1. Dàn ý phân tích vẻ đẹp của người lao động qua hai tác phẩm "Lặng lẽ Sa Pa" và "Đoàn thuyền đánh cá"

1. Mở bài:

Trong vũ trụ vô tận của văn học Việt Nam, hai tên tuổi nổi bật, Nguyễn Thành Long và Huy Cận, nổi lên như hai ngôi sao sáng trong bầu trời văn chương. Hai tác giả này đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng độc giả thông qua hai tác phẩm vĩ đại, "Lặng lẽ Sa Pa" và "Đoàn thuyền đánh cá". Hãy cùng khám phá những hạt mầm tinh thần và tác phẩm đầy ý nghĩa của họ trong cuộc hành trình văn hóa của dân tộc.

2. Thân bài:

- Lặng lẽ Sa Pa

Trong cuộc đời của anh thanh niên, một nhân vật tưởng chừng bình thường nhưng lại toát lên sự đặc biệt. Anh là người làm công tác khí tượng thủy văn, một công việc đòi hỏi kiên nhẫn và sự kiên định. Đối mặt với cảnh núi non cao vút, anh tự sắp xếp cuộc sống một cách tự lực cánh sinh. Bất chấp sự cô đơn ở đỉnh núi, anh vẫn trồng rau, nuôi gà, và hưởng thụ vẻ đẹp tự nhiên quanh mình.

Nhưng điểm đặc biệt của anh là lòng khao khát gặp gỡ con người. Anh thèm người, muốn nhìn thấy họ, muốn nghe giọng nói của họ. Anh sống với tinh thần lạc quan và trái tim ấm áp, luôn yêu đời và biết trân trọng những khoảnh khắc đáng giá. Anh cảm thấy hạnh phúc khi tham gia vào việc phát hiện đám mây khô và góp phần vào cuộc chiến chống Mĩ trên cầu Hàm Rồng. Anh là hình mẫu của người không ngại khó khăn và luôn dấn thân vào những thách thức cuộc sống đặt ra.

Bên cạnh anh, còn có bác họa sĩ và cô gái, những người đại diện cho sự cống hiến và lòng biết trọng của người lao động. Họ đứng trước cuộc sống của anh thanh niên và cảm phục trước tinh thần và sự kiên định của anh. Cô gái đã đem lòng yêu anh, và họ cùng nhau tạo nên một mảng tranh vĩ đại về cuộc sống đầy ý nghĩa và tình thương.

-  Đoàn thuyền đánh cá

Khúc hát về cuộc sống của ngư dân trong "Đoàn thuyền đánh cá" là một bức tranh hùng vĩ về sự kiên trì và tình yêu đối với biển cả. Con người giữa đêm trăng, mặc dù thiên nhiên và vạn vật nghỉ ngơi, nhưng họ lại bắt đầu công việc đánh cá của mình. Đây không phải là một công việc mệt mỏi mà mang đến cảm giác phấn chấn, say mê, và hào hứng.

Những câu hát vui tươi của người dân cất lên trong bức tranh đêm tối tăm tối, mang lại sự ấm áp và niềm phấn khích. Việc ngư dân căng buồm ra khơi thể hiện sự chăm chỉ, cần cù, và sự chịu khó của họ. Họ không chỉ săn bắt hải sản mà còn biết trân trọng và biết ơn biển cả thiên nhiên.

Sự phong cảnh của biển cả được miêu tả một cách kỳ diệu, với hình ảnh thuyền đánh cá phì nhiêu và giàu có giữa biển cả bao la. Ngư dân kéo lưới tràn đầy sức mạnh và tự tin, thể hiện sự hăng say trong công việc và sự đoàn kết với nhau.

3. Kết bài:

Hai tác phẩm "Lặng lẽ Sa Pa" và "Đoàn thuyền đánh cá" không chỉ là những câu chuyện thường ngày mà còn là những tác phẩm nghệ thuật tôn vinh tinh thần lao động, sự kiên nhẫn và lòng đam mê của con người trước thiên nhiên hùng vĩ. Nguyễn Thành Long và Huy Cận đã biến những khía cạnh đơn giản của cuộc sống thành những bức tranh tuyệt đẹp, đầy ý nghĩa, làm cho độc giả đắm chìm trong vẻ đẹp và tinh thần của những người anh hùng thầm lặng. Cả hai tác phẩm này là hình ảnh sống động về tình yêu đối với cuộc sống và lòng tự hào trong việc vượt qua khó khăn, đồng thời là một bài học về sự trân trọng và biết ơn với thiên nhiên và nhau.

 

2. Cảm nhận vẻ đẹp của người lao động qua hai tác phẩm "Lặng lẽ Sa Pa" và "Đoàn thuyền đánh cá" - mẫu 1

Trong những năm tháng của thời kì đổi mới, khi mà con người đang cùng nhau gắng sức trong công cuộc xây dựng đất nước, xây dựng xã hội chủ nghĩa, đã có biết bao bài văn, bài thơ ra đời nhằm cổ vũ tinh thần con người. Trong đó, hai tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long và Đoàn thuyền đánh cá của Huy Cận đã tạo cho chúng ta những ấn tượng sâu sắc về vẻ đẹp của con người lao động thời kì mới. Hai tác phẩm đều là những con người lao động tuy làm những công việc khác nhau nhưng đều toát lên sự hăng say, phấn khởi khi được làm chủ cuộc đời.

Anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa hay những người ngư dân trong Đoàn thuyền đánh cá đều là những con người lao động thầm lặng trong sự nghiệp xây dựng xã hội chủ nghĩa của miền Bắc. Mỗi người một công việc khác nhau, thế nhưng ở họ toát lên là niềm hăng say lao động, niềm vui phơi phới trong thời kì đổi mới, khi chính họ được góp sức xây dựng lên xã hội mới tươi đẹp. Công việc của họ là những vất vả, là những gian lao, anh thanh niên thì một mình trên đỉnh núi cao đo gió, đo mưa, những người ngư dân thì phải lăn lộn giữa biển cả mênh mông với công việc đánh bắt, thế nhưng, họ không hề mệt mỏi, không hề cảm thấy nặng nhọc. Với anh thanh niên trong Lặng lẽ Sapa, được cống hiến, được góp sức vào chiến thắng giặc Mỹ khiến anh cảm thấy "hạnh phúc". Những người ngư dân thì luôn sống trong niềm vui phơi phới:

"Hát rằng: cá bạc biển Đông lặng,

Cá thu biển Đông như đoàn thoi

Đêm ngày dệt biển muôn luồng sáng.

Đến dệt lưới ta, đoàn cá ơi!"

Có lẽ với họ, trên tất cả là sự hăng say lao động, hết mình cho công việc của mình dù công việc ấy có khó khăn, gian khổ biết bao.

Thêm vào đó, cả hai tác giả đều không để nhân vật của mình mang tên bởi họ là những con người lao động vô danh, những người con ưu tú của quê hương đang cống hiến hết mình cho Tổ quốc thân yêu. Họ là những tấm gương điển hình trong lao động thời kì đổi mới với lý tưởng và khát khao được đóng góp sức mình để tạo dựng Tổ quốc. Điều đó đã làm nên vẻ đẹp chung của những con người lao động trong hai tác phẩm kể trên.

Tuy vậy, hai tác phẩm được sáng tác trong hai thời gian khác nhau, tuy đều là về vẻ đẹp hăng say của con người lao động nhưng cũng có những điểm khác biệt.

Lặng lẽ Sa Pa được nhà văn Nguyễn Thành Long viết vào những năm 1970, sau một chuyến công tác ở Lào Cai. Đó là thời điểm mà miền Nam đang trong giai đoạn ác liệt nhất còn ở miền Bắc, công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa đang nở rộ vô cùng. Ở Lặng lẽ Sa Pa, người ta thấy vẻ đẹp lao động hiện lên rõ ràng qua hình ảnh của anh thanh niên - người làm "công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu" ở trên "đỉnh Yên Sơn, cao hai nghìn sáu trăm mét". Đọc đến đây thôi người ta cũng đủ hiểu hoàn cảnh sống và làm việc của người thanh niên đó khắc nghiệt đến nhường nào! Sống một mình trên đỉnh núi cao, anh phải chống chọi với sự cô đơn, chống chọi với nỗi nhớ nhà và cả những khó khăn trong công việc. Anh tâm sự cùng bác hoạ sĩ và cô kĩ sư, có những đêm mưa rét, anh vẫn phải thực hiện công việc của mình "Chui ra khỏi chăn, ngọn đèn bão vặn to đến cỡ nào vẫn thấy là không đủ sáng. Xách đèn ra vườn, gió tuyết và mưa đánh mặt, độ sáng vẫn không tăng thêm". Thế nhưng, anh vẫn vui vẻ, tự nguyện gắng sức cống hiến cho công việc của mình, bởi vì anh biết mình đang làm việc quan trọng đối với đất nước, đối với nhân dân. Công việc của anh không hề đáng nhớ bởi đó chỉ là công việc thường ngày của một người làm công tác khí tượng, nhưng bởi vì tầm quan trọng của công việc đó mà anh tự hào:

"Giờ đây, mấy thập kỷ sau, khi báo thời tiết trên truyền hình đã trở thành một phần cuộc sống thường nhật, khi công tác của anh là một phần không thể thiếu của cuộc sống của hàng triệu con người, anh cảm thấy mình đã từng là một phần không thể thiếu của cuộc sống của mình."

Sự tự hào và sự hạnh phúc ấy khiến người đọc không thể không thán phục và ghi nhớ mãi trong lòng.

Về Đoàn thuyền đánh cá, đây là một bài thơ của nhà thơ Huy Cận viết vào những năm 1950-1960. Thời điểm đó, đất nước vừa mới thoát khỏi chiến tranh, con người đang cháy hết mình vào cuộc xây dựng đất nước. Bài thơ này kể về cuộc đời và công việc của những người ngư dân, những người đã làm "cá đánh tan mây sương, đánh tan mây mờ" để đem lợi ích cho cả xã hội:

"Còn đoàn thuyền đánh cá biển Đông,

Đi bắt những hồi gặp gần mờ,

Thằng đít chìa nóc, người bám thuyền,

Mắt vẫn còn mở, đàn cá về."

Bài thơ này không chỉ miêu tả vẻ đẹp hăng say của công việc mà còn nêu bật tinh thần đoàn kết, đồng lòng của những người lao động trên con thuyền:

"Thuyền đánh cá đi nào cùng thuyền,

Lửa cùng thiêng liêng sáng trời Đông,

Có biển đời đời trước rồi sau,

Đôi trời thương yêu nước bao la."

Tác phẩm này thể hiện tinh thần đoàn kết, lòng đam mê, và sự hy sinh của những người ngư dân trong việc đánh cá, góp phần quan trọng vào nền kinh tế và xã hội của đất nước.

Tóm lại, Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long và Đoàn thuyền đánh cá của Huy Cận đều là những tác phẩm văn học thể hiện vẻ đẹp hăng say và tinh thần hy sinh của con người lao động trong thời kỳ đổi mới. Dù viết ở hai thời kỳ khác nhau, nhưng cả hai tác phẩm đều gợi lên sự tự hào và niềm vui trong công việc, cũng như tinh thần đoàn kết và đồng lòng của con người Việt Nam trong công cuộc xây dựng đất nước.

 

3. Cảm nhận vẻ đẹp của người lao động qua hai tác phẩm "Lặng lẽ Sa Pa" và "Đoàn thuyền đánh cá" - mẫu 2

Nguyễn Thành Long và Huy Cận, hai tên tuổi lớn của văn học Việt Nam, đã để lại những tác phẩm vĩ đại về những con người lao động trong thời kỳ đầy biến động và thách thức. Trong Lặng lẽ Sa Pa và Đoàn thuyền đánh cá, họ đã khắc họa một hình ảnh đa dạng về người lao động, từ ngư dân đánh cá trên biển đại dương đến anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét.

Những người lao động này không chỉ đối mặt với công việc đầy gian khó và nguy hiểm, mà còn mang trong mình tinh thần đoàn kết, sáng tạo, và trách nhiệm đối với đất nước. Họ là những người mà tác giả ca ngợi vì phẩm chất tốt đẹp của họ, sự hăng say và cam kết với công việc, cũng như tinh thần cống hiến cho Tổ quốc.

Những dòng thơ của Huy Cận và câu chữ của Nguyễn Thành Long đều thể hiện niềm tự hào và niềm tin của người lao động trong việc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại miền Bắc sau chiến thắng Điện Biên Phủ. Họ là nguồn động viên và động lực cho thế hệ trẻ, nhấn mạnh rằng việc lao động có ý nghĩa quan trọng trong việc phát triển đất nước và bảo vệ tổ quốc.

Cả hai tác giả đã thành công trong việc khắc họa những hình ảnh sống động và đầy sức mạnh của người lao động, từ ngư dân đầy nhiệt huyết đến anh thanh niên đầy trách nhiệm. Chính họ đã giúp lan tỏa thông điệp về tình yêu đất nước, tinh thần đoàn kết và lòng tự hào về công việc lao động, và đóng góp quan trọng vào sự phát triển và thăng tiến của Việt Nam.

Xem thêm: Tóm tắt truyện Lặng lẽ Sa Pa ngắn gọn, súc tích chọn lọc hay nhất