Dưới đây là bài văn mẫu phân tích giá trị nhân đạo trong tác phẩm Hai đứa trẻ hay nhất mà Luật Minh Khuê đã chọn lọc:

Nhà văn Thạch Lam là một trong những cây bút chủ lực của nhóm “Tự lực văn đoàn”. Những sáng tác của ông bao gồm rất nhiều thể loại độc đáo như truyện ngắn, tiểu thuyết, ký sự, phê bình. Nhưng truyện ngắn là lĩnh vực mà thành công nhất, làm nổi bật nên tên tuổi của ông chính là “Hai đứa trẻ”. Hai đứa trẻ đã thể hiện được khuynh hướng hiện thực của cuộc sống, mặc dù không có những tình tiết giật gân, gay cấn, li kỳ, mà chỉ xoay quanh cuộc sống sinh hoạt của người dân ở một phố huyện nghèo trong khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng chừng đó đã là quá đủ để cây bút tài hoa như Thạch Lam có thể đặt ra những ý nghĩa sâu sắc trong lòng xã hội.

Đọc truyện ngắn “Hai đứa trẻ”, chúng ta cảm nhận được cuộc sống xơ xác, tiêu điều của một phố huyện nghèo bao trùm lấy câu chuyện. Cuộc sống đó đã được tác giả miêu tả ở một thời điểm hết sức tiêu biểu, đó là thời điểm ngày lụi tàn: “Trống thu không từng tiếng một vang lên”, “phương Tây đỏ rực như lửa cháy”, “những đám mây ánh hồng như những hòn than sắp tàn”, “ngoài ruộng tiếng ếch nhái kêu rang vọng vào phố chợ, ...”. Một khoảng không gian mênh mông của đồng ruộng vừa đẹp lại, nhưng cũng rất buồn được gợi ra trước mắt người đọc.

Cuộc sống của người dân nơi phố huyện nghèo cũng đã được Thạch Lam miêu tả hết sức rõ nét, sống động như: Khi trời nhá nhem tối, mẹ con chị Tí bày cái hàng nước ra dưới gốc cây bàng. Liên dọn dẹp cửa hiệu tạp hóa rồi cộng sổ tính tiền. Bà cụ Thi đến cửa hàng Liên mua một cút rượu, ngửa cổ uống sạch rồi biến đi lẫn vào trong bóng tối với tiếng cười khanh khách. Đám trẻ con tụ họp chơi đùa trên các thềm nhà. Bác Siêu dọn gánh hàng phở ra bên bếp lửa bập bùng. Gia đình bác Xẩm ngồi trên manh chiếu, trước cái thau trắng chờ có khách để hát kiếm tiền. Và chỉ với một vài đường nét miêu tả như vậy, tác giả Thạch Lam đã phác họa cho người đọc thấy được một khung cảnh nơi phố huyện nghèo nàn, khó khăn, lụi tàn đến nhường nào.

Thế nhưng trong tình cảnh ấy, hai chị em Liên và An cũng như những người dân phố huyện khác, vừa náo nức vừa khắc khoải, mòn mỏi chờ đợi chuyến tàu từ Hà Nội đi ngang qua nơi họ đang sinh sống, để mong chờ bán thêm được một chút hàng cho khách. Đêm nào cũng vậy, khi trời vừa bắt đầu tối thì hai chị em đã thấp thỏm chờ đợi chuyến tàu. Rồi chuyến tàu đến như hằng đêm nó vẫn thường đến với sức hấp dẫn kỳ lạ đối với hai chị em Liên và An cũng như người dân nghèo của phố huyện.

Khi tàu đến gần cập bến là tiếng còi và tiếng rầm rộ của bánh xe. Liên dắt em đứng lên để nhìn chuyến tàu vụt qua, chuyến tàu đầy sự thu hút bởi sự xa hoa, to lớn và cũng tràn ngập ánh sáng của nó. Ở những toa đèn sáng trưng chiếu ánh cả xuống đường. Những toa thuộc hạng sang trọng lố nhố người, đông và lấp lánh. Cái nguồn sáng ấy vụt qua, biến vào đêm tối để lại những đóm thần nhỏ bay tung tóe trên mặt đường. Chuyến tàu đêm ấy đã khơi gợi lên trong hồn Liên biết bao nỗi nhớ. Đó là những hoài niệm về thuở còn sống ở Hà Nội. Hà Nội đông đúc, vui vẻ và huyên náo biết nhường nào. Đối với Liên, con tàu như đã đem một thế giới mới đến nơi đây. Thế giới ấy khác hẳn với thế giới mà Liên đang sống, khác hẳn với vầng sáng nhỏ nhoi của ngọn đèn chị Tí và ánh lửa bập bùng trong gánh hàng của bác Siêu, …

Có lẽ những bạn đọc câu chuyện cũng sẽ thắc mắc vì sao chị em Liên đêm nào cũng mòn mỏi mong chờ tàu đi ngang qua như vậy? Vì sao ư? Vì chính chình ảnh con tàu tràn ngập ánh sáng lại dấy lên trong tâm hồn Liên bao biến động. Bởi vì khi sống trong cuộc sống buồn tẻ, xơ xác nơi phố huyện ấy, họ không thể nào tìm đến được những niềm vui. Cuộc sống diễn ra xuung quanh họ hết sức tẻ nhạt, vô vị, đơn điệu, … Chuyến tàu sáng rực đối với người dân phố huyện là hình ảnh của một thế giới khác hẳn, đối lập hoàn toàn với cái thế giới mà Liên và An đang sống, đó chính là thế giới của văn minh, niềm vui và hạnh phúc.

Thông qua những hình ảnh đó mà chúng ta cũng nắm bắt được cốt lõi vấn đề sâu sắc mà tác giả Thạch Lam gửi gắm vào truyện. Đó là khát vọng có được cuộc sống mới, huyên náo, đầy đủ cả về vật chất lẫn tinh thần của những con người bé nhỏ nơi phố huyện nghèo.

Bên cạnh giá trị về mặt chủ đề, “Hai đứa trẻ” còn nổi bật lên những đặc sắc về nghệ thuật, thể hiện tập trung qua ngòi bút miêu tả của nhà văn trong tả người, tả cảnh cũng như miêu tả tâm trạng của con người. Gắn liền với nghệ thuật miêu tả chính là thủ pháp đối lập đã được nhà văn sử dụng hết sức thành công trong truyện, đó là sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối, đối lập giữa tĩnh và động. Thủ pháp đối lập này đã làm nổi bật lên được chủ đề tác phẩm của Thạch Lam.

Có thể thấy, “Hai đứa trẻ” là một trong những truyện ngắn đặc sắc nhất và vô cùng tiêu biểu cho phong cách nhà văn Thạch Lam. Qua tác phẩm, chúng ta thấy được tấm lòng thương cảm, xót xa của Thạch Lam đối với con người và nhất là những người yếu thế, bất hạnh trong xã hội. Chuyện đượm buồn nhưng đó là nỗi buồn có thể thanh lọc tâm hồn của mỗi chúng ta.

 

Trên đây là toàn văn bài viết của Luật Minh Khuê đã về phân tích giá trị nhân đạo trong Hai đứa trẻ chọn lọc hay nhất. Hi vọng đây sẽ là những thông tin hữu ích đối với các bạn. Luật Minh Khuê xin chân thành cảm ơn.