Hôm nay chúng ta nói về đề tài giáo lý về Nghiệp. Chúng ta hãy xét những kết quả của Nghiệp trong kiếp sau, hay nói một cách khác trong kiếp tái sinh. Nhưng trước khi chúng tôi nói đến giáo lý về Tái Sinh, chúng tôi nghĩ rằng nên bỏ chút ít thì giờ nói đến ý nghĩa của Đức Phật dạy về tái sinh.
Ngoài Danh và Sắc, phần tâm linh và phần vật chất, là hai thành phần cấu tạo chúng sanh, Phật Giáo không chấp nhận có một linh hồn vĩnh cửu hay một bản ngã trường tồn mà con người đã thọ lãnh một cách bí ẩn, từ một nguồn gốc cũng không kém bí ẩn.
"Đống xương tàn (của tất cả thể xác) của một người, Xuyên qua các kiếp sống nầy trong một chu kỳ, Có thể cao vọi như một ngọn núi - Bậc cao minh nói như vậy." -- Itivuttaka. Bài viết đưa ra quan điểm tái sanh theo Đạo Phật như sau:
Trong Kinh Đại Sư Tử Hống (Mahasihananda Sutta, Trung Bộ Kinh Majjhima Nikaya, Kinh 130), Đức Phật đã nói về 5 “điểm đến” hay 5 cảnh giới tái sinh (pancagati). Năm đó là gì? Gồm: Địa ngục , Súc Sinh, ngạ Quỷ , Con người và Thần, Trời.
Đối với người Phật tử, Đức Phật có đủ uy quyền nhất để thuyết minh vấn đề Tái Sanh. Chính trong đêm Ngài đắc Quả Chánh Đẳng Chánh Giác, lúc canh một, Đức Phật chứng ngộ Túc Mạng Minh là tuệ biết rỏ những kiếp quá khứ.