1. Kể về một lần em trót xem nhật ký của bạn - mẫu 1
Là con người chúng ta không ai có thể hoàn hảo, ai cũng sẽ có những lần mắc phải những lỗi lầm dù to hay nhỏ. Bản thân tôi cũng vậy. Có lẽ lỗi mà tôi mắc phải khiến tôi nhớ mãi tới tận bây giờ là một lần tôi vì tò mò đã trót xem nhật ký của người bạn thân ra xem. Điều này đã khiến tôi cảm thấy thật day dứt cho dù bạn đã bỏ qua lỗi lầm cho tôi, và nó cũng mang tới cho tôi bài học chẳng thể nào quên.
Tôi còn nhớ như in trong đầu, hôm ấy là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, tôi xin mẹ được qua nhà Linh chơi trước khi quay trở lại với việc học tập. Linh là người bạn thân với tôi nhất trong số tất cả bạn bè, phần vì nhà chúng tôi ở gần nhau, phần vì tôi và Linh đã cùng nhau đi học từ những ngày mẫu giáo, chúng tôi cùng chung một lớp cho tới tận bây giờ. Chính vì vậy mà tôi và Linh luôn đồng hành với nhau, luôn thân thiết như người thân trong nhà và có chuyện gì cũng chia sẻ cùng với nhau. Nhà Linh với nhà tôi khá giống nhau, bố mẹ đều là công chức nhà nước và cả hai đều là con một thế nên cả hai gia đình không phải quá giàu có. Sau giờ học, tôi và Linh cũng thường xuyên phải phụ giúp bố mẹ các công việc nhà và sau khi xong xuôi mới có thể cùng nhau đi chơi.
Hôm đó khi sang nhà Linh, chúng tôi đang cùng nhau làm bài tập thì bố Linh gọi Linh xuống nhà để lấy đồ ăn mà bác đã chuẩn bị cho chúng tôi lên trên phòng. Trong lúc Linh ra khỏi phòng tôi đã tìm trên giá sách của Linh cuốn truyện Doraemon mà tôi đang đọc dở từ bữa trước. Bỗng nhiên một quyển sổ màu hồng ở trên kệ rơi xuống, trên quyển sổ có in hình của Doraemi, một nhân vật mà Linh rất yêu thích. Tôi đoán rằng đó là cuốn sổ nhật ký của Linh và định đặt lại chỗ cũ cho bạn. Thế nhưng một thoáng tò mò nổi lên trong đầu tôi, tôi muốn biết Linh viết gì trong cuốn sổ ấy, liệu có điều gì bí mật mà Linh chưa chia sẻ cho mình biết hay không. Em tự nhủ với bản thân rằng chỉ giở ra xem một chút thôi rồi sẽ đặt lại về vị trí cũ cho bạn. Chắc là Linh sẽ đi lâu lâu rồi mới quay trở lại cơ. Đọc một chút xíu chắc cũng sẽ không ai biết được đâu.
Rồi bàn tay em bắt đầu lật giở từng trang, từng trang một. Cho dù đã tự hứa với lòng mình rằng chỉ đọc một chút thôi thế nhưng càng đọc em lại càng tò mò, càng muốn biết trang tiếp theo Linh viết gì trong đó. Càng đọc em càng biết được nhiều câu chuyện mà Linh chưa chia sẻ với mình. Bên ngoài LInh có vẻ là một người mạnh mẽ, một người luôn vô tâm thế nhưng thực sự bạn lại là một người thật nhạy cảm. Linh kể về câu chuyện bạn rất buồn khi bị điểm kém thế nhưng không ai chia sẻ cùng, câu chuyện bố mẹ bạn bởi những bất đồng trong cuộc sống không tìm được tiếng nói chung mà ngày càng cãi nhau nhiều, cuộc hôn nhân ấy có thể đứng trên bờ vực tan vỡ, rồi còn cả câu chuyện bởi bạn là con gái nên ông bà nội không dành tình yêu thương cho bạn mà cứ thúc giục mẹ bạn sinh thêm một người em trai... Càng đọc, em càng cảm thấy thương cho cô bạn nhỏ bé của mình. Hoá ra những sự vô tư, hồn nhiên mà Linh thể hiện ra ấy chỉ là một lớp vỏ bọc cho những gì mà bạn đã phải trải qua.
Đang miên man trong dòng suy nghĩ ấy bỗng dưng Linh đẩy cửa bước vào khiến cho tôi giật mình và đánh rơi quyển nhật kí của bạn xuống. Linh có vẻ có chút bất ngờ thế nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi thì cô bạn không nói gì. Có lẽ nhìn thấy quyển nhật ký bị tôi đánh rơi ấy Linh đã hiểu ra phần nào. Tôi lên tiếng xin lỗi Linh nhưng cô bạn bảo không sao, đó đều là những chuyện mà Linh sẽ kể cho mình nhưng chưa tìm được dịp nào thích hợp, nhưng giờ mình biết rồi thì Linh cũng không cần kể nữa. Nói xong, cả hai đứa cùng ôm nhau khóc. Trong cơn nức nở, tôi nói với Linh:
- Mình thương cậu quá, không ngờ một cô gái bé nhỏ như cậu phải trải qua biết bao sự đau khổ như vậy. Xin lỗi cậu vì đã lén đọc nhật ký của cậu.
Linh nhẹ nhàng mỉm cười:
- Không sao, mình tha lỗi cho cậu mà, nín đi rồi cùng nhau chơi và ăn hoa quả mình vừa mang lên kìa. Mình vẫn mãi luôn là những người bạn tốt của nhau mà.
Tôi đã gạt đi nước mắt và nhoẻn miệng cười, sau đó tôi và Linh đã cùng nhau chơi đùa vui vẻ đến khi chập choạng tối.
Đây thật sự là một kỉ niệm để lại trong tôi rất nhiều cảm xúc và bài học sâu sắc. Tôi cảm thấy mình thật may mắn bởi có một người bạn tốt như Linh. Đến thời điểm hiện tại, chúng tôi vẫn là những người bạn thân thiết của nhau, vẫn cùng nhau chơi đùa và chia sẻ mọi sự buồn vui trong cuộc sống.
2. Kể về một lần em trót xem nhật ký của bạn - mẫu 2
Trong cuộc sống chắc hẳn chúng ta ai cũng từng một lần mắc phải lỗi lầm, đó là điều không ai có thể tránh được. Thế nhưng chính những sự sai lầm ấy sẽ khiến cho chúng ta ngày một trưởng thành hơn, rút ra được nhiều bài học hơn trong cuộc sống. Một trong những lỗi lầm của bản thân khiến cho tôi cảm thấy xấu hổ và để lại một bài học mà tôi nhớ mãi tới tận bây giờ chính là một lần tôi đã trót đọc nhật kí của Lam - người bạn thân nhất của tôi.
Lam và tôi cùng nhau học từ lớp Một đến giờ, lại ngồi cùng một bàn nên chúng tôi thật sự rất thân thiết, rất gắn bó với nhau. Tình bạn ấy ngày một lớn dần và càng ngày càng gắn bó khăng khít với nhau hơn trước rất nhiều.
Một hôm, lớp tôi được tan học sớm và chiều hôm đó được nghỉ. Bố mẹ tôi đã về quê có việc từ sớm, chỉ mình tôi ở nhà nên tôi đã quyết định qua nhà để chơi cùng Lam. Khi qua nhà Lam được một lúc, mẹ Lam nhờ bạn qua nhà bác hàng xóm để mượn cho mẹ chiếc nồi to về nên chỉ còn mình tôi ngồi trong phòng bạn. Ngồi chơi một lúc thấy chán nên tôi đã tìm trên giá sách của Lam cuốn truyện mà hôm trước Lam cho mượn nhưng tôi còn đọc dở dang. Đang mải mê tìm cuốn truyện thì tôi lỡ đánh rơi một quyển sổ màu đen xuống. Trông quyển sổ ấy thật bí ẩn nên tôi vô cùng tò mò không biết nội dung bên trong là gì. Thế nhưng bản thân tôi lại không cho phép mình làm vậy bởi tôi biết đó là xâm phạm tới quyền riêng tư của bạn, kể cả có là bạn thân thì bạn cũng vẫn cần có những điều giấu cho riêng mình. Tôi đã đặt lại quyển sổ vào vị trí cũ. Nhưng lát sau trí tò mò lại nổi lên khiến cho tôi không thể ngừng lại suy nghĩ muốn giở quyển sổ ra đọc. Tôi tự hứa với chính mình sẽ chỉ giở ra đọc lướt vài trang thôi rồi sẽ để lại vị trí cũ. Nghĩ vậy, tôi làm liền. Lam ghi chép trong quyển sổ rất sạch đẹp, lại có thêm những hình vẽ rất sống động nữa. Tôi đọc từng dòng, từng dòng một, càng đọc tôi lại càng bị cuốn theo những điều bạn tâm sự. Tôi không thể ngừng lại được.
Cho tới khi tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa mở ra, Lam đã quay trở về phòng. Tôi luống cuống không biết làm như thế nào với cuốn sổ. Tôi lắp bắp:
- Tớ ...... tớ .....
Lam đã nhìn thấy cuốn sổ trên giường. Bạn không nói gì cả mà vội chạy tới giành lại cuốn sổ và ôm chặt vào lòng. Tôi biết rằng lúc này bạn đang rất giận, thế nhưng tôi lại không biết cần xoa dịu như thế nào. Tôi đành xin phép bạn về trước và đến khi bình tĩnh lại sẽ giải thích cho bạn. Cả đêm hôm đó tôi trằn trọc không ngủ nổi, chỉ mong sao cho trời nhanh sáng để tôi qua nhà giải thích cho Lam.
Sáng ngày hôm sau, tôi dậy rất sớm đến trước cổng nhà Lam. Thấy tôi, bạn cố lảng tránh và vòng đi lối khác nhưng tôi đã vội vã gọi lại:
- Lam ơi, từ từ, nghe tớ giải thích đã
Thế rồi Lam đứng lại. Tôi đã kể hết sự tình cho Lam và xin lỗi bạn thật chân thành. Nghe xong, Lam đứng lặng một lúc và nói:
- Không sao đâu, mình tha lỗi cho cậu. Nhưng cậu hứa với mình sau này đừng lén đọc nhật ký của mình như vậy được không? Nếu cậu muốn biết điều gì hãy trực tiếp hỏi mình mình sẽ sẵn sàng để chia sẻ mọi điều với cậu. Chúng ta là bạn thân mà.
Nói xong cả tôi và Lam cùng cười, ôm nhau như để hoá giải hết mọi sự giận dỗi trước đó. Tôi và Lam lại cùng nhau sánh bước trên con đường quen thuộc đến trường. Tới tận bây giờ, tôi và Lam vẫn là những người bạn thân thiết, chúng tôi vẫn cùng nhau chia sẻ những câu chuyện trong cuộc sống.
Hy vọng bài viết trên của Luật Minh Khuê đã cung cấp cho quý bạn đọc những kiến thức hữu ích, chúc các bạn học tốt.