1. Top các mẫu đoạn văn từ 8-12 câu nêu cảm nhận của em về bài thơ Viếng lăng Bác

Mẫu số 1
Bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Ngay từ câu thơ mở đầu “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”, em cảm nhận được tình cảm gần gũi và thiêng liêng của nhà thơ dành cho Bác Hồ. Cách xưng hô “con – Bác” gợi cảm giác thân thương như tình cha con trong một gia đình lớn của dân tộc. Hình ảnh hàng tre xanh bên lăng Bác khiến em liên tưởng đến con người Việt Nam kiên cường, bất khuất qua bao bão táp. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh “mặt trời trong lăng rất đỏ”, bởi qua đó tác giả ca ngợi Bác như nguồn sáng vĩ đại soi đường cho dân tộc. Khi đứng trước giấc ngủ bình yên của Người, nhà thơ không khỏi nghẹn ngào, xót xa. Câu thơ “Mà sao nghe nhói ở trong tim!” đã diễn tả nỗi đau mất mát thật sâu sắc. Khổ thơ cuối còn thể hiện ước nguyện được hóa thân thành con chim, đóa hoa hay cây tre để được ở mãi bên Bác. Những vần thơ giản dị nhưng chân thành ấy đã thể hiện tình yêu và lòng biết ơn vô hạn đối với Bác Hồ. Qua bài thơ, em càng thêm kính trọng và tự hào về vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.

Mẫu số 2
Đọc bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương, em cảm nhận rõ tình cảm kính yêu và xúc động sâu sắc của nhà thơ dành cho Bác Hồ. Hình ảnh đầu tiên hiện lên là hàng tre xanh trước lăng Bác, vừa quen thuộc vừa giàu ý nghĩa tượng trưng. Hàng tre ấy gợi cho em nghĩ đến sức sống bền bỉ và tinh thần kiên cường của dân tộc Việt Nam. Khi hòa vào dòng người vào lăng viếng Bác, nhà thơ đã bộc lộ niềm ngưỡng vọng trước sự vĩ đại của Người. Hình ảnh “mặt trời trong lăng rất đỏ” khiến em cảm nhận Bác như nguồn sáng bất diệt dẫn đường cho đất nước. Đặc biệt, khi nhìn thấy Bác trong giấc ngủ bình yên, tác giả không khỏi nghẹn ngào. Câu thơ “Mà sao nghe nhói ở trong tim!” đã thể hiện nỗi đau và sự tiếc thương sâu sắc. Đến khổ thơ cuối, ước nguyện được hóa thân thành con chim, đóa hoa hay cây tre cho thấy tình cảm tha thiết của nhà thơ. Bài thơ vì thế trở thành tiếng lòng chân thành của người con miền Nam đối với Bác Hồ. Qua tác phẩm, em càng hiểu rõ hơn tình cảm thiêng liêng của nhân dân dành cho Người.

Mẫu số 3
Bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc về tình cảm đối với Bác Hồ. Ngay từ đầu bài thơ, hình ảnh người con miền Nam ra thăm lăng Bác đã gợi nên niềm xúc động thiêng liêng. Hình ảnh hàng tre xanh bên lăng không chỉ tả cảnh thực mà còn tượng trưng cho con người Việt Nam trung kiên và bất khuất. Khi nhà thơ hòa vào dòng người vào lăng viếng Bác, cảm xúc ngưỡng vọng và biết ơn càng trở nên sâu sắc hơn. Hình ảnh “mặt trời trong lăng rất đỏ” đã ca ngợi Bác như nguồn sáng vĩnh hằng của dân tộc. Đứng trước Bác, tác giả vừa kính yêu vừa đau xót vì sự ra đi của Người. Nỗi đau ấy được thể hiện rõ qua câu thơ “Mà sao nghe nhói ở trong tim!”. Đến khi phải rời lăng, nhà thơ bày tỏ ước nguyện được hóa thân thành con chim, đóa hoa hay cây tre để ở bên Bác mãi mãi. Những hình ảnh giản dị nhưng giàu ý nghĩa đã làm nổi bật tình cảm sâu nặng của tác giả. Bài thơ giúp em hiểu thêm về lòng kính yêu vô hạn của nhân dân đối với Bác Hồ.

Mẫu số 4
Viếng lăng Bác là một bài thơ giàu cảm xúc của nhà thơ Viễn Phương viết về Bác Hồ kính yêu. Đọc bài thơ, em cảm nhận được tình cảm thành kính và xúc động của tác giả khi lần đầu ra thăm lăng Bác. Hình ảnh hàng tre xanh trước lăng đã gợi lên vẻ đẹp giản dị mà kiên cường của dân tộc Việt Nam. Khi đứng trong dòng người vào lăng, nhà thơ thể hiện niềm ngưỡng mộ sâu sắc đối với Bác. Hình ảnh ẩn dụ “mặt trời trong lăng rất đỏ” khiến em cảm nhận Bác như nguồn sáng vĩ đại của đất nước. Đặc biệt, khi nhìn thấy Bác trong giấc ngủ bình yên, tác giả không khỏi xót xa và nghẹn ngào. Câu thơ “Mà sao nghe nhói ở trong tim!” đã diễn tả nỗi đau chân thật của người con đối với vị cha già dân tộc. Khi rời lăng, nhà thơ bày tỏ ước nguyện được hóa thân thành con chim, đóa hoa hay cây tre để mãi ở bên Bác. Ước nguyện ấy cho thấy tình cảm thủy chung và sâu nặng của tác giả. Qua bài thơ, em càng thêm kính yêu và biết ơn Bác Hồ vĩ đại.

Mẫu số 5
Bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng. Ngay từ câu thơ đầu “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”, em cảm nhận được tình cảm gần gũi và thiêng liêng của nhà thơ dành cho Bác. Cách xưng hô “con – Bác” khiến hình ảnh Bác trở nên thân thương như người cha của cả dân tộc. Hình ảnh hàng tre xanh bên lăng gợi lên vẻ đẹp kiên cường, bền bỉ của con người Việt Nam. Khi hòa vào dòng người vào lăng viếng Bác, tác giả bày tỏ niềm kính trọng và biết ơn sâu sắc. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh “mặt trời trong lăng rất đỏ”, qua đó ca ngợi Bác như nguồn sáng soi đường cho dân tộc. Đứng trước Bác trong giấc ngủ bình yên, nhà thơ không khỏi xót xa, nghẹn ngào. Câu thơ “Mà sao nghe nhói ở trong tim!” đã diễn tả nỗi đau chân thật của người con khi phải tiễn biệt Bác. Khi rời lăng, tác giả mong được hóa thân thành con chim, đóa hoa hay cây tre để mãi ở bên Người. Bài thơ đã giúp em hiểu rõ hơn tình cảm sâu nặng của nhân dân đối với Bác Hồ kính yêu.

Mẫu số 6
Đọc bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương, em cảm nhận được tình cảm thành kính và thiêng liêng mà nhà thơ dành cho Bác Hồ. Hình ảnh người con miền Nam ra thăm lăng Bác đã gợi lên niềm xúc động sâu sắc. Trước mắt tác giả là hàng tre xanh bền bỉ, biểu tượng cho tinh thần kiên cường của dân tộc Việt Nam. Khi hòa vào dòng người vào lăng viếng Bác, cảm xúc ngưỡng vọng và biết ơn càng trở nên rõ rệt. Hình ảnh “mặt trời trong lăng rất đỏ” khiến em liên tưởng đến Bác như nguồn sáng lớn lao của đất nước. Đứng trước giấc ngủ bình yên của Người, nhà thơ vừa kính yêu vừa xót xa. Câu thơ “Mà sao nghe nhói ở trong tim!” đã thể hiện nỗi đau chân thành và sâu sắc. Đến khổ thơ cuối, tác giả bày tỏ ước nguyện được hóa thân thành con chim, đóa hoa hay cây tre để ở bên Bác mãi mãi. Những hình ảnh giản dị nhưng giàu ý nghĩa đã làm nổi bật tình cảm sâu nặng của nhà thơ. Qua bài thơ, em càng thêm kính yêu và biết ơn vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.

Mẫu số 7
Viếng lăng Bác là bài thơ thể hiện tình cảm kính yêu sâu sắc của nhà thơ Viễn Phương đối với Bác Hồ. Đọc bài thơ, em cảm nhận được niềm xúc động của tác giả khi lần đầu tiên ra thăm lăng Bác. Hình ảnh hàng tre xanh trước lăng vừa giản dị vừa mang ý nghĩa tượng trưng cho con người Việt Nam kiên cường, bất khuất. Khi hòa vào dòng người vào lăng, nhà thơ thể hiện niềm ngưỡng vọng đối với sự vĩ đại của Bác. Hình ảnh ẩn dụ “mặt trời trong lăng rất đỏ” khiến em cảm nhận Bác như nguồn sáng soi đường cho dân tộc. Khi nhìn thấy Bác trong giấc ngủ bình yên, tác giả không khỏi nghẹn ngào, đau xót. Câu thơ “Mà sao nghe nhói ở trong tim!” đã diễn tả nỗi đau chân thật của người con trước sự ra đi của Bác. Khi phải rời lăng, nhà thơ bày tỏ ước nguyện được hóa thân thành con chim, đóa hoa hay cây tre trung hiếu. Ước nguyện ấy thể hiện tình cảm thủy chung và sâu nặng của tác giả. Bài thơ đã giúp em hiểu rõ hơn tình yêu và lòng biết ơn của nhân dân đối với Bác Hồ.

Mẫu số 8
Bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương là một tác phẩm giàu cảm xúc về tình cảm đối với Bác Hồ kính yêu. Khi đọc bài thơ, em cảm nhận được niềm xúc động thiêng liêng của nhà thơ khi ra thăm lăng Bác. Hình ảnh hàng tre xanh bên lăng gợi lên vẻ đẹp giản dị nhưng bền bỉ của dân tộc Việt Nam. Khi hòa vào dòng người vào lăng viếng Bác, tác giả thể hiện lòng kính trọng và biết ơn sâu sắc. Hình ảnh “mặt trời trong lăng rất đỏ” đã ca ngợi Bác như nguồn sáng vĩnh hằng của đất nước. Đứng trước Bác trong giấc ngủ bình yên, nhà thơ vừa kính yêu vừa xót xa. Nỗi đau ấy được bộc lộ qua câu thơ “Mà sao nghe nhói ở trong tim!”. Đến khổ thơ cuối, tác giả bày tỏ ước nguyện được hóa thân thành con chim, đóa hoa hay cây tre trung hiếu để mãi ở bên Bác. Ước nguyện ấy cho thấy tình cảm chân thành và sâu nặng của nhà thơ. Qua bài thơ, em càng thêm trân trọng công lao to lớn của Bác Hồ đối với dân tộc Việt Nam.

 

2. Dàn ý đoạn văn từ 8-12 câu nêu cảm nhận của em về bài thơ Viếng lăng Bác

Mở đoạn
Giới thiệu khái quát về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương và nêu cảm xúc chung của người viết khi đọc tác phẩm. Có thể bày tỏ ấn tượng sâu sắc về tình cảm thiêng liêng, thành kính mà nhà thơ dành cho Chủ tịch Hồ Chí Minh. Từ đó dẫn dắt vào nội dung cảm nhận về vẻ đẹp tình cảm và ý nghĩa của bài thơ.

Thân đoạn
Trình bày những cảm nhận cụ thể về bài thơ dựa trên mạch cảm xúc của tác giả trong hành trình vào lăng viếng Bác. Trước hết, có thể bày tỏ niềm xúc động trước lời xưng hô “con – Bác” và cách dùng từ “thăm lăng Bác”, gợi cảm giác gần gũi như người con về thăm cha sau bao năm xa cách. Tiếp đó, cảm nhận vẻ đẹp của hình ảnh hàng tre xanh – biểu tượng cho dân tộc Việt Nam kiên cường, trung hiếu, luôn đứng thẳng bảo vệ và canh giấc ngủ cho Bác. Người viết có thể nêu sự ngưỡng mộ trước hình ảnh ẩn dụ “mặt trời trong lăng rất đỏ”, qua đó khẳng định Bác là nguồn sáng vĩ đại soi đường cho dân tộc. Bài thơ còn gợi lên nỗi xót xa sâu sắc khi tác giả đứng trước giấc ngủ bình yên của Người, đặc biệt là câu thơ “Mà sao nghe nhói ở trong tim!” thể hiện nỗi đau và sự mất mát lớn lao. Từ tình cảm ấy, nhà thơ bộc lộ ước nguyện tha thiết được hóa thân thành con chim, đóa hoa hay cây tre trung hiếu để được ở mãi bên Bác. Qua những hình ảnh và cảm xúc chân thành ấy, người đọc càng cảm nhận rõ hơn tình yêu thương, lòng biết ơn và sự kính trọng sâu sắc đối với vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.

Kết đoạn
Khẳng định lại cảm xúc chung sau khi cảm nhận bài thơ. Có thể nhấn mạnh rằng Viếng lăng Bác không chỉ là tiếng lòng của riêng nhà thơ Viễn Phương mà còn là tình cảm chung của nhân dân Việt Nam đối với Bác Hồ. Những vần thơ giàu cảm xúc ấy giúp người đọc thêm kính yêu, biết ơn và luôn ghi nhớ công lao to lớn của Người đối với đất nước.