- 1. Top 5+ mẫu viết bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em chọn lọc hay nhất
- Bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em - Mẫu số 1
- Bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em - Mẫu số 2
- Bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em - Mẫu số 3
- Bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em - Mẫu số 4
- Bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em - Mẫu số 5
- 2. Dàn ý viết bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em hay, ý nghĩa
1. Top 5+ mẫu viết bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em chọn lọc hay nhất
Bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em - Mẫu số 1
Tuổi thơ của em gắn liền với những buổi chiều đầy nắng, với sân đất đỏ sau nhà và tiếng cười giòn tan của lũ bạn trong xóm. Trong rất nhiều trò chơi ngày ấy, trò “Ô ăn quan” luôn là trò khiến em nhớ mãi mỗi khi nhắc đến những kỷ niệm đẹp đẽ của thời thơ ấu.
Em biết chơi Ô ăn quan từ khi còn học lớp Hai. Hôm đó là một buổi chiều hè oi ả, bà ngoại ngồi trước hiên nhà nhặt rau và nhìn thấy em loay hoay không biết làm gì. Bà gọi em lại, lấy một đoạn gạch nhỏ kẻ xuống nền đất thành một bàn chơi hình chữ nhật với mười ô con và hai ô lớn ở hai đầu. Rồi bà nhặt những viên sỏi trắng ngoài vườn, bỏ mỗi ô năm viên và bắt đầu hướng dẫn em từng bước cách chơi. Em vừa nghe vừa tò mò quan sát, không ngờ những viên sỏi bé xíu ấy lại có thể tạo ra một trò chơi thú vị đến vậy.
Những ngày sau đó, chiều nào em cũng cùng lũ bạn tụ tập dưới gốc bàng để chơi. Mỗi lượt tung những viên sỏi đi, lòng em lại hồi hộp, mong sao mình được nhiều điểm hơn. Có hôm thua liền mấy ván, em giận dỗi vì nghĩ bạn “ăn gian”, nhưng rồi chỉ cần một câu trêu của tụi bạn, mọi bực bội tan biến và tiếng cười lại vang lên rộn rã. Trò chơi tuy đơn giản nhưng lại khiến em cảm thấy gắn bó và thân thiết với bạn bè hơn. Nhờ nó, chúng em học được cách chờ đến lượt mình, cách tính toán từng bước đi, và cả cách vui vẻ chấp nhận khi thua cuộc.
Giờ đây khi đã lớn hơn, bài vở nhiều hơn, chúng em không còn chơi Ô ăn quan thường xuyên như trước. Nhưng mỗi lần nhìn thấy những viên sỏi nhỏ trên đường hoặc thấy lũ trẻ trong xóm ngồi quây quần chơi trò ấy, em lại thấy lòng mình ấm lại. Ô ăn quan không chỉ là một trò chơi, mà còn là mảnh ký ức trong trẻo giúp em nhớ về một thời vô tư, hồn nhiên và chan đầy tiếng cười.
Tuổi thơ của em vì thế mà trở nên thật đẹp, thật đáng trân trọng. Em hiểu rằng, đôi khi những trò chơi giản dị lại mang đến những bài học sâu sắc mà sau này lớn lên em mới nhận ra: niềm vui đến từ sự sẻ chia, từ những điều bình dị và từ chính những khoảnh khắc được sống hết mình cùng bạn bè.
(1).jpg)
Bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em - Mẫu số 2
Tuổi thơ của em gắn liền với những buổi chiều thả mình trong gió mát và những trò chơi giản dị cùng lũ bạn cùng xóm. Trong số đó, trò “Trốn tìm” luôn là trò chơi khiến em nhớ nhất bởi những phút giây hồi hộp nhưng cũng đầy ắp tiếng cười.
Hồi lớp Ba, cứ mỗi khi mặt trời vừa khuất sau rặng tre, cả nhóm chúng em lại gọi nhau ra sân kho hợp tác để bắt đầu trận “trốn tìm” náo nhiệt. Người bị bịt mắt luôn đếm thật to “Năm… mười… mười lăm… hai mươi…”, trong khi những đứa còn lại ùa chạy tán loạn tìm chỗ núp. Em thường chọn ẩn mình sau bụi hoa giấy trước nhà bác Tư, vì tán lá rậm và cũng gần như hòa lẫn với màu áo em mặc.
Có lần, em vừa lẩn vào chỗ trốn thì tiếng chân bạn Minh – người đi tìm – vang lên rất gần. Tim em đập nhanh đến nỗi tưởng như ai cũng nghe thấy. Minh đi qua đi lại mấy vòng mà không phát hiện, làm em cố nhịn cười đến chảy cả nước mắt. Thế mà chỉ ít phút sau, khi em lò dò bước ra vì nghĩ đã an toàn, Minh quay lại và reo lên: “Tìm thấy rồi!”. Cả nhóm cười nghiêng ngả, còn em thì vừa ngại vừa vui vì bị “bắt quả tang” quá dễ dàng.
Trò trốn tìm tưởng đơn giản nhưng lại cho em nhiều cảm xúc: hồi hộp, phấn khích, vui sướng khi thoát được vòng tìm kiếm, và cả cảm giác bị chọc ghẹo đáng yêu khi bị lộ. Những khoảnh khắc ấy làm cho tuổi thơ của em trở nên sống động và đầy màu sắc.
Bây giờ lớn hơn, bài học, lớp học thêm khiến chúng em bận rộn, không còn chơi trốn tìm như xưa nữa. Nhưng mỗi khi nghe tiếng trẻ con trong xóm đếm “một… hai… ba…”, em lại thấy cả bầu trời ký ức ùa về: một thời vô tư, hồn nhiên, chạy nhảy đến mỏi chân mà chẳng lo toan điều gì. Trò chơi trốn tìm vì thế mà luôn là một phần đẹp đẽ trong ký ức tuổi thơ của em.
Bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em - Mẫu số 3
Nhắc đến tuổi thơ, em lại nhớ ngay đến trò chơi “Nhảy dây” – trò chơi tưởng chừng đơn giản nhưng đã gắn bó với em suốt những năm tiểu học. Mỗi lần nghĩ về nó, em như nghe lại tiếng dây quất vào mặt sân và tiếng cười giòn tan vang lên khắp khoảng sân trường.
Hồi lớp Bốn, vào giờ ra chơi, cả nhóm bạn gái trong lớp lại rủ nhau mang sợi dây thừng ra sân để nhảy. Hai bạn đứng hai đầu quay dây, còn những bạn khác xếp hàng chờ đến lượt. Em lúc ấy nhút nhát và vụng về, lần đầu bước vào vòng dây, chân cứ lóng ngóng khiến dây vướng vào chân. Cả nhóm bật cười, còn em đỏ mặt vì xấu hổ. Nhưng bạn Lan đã vỗ vai em và nói: “Tập chút sẽ quen mà!”. Lời động viên nhỏ bé ấy khiến em mạnh dạn hơn.
Và đúng như bạn nói, sau vài ngày luyện tập, em đã nhảy được mười, rồi hai mươi, rồi ba mươi cái liền. Có hôm em còn giành được kỷ lục của nhóm, khiến ai cũng ngạc nhiên. Cảm giác khi nhảy được thật nhiều lần liên tiếp khiến em vui đến mức cả buổi học hôm ấy cứ muốn khoe với cô giáo.
Nhảy dây không chỉ giúp em rèn luyện sự nhanh nhẹn mà còn giúp em thêm gắn bó với bạn bè. Chúng em cùng nhau cười, cùng nhau cổ vũ, và cũng cùng nhau ôm bụng cười khi ai đó nhảy nhầm nhịp. Những khoảnh khắc ấy rất giản dị nhưng lại khó quên.
Giờ đây, sân trường đã thay đổi nhiều, sợi dây thừng ngày nào cũng không còn nữa. Nhưng mỗi khi nhìn thấy mấy bạn nhỏ đang xoay vòng dây dưới sân, em lại như thấy hình ảnh chính mình năm nào: một cô bé hồn nhiên, luôn háo hức với những niềm vui nhỏ bé. Trò nhảy dây vì thế không chỉ là một trò chơi, mà còn là kỷ niệm đẹp nuôi dưỡng tâm hồn em suốt những năm tháng lớn lên.
Bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em - Mẫu số 4
Tuổi thơ của em gắn liền với rất nhiều trò chơi vui nhộn, nhưng nhớ nhất vẫn là những buổi chiều cả xóm tụ tập lại chơi trò “nhảy dây”. Chỉ cần một sợi dây thừng đơn giản thôi mà cũng tạo nên biết bao tiếng cười và kỷ niệm đẹp.
Mỗi buổi chiều tan học, chúng em lại rủ nhau ra khoảng sân rộng trước nhà bạn Lan để chơi. Hai bạn đứng hai đầu quay dây, còn những bạn khác lần lượt bước vào nhảy. Lúc đầu em còn nhảy vụng về, cứ bị vấp dây suốt. Nhưng nhờ sự động viên của các bạn, em dần quen nhịp hơn và có thể nhảy được hàng chục vòng liên tiếp. Cảm giác khi nhảy qua sợi dây quay vun vút thật vui và hào hứng đến lạ.
Trò chơi nhảy dây không chỉ giúp chúng em rèn luyện sự nhanh nhẹn mà còn khiến mọi người thêm gần gũi, gắn bó với nhau. Những buổi chiều rộn ràng tiếng cười ấy đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ mà mỗi khi nhớ lại, em đều cảm thấy thật ấm áp và yêu thương.
Bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em - Mẫu số 5
Trong rất nhiều trò chơi thời thơ ấu, trò “bịt mắt bắt dê” là trò khiến em nhớ nhất. Mỗi lần nghĩ đến, em lại như được quay về những ngày tháng vô tư, đầy ắp tiếng cười bên lũ bạn trong xóm.
Hôm đó là một chiều hè mát mẻ, chúng em rủ nhau ra sân đình để chơi. Một chiếc khăn nhỏ được dùng để bịt mắt “người bắt dê”. Khi tiếng hô “bắt đầu” vang lên, tất cả tản ra, vừa chạy vừa cười vang khắp sân. Người bị bịt mắt đưa tay lần mò, chạy theo tiếng chân, tiếng cười để tìm “con dê”. Có lần bạn Minh bịt mắt đuổi theo em, nhưng chẳng may đụng phải gốc cây khiến cả bọn cười nghiêng ngả. Dù vậy, đó cũng là điều làm cho trò chơi càng thêm vui.
Trò “bịt mắt bắt dê” giúp chúng em rèn sự nhanh nhẹn, phản xạ tốt và biết phối hợp với nhau. Quan trọng hơn, nó giúp chúng em có những kỷ niệm trong trẻo mà sau này mỗi khi nhớ lại đều cảm thấy thật hạnh phúc. Tuổi thơ chính là những khoảnh khắc giản dị nhưng đáng trân trọng như thế.
2. Dàn ý viết bài văn kể về một trò chơi thời thơ ấu của em hay, ý nghĩa
I. Mở bài: Giới thiệu trò chơi và ý nghĩa ban đầu
- Giới thiệu ngắn gọn trò chơi thời thơ ấu mà em muốn kể (nhảy dây, trốn tìm, ô ăn quan, đá bóng, bắn bi…).
- Nêu lý do em chọn trò chơi này: gắn với một kỉ niệm đặc biệt, một người bạn thân, một ngày vui khó quên hay một lần “gặp rắc rối nho nhỏ” khiến em nhớ mãi.
- Gợi mở cảm xúc chung: niềm vui tuổi thơ, sự hồn nhiên, cảm giác háo hức khi nhắc lại.
(Mở bài đóng vai trò như một lời mời. Chỉ cần vài câu gợi nhẹ đã có thể đưa người đọc trở lại không gian tuổi nhỏ của em.)
II. Thân bài: Kể lại trải nghiệm với trò chơi
a. Hoàn cảnh và bối cảnh câu chuyện
- Em đã chơi trò đó ở đâu? (sân trường, ngõ nhỏ, sân nhà bà ngoại…).
- Em chơi cùng ai? (bạn thân, anh chị, hàng xóm…).
- Bầu không khí lúc đó như thế nào? (ồn ào, náo nức, đầy tiếng cười…).
*(Đây là bước giúp người đọc “bước vào” câu chuyện. Chỉ cần vài chi tiết cụ thể về âm thanh, cảm giác, hình ảnh…)
b. Cách chơi hoặc diễn biến chính
Nêu ngắn gọn cách chơi để người đọc hiểu tình huống.
Kể lại diễn biến chính của câu chuyện:
- Em đã làm gì?
- Trò chơi diễn ra như thế nào?
- Khoảnh khắc nào đáng nhớ nhất?
Tập trung vào một sự kiện trung tâm (một tình huống bất ngờ, thử thách, rắc rối nhỏ…) để câu chuyện có điểm nhấn.
(Nhớ giữ cho diễn biến có trình tự, tránh liệt kê. Một câu chuyện hay luôn xoay quanh một “vấn đề nhỏ” khiến người đọc muốn theo dõi.)
c. Cao trào – tình huống thay đổi
- Điều gì khiến em “giật mình”, “lo lắng”, “hồi hộp” hoặc “cười đến đau bụng”?
- Em đã phản ứng ra sao?
- Các bạn hoặc người xung quanh có hành động gì đặc biệt?
(Đây là phần tạo cảm xúc mạnh nhất của câu chuyện.)
d. Kết quả sau sự việc
- Trò chơi kết thúc như thế nào?
- Em có chiến thắng, thất bại, hay rút ra điều gì thú vị?
- Không khí sau trò chơi ra sao? Mọi người vui vẻ, tiếc nuối hay cứ muốn chơi tiếp?
III. Kết bài: Suy ngẫm và ý nghĩa của kỉ niệm
Khẳng định lại cảm xúc của em về trò chơi: vui, trong trẻo, đáng nhớ.
Nêu ý nghĩa sâu sắc hơn:
- Trò chơi giúp em thêm gắn bó với bạn bè?
- Dạy em một bài học nhỏ?
- Hoặc lưu giữ một phần tuổi thơ mà sau này nghĩ lại em thấy ấm lòng?
Có thể kết thúc bằng một câu nhẹ nhàng gợi nhớ: “Mỗi khi nghe tiếng trẻ con nô đùa ngoài ngõ, em lại thấy như mình trở về năm ấy…”