy dựng được một cơ ngơi trị giá khoảng 100 triệu USD. Nay ông quay trở về quê cha đất tổ để sống cuối đời. Vừa qua, ông có đi xem tử vi và phong thủy. Thầy tử vi đã chọn được cho ông giờ và ngày đẹp để ra đi. Nếu vĩnh biệt thế gian vào đúng ngày giờ này, con cháu ông sẽ có được phúc đức lâu dài về sau. Tin lời thầy, ông muốn được chết êm ái vào đúng giờ ngày tốt đó vì con cháu.

Tuy nhiên, dự định cuối đời của ông A đang gặp nhiều khó khăn. Sợ chết đau đớn, ông “nhức đầu” phân vân là nên lựa cách tiêm thuốc hay uống thuốc độc để ra đi được nhẹ nhàng. Đồng thời, ông còn phải sắp xếp làm sao cho việc chết tự nguyện không gây phiền phức cho bất kỳ ai. Trong khi đó, bác sĩ của ông thì từ chối tiêm thuốc, còn những người thấu hiểu tâm tình ông lại không chịu giúp ông mua thuốc độc dù trước đó họ cứ nói “Mua rất dễ”. Quá bức bách, ông đành phải làm đơn xin chính quyền địa phương xác nhận để bác sĩ có điều kiện hợp pháp giúp đỡ ông chết.

Thực tiễn quyền nhân thân của cá nhân: Xin được chết đúng ngày, giờ tốt

Luật sư tư vấn pháp luật trực tuyến qua điện thoại gọi: 1900.6162

Pháp luật không cho phép!

Tuy nhiên, chính quyền địa phương đã từ chối ngay đơn xin được chết của ông A, bởi hiện nay, luật pháp Việt Nam chưa quy định về vấn đề này.

Trước đây, năm 2005, khi bàn về việc sửa đổi Bộ luật Dân sự, các nhà làm luật nước ta từng tranh cãi rất nhiều xung quanh quyền được chết. Bởi lẽ thực tế đã xuất hiện những người mắc bệnh hiểm nghèo, phải chịu đựng đau đớn vật vã, thậm chí sống đời sống thực vật cả đời. Trong một số trường hợp, người bệnh hoặc thân nhân muốn họ được ra đi êm ái.

Tại diễn đàn Quốc hội, có đại biểu đề nghị cần luật hóa quyền được chết. Tuy nhiên cuối cùng, số đông vẫn cho rằng theo phong tục của dân tộc và đạo đức người Á Đông, quy định về quyền được chết tại thời điểm này là không phù hợp.

Dưới góc nhìn pháp lý, thẩm phán Phạm Công Hùng (Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM) cho biết liên quan đến cái chết, hiện Bộ luật Dân sự mới chỉ quy định về quyền khai tử. Ở nước ta, quyền được sống là quyền thiêng liêng bất khả xâm phạm của con người. Bất kỳ ai giúp đỡ người khác chết là vi phạm pháp luật và có thể bị xử lý hình sự về tội giết người theo Điều 93 Bộ luật Hình sự.

Bàn rộng hơn, theo ông Hùng, trong tương lai có thể vấn đề này sẽ tiếp tục được đặt ra để mổ xẻ. Tuy nhiên, nếu pháp luật có cho phép và quy định về quyền này thì trước hết phải nhằm mục đích nhân văn, nhân đạo. Trường hợp nào có nhu cầu chính đáng muốn được ra đi thanh thản thì việc xem xét cần phải rất chặt chẽ nhằm tránh sự lạm dụng.

Quyền được chết trên thế giới

Không riêng gì Việt Nam, trên thế giới nhiều cuộc tranh cãi đã nổ ra xung quanh việc có nên giúp đỡ một người chấm dứt cuộc sống một cách không đau đớn hoặc ít đau đớn nhất nhằm giúp họ khỏi kéo dài cuộc sống trong những hoàn cảnh không mong muốn hay không.

Hiện nay chỉ có vài nước hay vài địa phương là đồng ý với cái chết tự nguyện này. Cụ thể, Hà Lan đã chính thức cho phép cái chết tự nguyện vào năm 2002. Cùng năm, Bỉ cho phép việc tự tử được bác sĩ trợ giúp. Ở Mỹ, năm 1997, bang Oregon đã có luật cho phép tự tử được bác sĩ hỗ trợ. Bang Texas năm 1999 cũng cho phép cái chết tự nguyện. Nhưng ở các bang khác của Mỹ vẫn cấm an tử. Ở Úc, một tỉnh đã thông qua luật an tử năm 1995 nhưng Quốc hội nước này đã bãi bỏ vào năm 1997. Còn ở các quốc gia như Anh và Áo, dù cấm an tử nhưng thái độ của nhà chức trách đối với các bác sĩ “lỡ” trợ giúp an tử thường cũng không quá gay gắt.

Tại Trung Quốc, trong kỳ họp Quốc hội năm 2007, một cô gái tên Lý Dương đã gửi thư điện tử tới đề nghị các nhà làm luật kiến nghị đưa ra luật an tử. Cô Dương sống ở khu tự trị dân tộc Hồi Ninh Hạ, bị ung thư thần kinh vận động từ khi mới lọt lòng. Mới 28 tuổi nhưng cô đã mất khả năng vận động toàn thân, không thể thực hiện bất kỳ chức năng cơ bản nào của cơ thể nếu không có sự trợ giúp. Mẹ cô phải chăm sóc cô suốt 28 năm qua, cho ăn, đưa đi vệ sinh, giúp cô xoay trở hàng chục lần mỗi đêm…

Các bác sĩ cho biết cô Dương có thể sống tới 40 tuổi. Dù rất quý trọng cuộc sống nhưng cô vẫn mong được chết. Cô không thể nào chịu nổi khi nghĩ đến ngày cha mẹ cô ra đi, cô phải sống cuộc đời còn lại với sự dơ bẩn, bệnh tật… Cô Dương cũng bày tỏ ý định quyết liệt đấu tranh cho luật an tử, nếu không được cô sẽ tự tử bằng cách tuyệt thực. Tuy nhiên đến nay, các nhà làm luật Trung Quốc vẫn cho rằng chưa phải là lúc để đưa ra luật này vì e ngại có thể bị lạm dụng cho những mục đích khác, gây nhiều rắc rối khó lường.

Vụ đầu tiên được chết ở Hàn Quốc

Ngày 21-5, Tòa án tối cao Hàn Quốc đã lần đầu tiên chấp thuận cho một bệnh nhân nữ sống thực vật được quyền chết theo yêu cầu của gia đình dù bệnh viện phản ứng quyết liệt. Theo tòa, việc dùng các biện pháp y học để duy trì sự sống cho bệnh nhân không còn khả năng hồi phục là xúc phạm đến lòng tự trọng của họ.

Bệnh nhân này hiện 76 tuổi, hôn mê hơn một năm nay vì não đã chết, nằm tại một bệnh viện ở thủ đô Seoul. Thấy bệnh nhân không thể hồi phục, người nhà yêu cầu rút ống thở nhưng bệnh viện từ chối. Người nhà bệnh nhân đã kiện ra tòa. Sau đó, các cấp tòa đã bác bỏ sự phản đối của bệnh viện, chấp thuận yêu cầu của gia đình người bệnh.

Phán quyết trên của Tòa án tối cao Hàn Quốc là trong một trường hợp cụ thể, không đồng nghĩa với việc Hàn Quốc cho phép các bệnh viện giúp đỡ bệnh nhân chết êm ái.

(MKLAW FIRM: Biên tập.)

>> Xem thêm:  Cấp giấy phép lao động cho người nước ngoài làm việc tại Việt Nam

3. Đòi bồi thường vì bị chủ bắt khỏa thân ?

Tòa cho rằng người giúp việc đòi 10 triệu đồng tiền bồi thường tổn thất về mặt tinh thần, công khai xin lỗi tại địa phương là không hợp lý. Bà cũng chỉ yêu cầu bà C. cởi đồ ngoài chứ không biết bà C. không mặc đồ trong.

Tranh chấp về quyền nhân thân: Đòi bồi thường vì bị chủ bắt khỏa thân

Luật sư tư vấn pháp luật dân sự trực tuyến (24/7) gọi số: 1900.6162

Theo đơn khởi kiện của bà C., cuối năm 2002, bà đến giúp việc cho gia đình bà D. Hai bên thỏa thuận nếu muốn cắt hợp đồng thì phải báo trước một tháng.

Mất trộm nên buộc ôsin cởi đồ…

Tháng 11- 2010, bà D. cho rằng bà trộm cắp tiền nên đã có hành động xúc phạm bà như chửi bới, lục đồ đạc, bắt cởi hết quần áo để kiểm tra và khóa cửa nhốt không cho ra ngoài. Tuy nhiên, công an xác định không có chứng cứ cho thấy bà ăn trộm nên không truy cứu. Ngay sau đó, bà D. đã đuổi việc bà.

Vì thế, bà khởi kiện yêu cầu bà D. phải bồi thường 19 triệu đồng bao gồm 9 triệu đồng tiền lương, trợ cấp thôi việc…; 10 triệu đồng tiền bồi thường tổn thất về mặt tinh thần do bị xúc phạm danh dự, nhân phẩm. Đồng thời, bà D. phải công khai xin lỗi bà tại địa phương.

Bà D. trình bày đúng là có nghi ngờ bà C. lấy trộm tiền nên mới dò hỏi. Bà C. đã tự cởi quần áo để bà kiểm tra. Tuy nhiên, lúc này bà cũng chỉ yêu cầu bà C. cởi đồ ngoài chứ không biết bà C. không mặc đồ trong. Sự việc diễn ra trong phòng và chỉ có hai người.

Mặt khác, sau khi làm việc tại cơ quan công an, bà C. về đã tự lấy đồ đạc rời khỏi nhà và nghỉ việc. Bà không đuổi việc mà bà C. tự chấm dứt hợp đồng. Do vậy, bà không đồng ý bồi thường cho bà C.

Tổn hại danh dự người khác

Xử sơ thẩm mới đây, TAND quận 11 (TP.HCM) cho rằng quá trình hòa giải và tại phiên tòa, phía bị đơn thỏa thuận sẽ trả cho nguyên đơn 1,4 triệu đồng lương tháng 11-2010 nên tòa ghi nhận… Tuy nhiên, không có cơ sở chấp nhận yêu cầu của bà C. đòi bà D. bồi thường do đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động trái pháp luật mà không báo trước bởi bà C. đã tự ý nghỉ việc. Hơn nữa, quan hệ lao động giữa đôi bên là quan hệ giữa người giúp việc gia đình với người sử dụng lao động nên không thuộc trường hợp điều chỉnh của quy định này.

Còn việc bà C. đòi bồi thường tổn thất tinh thần 10 triệu đồng, HĐXX nhận định từ khi bị mất trộm đến nay, bà D. không có văn bản hay lời nói khẳng định bà C. lấy trộm. Bà D. báo với công an để truy tìm thủ phạm là việc làm bình thường không trái pháp luật. Công an mời các người liên quan đến làm việc là trách nhiệm của lực lượng này. Như vậy không thể cho rằng bà D. đã vu khống bà C.

Tuy nhiên, việc khám xét người, khám xét chỗ ở của công dân phải do cơ quan có thẩm quyền thực hiện theo trình tự do luật pháp quy định. Pháp luật không cho phép một công dân bình thường có quyền khám xét người, khám xét chỗ ở của người khác. Bà D. thể hiện rõ thái độ nghi ngờ bà C. lấy trộm, yêu cầu cho kiểm tra phòng, kiểm tra người thì rõ ràng đã gây tổn hại đến danh dự, nhân phẩm của bà C. Điều này pháp luật không cho phép, lỗi thuộc về bà D. Thế nhưng bà D. kiểm tra là có sự đồng ý của bà C., khi kiểm tra chỉ có mặt hai người nên mức độ tổn hại về mặt tinh thần đối với bà C. không lớn. Nguyên đơn đòi bồi thường 10 triệu đồng, công khai xin lỗi tại địa phương là không hợp lý. Vì lẽ đó, tòa chỉ chấp nhận một phần yêu cầu, buộc bị đơn bồi thường cho bà C. trên 1,3 triệu đồng (tương ứng với một tháng lương tối thiểu)…

Chỉ cơ quan có thẩm quyền mới được khám người

Pháp luật bảo vệ danh dự, nhân phẩm và uy tín cá nhân của công dân. Mọi hành vi xâm phạm đến danh dự, nhân phẩm của công dân đều bị xử lý theo quy định. Pháp luật nghiêm cấm việc thực hiện các hành vi xâm hại đến tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm, quyền tự do cá nhân và các quyền, lợi ích hợp pháp khác của tổ chức, cá nhân. Do đó, việc khám người chỉ được tiến hành khi có căn cứ để nhận định trong người đó có cất giữ công cụ, phương tiện phạm tội hoặc đồ vật, tài sản do phạm tội mà có. Việc khám người chỉ có thể do cơ quan có thẩm quyền tiến hành theo những thủ tục, trình tự chặt chẽ, không được tùy tiện…

Một thẩm phán Tòa Dân sự TAND TP.HCM

(MINH KHUE LAW FIRM: Biên tập.)

>> Tham khảo dịch vụ liên quan: Tư vấn thừa kế quyền sử dụng đất;

>> Xem thêm:  Thế nào là quyền và nghĩa vụ nhân thân của vợ chồng ?

4. Có được mua bán quyền nhân thân của cá nhân hay không ?

“Quyền bảo mật thông tin cá nhân đang bị xâm phạm!”, không ít người đã phải thốt lên như vậy khi bất ngờ bị một người xa lạ “bắt thóp” bằng những thông tin cá nhân của mình chính xác đến từng chi tiết.

Nhận diện người bán thông tin

Tình cờ, tôi được biết một người quen cũ đang điều hành một doanh nghiệp (DN) chuyên bán thông tin cá nhân của người khác. Trước đây, anh làm việc trong lĩnh vực liên quan đến hoạt động điều tra, nhất là nắm trong tay hơn chục “đệ tử” có kỹ năng tiếp cận, thu thập thông tin của các đối tượng. Lực lượng nhân viên, và chính cả “ông chủ” thường xuất hiện ở những địa điểm, hay tập trung các đối tượng mà họ cần “điều tra”. Mỗi nhóm nhân viên phụ trách một loại đối tượng riêng. Công việc của họ là làm quen đối tượng, xin số điện thoại, hỏi thăm về công việc. Ngay cả những người quen, khi thấy cần thiết, họ tìm cách “moi” thêm thông tin. Họ tiếp cận khéo đến nỗi “đối tượng” không hề nghi ngờ. Không phải chờ có đặt hàng, họ mới “điều tra”, tìm hiểu, mà chủ động thu thập trước thông tin của càng nhiều đối tượng càng tốt, đưa về hệ thống hoá thành từng nhóm lưu trữ trong máy tính. Vì thế, nhiều khi họ có thể cung cấp ngay thông tin cho khách hàng khi có yêu cầu.

>> Luật sư tư vấn pháp luật dân sự trực tuyến (24/7) gọi số: 1900.6162

Doanh nghiệp của anh bạn này không hề có chức năng “điều tra” thông tin về nhân thân người khác. Sở Kế hoạch và đầu tư cũng không hề cấp giấy phép cho doanh nghiệp nào chuyên hoạt động với chức năng như vậy. Tuy nhiên, doanh nghiệp này, cũng như vài doanh nghiệp khác, vẫn hoạt động “chui”, “núp bóng” một số chức năng “gần gũi” có ghi trong giấy phép kinh doanh. Được biết, đã có một vài tổ chức hoạt động thám tử tư cũng “kiêm” luôn chức năng này.

Hàng triệu địa chỉ email, số điện thoại được rao bán

Nhân viên của một doanh nghiệp bảo hiểm nhân thọ gọi cho tôi mời mua bảo hiểm, qua trao đổi, người đang đối thoại biết khá rõ về công việc (và có thể là cả mức thu nhập) của tôi. Khi tôi đang còn chưa hết bỡ ngỡ về điều này, bất ngờ tìm được trên một trang mạng rao vặt mẩu tin: “Có danh sách database (thông tin cá nhân) khoảng 7 triệu số điện thoại di động, bao gồm tất cả các mạng ở Việt Nam cần bán. Cá nhân đơn vị quan tâm vui lòng liên hệ qua email: [email protected]”. Cũng bằng cách này, một người bạn của tôi, vốn thích cá cược bóng đá, thường nhận được những tin nhắn mời tham dự cá cược, còn vợ của anh, chỉ nhận được những tin nhắn về các chương trình khuyến mãi. Những tin nhắn đến rất đúng đối tượng!

Tò mò, tôi lại vào mạng tìm, và không khó để lấy ra vài mẩu tin rao bán địa chỉ email. Ví dụ, một người ở TP.HCM có số điện thoại 091890xxxx rao bán 11 triệu địa chỉ email (chứa trong đĩa CD) có giá chỉ 300.000 đồng. Một mẩu tin khác không có địa chỉ và số tài khoản, chỉ đưa số điện thoại 091284xxxx và email [email protected], rao bán tới 23 triệu địa chỉ email của các doanh nghiệp trong và ngoài nước.

Chúng tôi đã có cuộc trao đổi với luật sư Phùng Thị Lệ Hằng (Phùng Hằng), VPLS Tam & Associates

Pháp luật có quy định cấm hành vi thu thập thông tin về nhân thân của người khác để phục vụ mục đích thương mại?

Luật Dân sự quy định: Quyền bí mật đời tư của cá nhân được tôn trọng và được pháp luật bảo vệ; việc thu thập, công bố thông tin, tư liệu về đời tư của cá nhân phải được người đó đồng ý… Như vậy, nếu không có sự đồng ý trước của cá nhân đó, việc thu thập thông tin về nhân thân của người khác nhằm mục đích thương mại là vi phạm quyền bí mật đời tư.

Việc một số cá nhân và công ty bán hàng triệu số điện thoại kèm thông tin cá nhân và địa chỉ email…

Đó là hành vi xâm phạm quyền bí mật đời tư. Thư tín, điện thoại, điện tín, các hình thức thông tin điện tử khác của cá nhân được bảo đảm an toàn, bí mật. Việc kiểm soát thư tín, điện thoại, điện tín, các hình thức thông tin điện tử khác của cá nhân được thực hiện trong trường hợp pháp luật có quy định và phải có quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền.

(MKLAW FIRM: Biên tập.)

>> Xem thêm:  Chế độ thăm phạm nhân (gặp thân nhân) áp dụng mới từ năm 2021

5. Quyền nhân thân của cá nhân đối với hình ảnh của mình trên internet ?

Hiện nay, do sự phát triển của khoa học kỹ thuật, để sở hữu một chiếc máy ảnh chẳng khó khăn gì. Và việc sử dụng chúng cũng thật dễ dàng. Thành thử, nhiều "nghệ sĩ vườn" đã tận dụng mọi cơ hội để thu vào ống kính của mình tất cả những hình ảnh ngộ nghĩnh, kể cả những cảnh huống "đời thường" nhất (và không lấy gì làm "thuận mắt") của các nhân vật nổi tiếng mà họ có dịp tiếp xúc.

Ngày 19/2 vừa qua, trên trang web của mình, nhà thơ Lê Thiếu Nhơn đã có bài phê phán việc tác nghiệp của một tờ báo. Trong lời vào đề, Lê Thiếu Nhơn cho biết: Anh không hiểu tại sao một tờ báo (có trụ sở ở Hà Nội – NV), trong số ra ngày 13/2, bên cạnh bài viết về Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam Hữu Thỉnh, đã cho in kèm một bức ảnh minh họa mà anh cho là "cực kỳ quái gở". Đó là tấm ảnh nhà thơ Hữu Thỉnh đang "lấp ló sau cánh cửa một cách phản cảm" (chữ của Lê Thiếu Nhơn).

>> Luật sư tư vấn pháp luật trực tuyến qua điện thoại gọi: 1900.6162

Vì Lê Thiếu Nhơn chụp lại cả trang báo, nên bạn đọc có thể dễ dàng nhận thấy, ngoài bức ảnh "lấp ló" nhắc tới trên, còn có bức ảnh ghi lại cảnh vị Chủ tịch Hội Nhà văn đang cầm điện thoại trò chuyện vui vẻ với ai đó. Rõ ràng, đây là một cách dùng ảnh không hề… bình thường (nói như Lê Thiếu Nhơn là "ác ý"), bởi nó có thể tạo cho người đọc những suy diễn rất… không hay. Theo chủ nhân của trang web thì đây là một hành vi "bôi nhọ công dân".

Người viết bài này hoàn toàn tán thành quan điểm của nhà thơ Lê Thiếu Nhơn, tuy nhiên, vì dụng ý của người sử dụng bức ảnh là quá rõ, nên ở đây, tôi xin không bàn về họ, mà muốn nói tới tác giả của bức ảnh.

Đúng như Lê Thiếu Nhơn nhận xét, phải là "người gần gũi" với nhân vật mới có thể chụp được tấm hình này. Vậy câu hỏi đặt ra là, dụng ý của người chụp khi bấm máy là gì? Vì "nghệ thuật" thì không phải rồi. Còn để sử dụng theo kiểu "minh họa" thì thực chất, họ định "minh họa" điều gì ở đây? Rõ ràng, không thể xem việc chụp bức ảnh này là… vô tư.

Từ câu chuyện trên, tôi lại nhớ tới một đôi trường hợp không vui mà mình từng chứng kiến trong dịp tham dự Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VII: Khi các nhà văn đứng sắp hàng chụp ảnh lưu niệm trước cửa Hội trường Ba Đình, một nữ thi sĩ từ xa chạy tới để kịp chụp chung với mọi người, do đi guốc cao nên chị bị vấp, ngã sõng soài trên nền gạch.

Đáng ra, các nhiếp ảnh gia là những người đứng gần đấy phải chạy tới đỡ dìu nữ thi sĩ dậy, thì họ lại chớp "cơ hội" xoay ống kính về phía nữ thi sĩ, bấm máy loạn xị ngậu, để rồi hôm sau, các "cư dân mạng" được thấu thị cảnh huống "không may" nói trên.

Chưa hết, khi lão nhà văn Thanh Châu (bấy giờ đã ở tuổi ngoài chín mươi) trong lúc lui cui cùng các nhà văn trẻ thực hiện một nghi thức trên Quảng trường Ba Đình, do tuổi cao sức yếu, cụ mất đà, ngã chúi về phía trước. Thay vì lao vào đỡ cụ, có tới ba, bốn nhiếp ảnh gia thi nhau bổ tới, hướng ống máy, cố chớp lấy hình ảnh "đặc tả" này.

Nhà văn Thanh Châu, mặc dù chới với vậy, song vẫn cố xua tay ra hiệu họ đừng chụp. Nhưng vô ích. Sau đó, nhà văn Thanh Châu được đưa đi cấp cứu, còn bức ảnh về cụ không biết hiện đang nằm trong bộ "sưu tập" của ai, và đến bao giờ thì được… tung ra.

Hiện nay, do sự phát triển của khoa học kỹ thuật, để sở hữu một chiếc máy ảnh chẳng khó khăn gì. Và việc sử dụng chúng cũng thật dễ dàng. Thành thử, nhiều "nghệ sĩ vườn" đã tận dụng mọi cơ hội để thu vào ống kính của mình tất cả những hình ảnh ngộ nghĩnh, kể cả những cảnh huống "đời thường" nhất (và không lấy gì làm "thuận mắt") của các nhân vật nổi tiếng mà họ có dịp tiếp xúc.

Bởi vậy mới có cảnh, khi một nhà văn (hoặc nghệ sĩ) nào đó đang hắt hơi, xì mũi, ngay lập tức đã có một tay máy lao tới, bấm lia lịa. Việc "săn lùng" cứ như ở bên Tây vậy. Đã đành, trong những cảnh huống như vậy, thật khó để các nhân vật chính của bức ảnh "ngăn trở" được những hành động trên (như trường hợp xảy đến với nhà thơ Hữu Thỉnh, khi mà nửa người ông đã thụt vào sau cánh cửa).

Điều đáng nói là, trước những việc làm không mấy "sáng sủa" này, đa phần những người có mặt đều dửng dưng… cho qua. Thậm chí khi thấy ống kính nhằm vào một ai đó, trong những cảnh huống hết sức "trớ trêu", không ít người còn vỗ tay hò reo, cổ vũ.

Sẽ là không bình thường nếu ta xem nhẹ những hành vi ấy. Sẽ là thiếu nghiêm khắc khi ta được một nhiếp ảnh gia "hào phóng" bấm chụp hàng chục kiểu ảnh, mặc cho ta không kịp điều chỉnh tư thế hoặc không kịp nhận thức rằng khi chụp như thế, mục đích của họ là gì? Bởi trong thực tế, đã có nhiều, thậm chí rất nhiều những bức ảnh như vậy không một lần được trả lại cho nhân vật, để rồi sau đó, nó bất ngờ được tung lên mặt báo với sự ngỡ ngàng của những người liên quan…

(MKLAW FIRM: Biên tập .)

>> Xem thêm:  Mẫu phiếu xác minh hộ khẩu, nhân khẩu mới nhất năm 2021 ? Các giấy tờ cần thiết để chuyển hộ khẩu ?