1. Mở bài

Hàn Mạc Tử là một nhà thơ có khả năng sáng tạo mạnh mẽ và phong cách vô cùng đặc biệt, thường có xu hướng vượt ra khỏi thực tế và tràn ngập trong những giấc mơ mị. Tuy nhiên, bên cạnh những bài thơ như vậy, ông cũng viết những bài thơ về thiên nhiên mượt mà và đẹp tươi, khiến người đọc cảm nhận được sự xúc động. Bài thơ "Đây thôn Vỹ Dạ" là một ví dụ tuyệt vời về cảnh vật và thiên nhiên xứ Huế mộng mơ. Bức tranh này đã được đậu neo trong tâm trí của nhà thơ và cũng gây dư âm mạnh mẽ trong lòng người đọc.

Bài thơ "Đây thôn Vỹ Dạ" được viết dựa trên một bức ảnh gửi từ một người con gái xứ Huế khi Hàn Mạc Tử đang ở Quy Nhơn dưỡng bệnh. Trong bài thơ, nhà thơ đã thể hiện sự đa dạng của thiên nhiên với nhiều màu sắc và cảm xúc khác nhau. Cảnh vật được miêu tả với sự mơ màng, tràn ngập màu sắc, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp và gây ra sự xúc động trong lòng người đọc.Bức tranh thiên nhiên trong bài "Đây thôn Vĩ Dạ" của nhà thơ Hàn Mặc Tử được miêu tả một cách tinh tế và chân thực, tạo ra một hình ảnh rực rỡ và đầy sức sống.

 

2. Thân bài

Mở đầu bài thơ là lời trách móc ngọt ngào, hờn giận đầy yêu thương:

"Sao anh không về chơi thôn Vĩ?"

Câu hỏi của ai? Của người con gái, của người thương hay của chính bản thân người khách đang tự trách móc mình bấy lâu không về chơi, để thưởng thức cảnh vật thiên nhiên tươi đẹp của buổi sớm ban sương:

Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên

Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền

Bức tranh miêu tả vẻ đẹp của thiên nhiên xứ Huế vào buổi sáng sớm tinh khôi và trong lành. Ánh nắng ban mai tràn đầy sức sống và rực rỡ, như thể nó đang lóe lên trên hàng cây cau dài thẳng tắp. Một khu vườn xinh xắn và tươi đẹp được miêu tả với màu xanh như ngọc, nhưng không phải là xanh non hay xanh rì, mà là xanh mướt. Từ "mướt" tạo ra một hiệu ứng mềm mại, xanh bóng và khiến cho khung cảnh trở nên hiền hòa và thơ mộng hơn. Tác giả không nhắc đến địa danh cụ thể của "vườn ai", nhưng bức tranh vẫn rực rỡ và sống động như thể người khách đang đứng trước mắt. Đến câu thơ cuối cùng, con người mới xuất hiện, đó là hình ảnh "mặt chữ điền"  ẩn hiện sau màu xanh của trúc. Đó là khuôn mặt của ai? Của người làm vườn hay của người con gái?

“Gió theo lối gió, mây đường mây 

Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay 

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó 

Có chở trăng về kịp tối nay?”

Mặc dù vẫn là phong cảnh thiên nhiên, nhưng nó đã mang một chút nét buồn tan rã, chia ly. Gió thổi và làm cho mây bay đi, thông thường gió và mây luôn quấn quýt với nhau và hiếm khi rời xa. Nhưng ở đây, gió đi theo một hướng và mây đi theo hướng khác, hai thứ đó không còn gặp lại nhau. Sự chia ly của gió và mây làm cho dòng sông trở nên hiu quạnh và buồn bã. Tất cả các sự vật và hiện tượng đều dừng lại, gần như đang chán nản, chỉ có những bông hoa bắp trên bờ sông vẫn khẽ khàng lay động, không biết có lẽ chúng đang quan tâm và an ủi cho dòng sông đang buồn vì chia ly. Trong bối cảnh thực tế này, Hàn Mặc Tử vẽ lên một bức tranh về con thuyền và bến sông trăng.   Các dòng sông lặng lẽ chảy qua, còn những ngọn núi trùng điệp đứng im như pháo đài. Trên bầu trời đầy sao, một vầng trăng rực rỡ tỏa sáng. Những hàng cây xanh tốt tươi cùng những bông hoa bắp vàng rực rỡ đua nhau tỏa hương thơm ngát khắp nơi. Sự yên tĩnh và thanh bình của thiên nhiên càng làm nổi bật thêm nỗi cô đơn và tuyệt vọng trong tâm trí nhân vật chính của bài thơ.Con thuyền sẽ sớm ra khơi, liệu nó có đợi đến khi trăng lên để đưa trăng về tối nay không? Mỗi câu thơ mang một chút mơ màng, hư ảo nhưng cũng đan xen với thực tế. Con thuyền trăng và bến sông trăng là những thứ tưởng tượng ra, tượng trưng cho sự tiếc nuối và lỡ làng trong cuộc đời và tình yêu của tác giả.

“mơ khách đường xa khách đường xa

áo em trắng quá nhìn không ra”

Hai khổ đầu miêu tả về cảnh, còn khổ cuối tập trung vào tâm sự của nhân vật trữ tình. Tình yêu trong giấc mơ luôn đẹp, nhưng khi tỉnh giấc, nó thường chỉ mang lại đau đớn cho trái tim. “Khách đường xa” là một cách gọi xa lạ hơn từ "ai", và cũng sẽ xa lạ hơn rất nhiều so với những người con gái đầu tiên trong bài thơ. Mặc dù "khách đường xa" xuất hiện hai lần, nhưng mỗi lần đều phá vỡ một giấc mơ. Người đó bước đi và không thể níu lại. Tuy nhiên, đến cuối cùng, người đó trở lại và trở thành "em" trong lòng nhân vật. Hạnh phúc bất ngờ đã khiến nhân vật choáng váng, và người ta cảm thấy như cái áo trắng kì lạ ấy nhìn rất rõ. Có lẽ là sương khói xứ Huế khiến nhân vật không thể nhận ra người đó. Khổ thơ được bắt đầu bằng từ "mơ", có thể hiểu là mơ ước hoặc giấc mơ. Người con gái ở xa luôn nằm trong trái tim và tâm trí của nhà thơ, và cùng với nhà thơ, cô ấy cũng vào trong giấc mơ. Điều này là do sự nhớ mong da diết của nhà thơ đối với người con gái ở xa, khiến anh ta có thể nhầm tưởng và mơ tới cô ấy bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, việc nhớ nhung chỉ làm tăng thêm sự chia ly giữa hai người. Người con gái xa xứ, và anh ta không thể nhìn thấy cô ấy nữa. Vì cô ấy đã đi xa, bóng hình của cô ấy chỉ còn lại như những hình ảnh mờ nhạt. Màu trắng của áo dài Huế đặc trưng làm nổi bật vẻ đẹp trong sáng và thánh thiện của người con gái Huế. Nhà thơ muốn nhắc đến vẻ đẹp này và hình bóng sẽ mãi luôn đẹp trong tâm trí của tác giả.

“Ở đây sương khói mở nhân ảnh

Ai biết tình ai có đậm đà?”

Sương khói mờ nhân ảnh, như chính cuộc đời đầy gian truân, biến động và những trở ngại khiến con người mờ mắt trước sự thật. Trong cuộc sống bụi bặm này, liệu mối tình năm xưa của ta còn được ghi tạc hay đã bị lãng quên? Câu thơ cuối cùng của bài thơ không rõ ai hỏi ai, có thể là người yêu xa xứ đang được tác giả hỏi thăm, cũng có thể là tác giả tự hỏi mình. Câu hỏi này làm thắt lại lòng, như lời kêu gọi của một người đang sống trong những khó khăn và không biết mối tình của mình có được tiếp tục hay không. Kết thúc khổ thơ đầy những hình ảnh u uất và thật, toàn bộ cảm xúc tuyệt vọng, đau khổ và nhớ nhung vẫn âm ỉ trong lòng tác giả. Tại đây, sương khói khiến nhân vật không nhận ra ai đó, và cảm giác của nhân vật lại trở về với hiện thực không có tình yêu. Câu thơ trích từ tác phẩm của Nguyễn Gia Thiều "Con quay búng sẵn lên trời - Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm" mang một dư vị chua chát của triết lí ngàn đời. Vì hạnh phúc trong cuộc đời không phải ai cũng có thể nắm giữ được tấm vé độc đắc.

Do đó, nhân vật của chúng ta đau khổ và nghi ngờ, câu hỏi đặt ra chỉ là sự tan vỡ hi vọng của một mối tình trong tâm tưởng:Tình ta có đậm đà ai biết? Hai từ "ai" nhắc nhở về người mà mình yêu, vì thế nó vừa thân quen vừa xa lạ. Dù đã từng gọi tên người ấy là "em" một lần, nhân vật của chúng ta chỉ nhận ra ai đó đúng khi người đó đã ra đi. Hàn không muốn một tình yêu thoáng qua, và muốn có một tình yêu đậm đà ngay cả trong hoàn cảnh khó khăn.

 

3. Kết bài

Hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ "Đây thôn Vĩ Dạ" đã tái hiện vô cùng chi tiết và sống động, giúp độc giả tưởng tượng và cảm nhận một cách sâu sắc về sự tuyệt vọng và cô đơn của nhân vật giữa bức tranh cảnh vật. Qua đó thể hiện sự vĩnh cửu và không đổi của thiên nhiên, đánh dấu sự tương phản giữa sự tạm thời của con người và sự vĩnh cửu của tự nhiên.Có thể nói bức tranh thiên nhiên trong bài "Đây thôn Vĩ Dạ" của Hàn Mặc Tử là một hình ảnh sâu sắc đối lập giữa sự vĩnh cửu và không đổi của thiên nhiên và sự cô đơn tuyệt vọng trong tâm hồn tác giả.

  Trên đây là mẫu bức tranh thiên nhiên cho bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ. Xin chân thành cảm ơn bạn đọc đã quan tâm theo dõi! 

Mọi vướng mắc pháp lý , Hãy gọi ngay: 19006162 để được Luật sư tư vấn pháp luật hình sự trực tuyến qua tổng đài. Đội ngũ luật sư giàu kinh nghiệm trong lĩnh vực hình sự luôn sẵn sàng lắng nghe và giải đáp cụ thể. Trân trọng cảm ơn!