1. Phân biệt đối xử về giới tính có phải là hành vi bạo lực gia đình?

Dựa trên Điều 3 của Luật Phòng chống Bạo lực Gia đình năm 2022, một cách chi tiết và toàn diện, các hành vi bạo lực gia đình được định nghĩa để đảm bảo sự bảo vệ tối đa cho các thành viên trong gia đình. 

- Thứ nhất, việc hành hạ, ngược đãi, đánh đập, đe dọa hoặc bất kỳ hành vi nào khác có chủ đích làm tổn thương đến sức khỏe và tính mạng của nạn nhân là một dạng bạo lực gia đình đặc biệt nghiêm trọng. Tác động của những hành vi này không chỉ dừng lại ở mặt vật lý mà còn ảnh hưởng sâu sắc đến tinh thần và tâm trí của người bị hại, đồng thời tạo ra một môi trường gia đình không an toàn và căng thẳng.

- Thứ hai, việc lăng mạ, chì chiết hoặc các hành động cố ý khác nhằm xúc phạm danh dự và nhân phẩm của cá nhân cũng là một hình thức bạo lực gia đình đáng nguy cơ. Sự xâm phạm vào danh dự và nhân phẩm của một người không chỉ là vi phạm đạo đức mà còn làm suy giảm tự tin và giá trị cá nhân của họ, tạo ra những vết thương tâm hồn không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng lại vô cùng sâu sắc và khó lành.

- Thứ ba, sử dụng cưỡng ép để bắt nhân chứng chứng kiến hành vi bạo lực, dù đó là đối với con người hay động vật, nhằm gây áp lực tinh thần liên tục, cũng là một dạng bạo lực gia đình đáng lo ngại. Sự tác động tâm lý của việc buộc nhân chứng phải chứng kiến bạo lực có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng, thậm chí kéo dài suốt đời, làm suy yếu sự ổn định tinh thần và tinh thần của họ.

- Bỏ mặc, không quan tâm hoặc không đảm bảo nuôi dưỡng, chăm sóc cho các thành viên trong gia đình, bao gồm trẻ em, phụ nữ mang thai, phụ nữ đang cho con dưới 36 tháng tuổi, người cao tuổi, người khuyết tật, và những người không có khả năng tự chăm sóc, cũng như không đảm bảo việc giáo dục cho các thành viên trong gia đình, đặc biệt là trẻ em, cũng là một dạng bạo lực gia đình. Việc thiếu sự quan tâm và chăm sóc này không chỉ làm suy yếu mối quan hệ gia đình mà còn tạo ra một môi trường không an toàn, không ổn định cho sự phát triển toàn diện của các thành viên trong gia đình.

- Kỳ thị và phân biệt đối xử dựa trên hình thể, giới tính, và năng lực là những hành vi gây tổn thương tinh thần sâu sắc, làm suy yếu lòng tự tin và giá trị cá nhân của người bị ảnh hưởng. Những hành vi này không chỉ hạn chế khả năng phát triển cá nhân mà còn làm mất đi sự tự tin và niềm tin vào bản thân.

- Việc ngăn cản thành viên trong gia đình gặp gỡ người thân, có quan hệ xã hội lành mạnh là một cách để cô lập và kiểm soát người khác, gây ra cảm giác cô đơn và không có sự hỗ trợ từ cộng đồng xã hội. Hành vi này tạo ra áp lực tâm lý không chỉ ảnh hưởng đến tâm trạng mà còn đe dọa sự tự do và sự phát triển cá nhân.

- Ngăn cản việc thực hiện quyền và nghĩa vụ trong quan hệ gia đình làm suy yếu sự ổn định và cân bằng trong mối quan hệ. Việc cản trở sự giao tiếp và sự hiểu biết giữa các thành viên trong gia đình làm mất đi lòng tin và gây ra sự bất hòa, khiến cho mối quan hệ gia đình trở nên căng thẳng và không ổn định.

- Tiết lộ hoặc phát tán thông tin riêng tư và bí mật gia đình của thành viên trong gia đình là một hành vi không chỉ xâm phạm vào sự riêng tư và danh dự cá nhân mà còn gây ra những tổn thương không thể đo lường được trong mối quan hệ gia đình. Điều này có thể làm suy yếu lòng tin và gây ra sự mất mát về mặt tinh thần và tâm lý.

- Cưỡng ép thực hiện hành vi quan hệ tình dục trái ý muốn của vợ hoặc chồng là một hành động vô cùng đáng nguy cơ và đáng lên án. Bị ép buộc tham gia vào các hoạt động tình dục mà không đồng ý không chỉ làm tổn thương về thể chất mà còn làm suy yếu lòng tự trọng và tinh thần.

- Cưỡng ép trình diễn hành vi khiêu dâm, cưỡng ép nghe âm thanh, xem hình ảnh, đọc nội dung khiêu dâm làm suy yếu sự tự do và niềm tin vào bản thân của người bị áp đặt. Sự xâm phạm vào sở thích cá nhân và tư duy của họ gây ra những tổn thương không thể lấy lại được.

- Cưỡng ép tảo hôn, kết hôn, ly hôn hoặc cản trở quyết định hôn nhân làm mất đi sự tự do và quyền lựa chọn của cá nhân. Hôn nhân không nên được xây dựng trên cơ sở cưỡng ép mà phải dựa trên sự tình nguyện và đồng thuận của cả hai bên.

- Cưỡng ép mang thai, phá thai, lựa chọn giới tính thai nhi là một sự can thiệp vào quyền tự do và quyền tự quyết của người phụ nữ. Quyết định về việc sinh sản là một quyền cá nhân mà không ai có quyền can thiệp vào nó mà không có sự đồng ý của bản thân người phụ nữ.

- Hành vi chiếm đoạt, hủy hoại tài sản chung của gia đình hoặc tài sản riêng của các thành viên khác trong gia đình không chỉ là vi phạm pháp luật mà còn làm mất đi lòng tin và sự ổn định trong mối quan hệ gia đình. Hành động này làm suy yếu cơ sở kinh tế và tạo ra một môi trường không an toàn cho sự phát triển cá nhân và gia đình.

- Cưỡng ép thành viên gia đình học tập, lao động quá sức, đóng góp tài chính quá khả năng của họ không chỉ làm tổn thương sức khỏe và tinh thần mà còn làm suy yếu sự tự do và quyền lựa chọn cá nhân. Kiểm soát tài sản, thu nhập của thành viên gia đình để tạo ra tình trạng lệ thuộc về mặt vật chất và tinh thần là một hành vi bạo lực đáng lên án và cần phải bị xử lý nghiêm khắc.

- Hành vi cô lập, giam cầm thành viên gia đình làm mất đi sự tự do và quyền lựa chọn của họ. Sự cô lập tạo ra một cảm giác cô đơn và không có sự hỗ trợ từ cộng đồng xã hội, trong khi giam cầm làm mất đi tự do cá nhân và tạo ra một môi trường gia đình đầy căng thẳng và không an toàn.

- Cưỡng ép thành viên gia đình ra khỏi chỗ ở hợp pháp trái pháp luật không chỉ là một hành vi vi phạm pháp luật mà còn làm mất đi nơi trú ngụ an toàn và ổn định của người bị ảnh hưởng. Điều này gây ra những căng thẳng và khó khăn không chỉ cho cá nhân mà còn cho toàn bộ gia đình.

Theo đó, việc phân biệt đối xử về giới tính được coi là hành vi bạo lực gia đình theo quy định hiện hành.

 

2. Mức phạt hành vi phân biệt giới tính giữa các thành viên trong gia đình?

Tại Điều 13 Nghị định 125/2021/NĐ-CP thì trong trường hợp cản trở hoặc không cho thành viên trong gia đình thực hiện các hoạt động tạo thu nhập hoặc đáp ứng các nhu cầu khác của gia đình vì lý do giới tính, hoặc đối xử bất bình đẳng giữa các thành viên vì lý do giới tính, việc áp đặt mức phạt tiền từ 3.000.000 đồng đến 5.000.000 đồng là một biện pháp trừng phạt cụ thể và rõ ràng. Tuy nhiên, ngoài việc áp đặt mức phạt tiền, còn có thể áp dụng các hình phạt phụ khác như cảnh cáo, giám sát đặc biệt, hoặc các biện pháp hỗ trợ và giáo dục về nhận thức giới tính và bình đẳng giới.

Theo quy định của pháp luật, hành vi đối xử bất bình đẳng giữa các thành viên trong gia đình vì lý do giới tính không chỉ là vi phạm đạo đức mà còn là một hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Để đảm bảo tuân thủ và bảo vệ quyền lợi của mọi người, các biện pháp trừng phạt đã được đề xuất và áp dụng. Dưới đây là một số biện pháp đó:

- Việc áp đặt mức phạt tiền từ 3.000.000 đồng đến 5.000.000 đồng là một biện pháp trừng phạt cụ thể và hiệu quả nhằm đặt ra một mức độ trách nhiệm cho những hành vi phân biệt đối xử do giới tính. Mức phạt này không chỉ là một biện pháp trừng phạt về mặt tài chính mà còn là một biện pháp răn đe mạnh mẽ để ngăn chặn sự tái phạm và xây dựng một xã hội bình đẳng.

- Ngoài việc áp đặt mức phạt tiền, người phạm tội cũng được buộc phải xin lỗi công khai trước công chúng và người bị xâm phạm. Hành động này không chỉ là một hình thức tín hiệu xin lỗi mà còn là một cơ hội để người phạm tội thực sự nhận ra hậu quả của hành vi của mình và bắt đầu quá trình hồi phục và sửa chữa.

 

3. Học sinh đến cơ sở giáo dục của mình báo tin về hành hành vi bạo lực gia đình?

Điều 19 Luật Phòng, chống bạo lực gia đình 2022 có quy định để đảm bảo sự an toàn và bảo vệ cho mọi người trước các hành vi bạo lực gia đình, việc tiếp nhận tin báo và tố giác là rất quan trọng. 

- Ủy ban nhân dân cấp xã là cơ quan gần gũi và có trách nhiệm với cộng đồng địa phương. Chính vì vậy, nếu có bất kỳ dấu hiệu hoặc thông tin về hành vi bạo lực gia đình, mọi người có thể đến Ủy ban nhân dân cấp xã nơi xảy ra sự việc để tố cáo và nhận được sự hỗ trợ và giúp đỡ.

- Các cơ quan công an và đồn biên phòng gần nơi xảy ra hành vi bạo lực gia đình là những người được trang bị với quyền lực và trách nhiệm để can thiệp và giải quyết các vụ việc liên quan đến an ninh và trật tự. Việc báo cáo tới các cơ quan này giúp đảm bảo sự can thiệp nhanh chóng và hiệu quả.

- Trường học là một nơi quan trọng trong việc phát hiện và xử lý các trường hợp bạo lực gia đình. Nếu người học bị bạo lực trong gia đình, cơ sở giáo dục có trách nhiệm tiếp nhận thông tin và hỗ trợ tốt nhất có thể cho người bị nạn, đồng thời báo cáo cho các cơ quan chức năng để can thiệp và giải quyết tình hình.

- Trong mỗi khu dân cư, trưởng thôn, tổ trưởng tổ dân phố và trưởng ban công tác Mặt trận đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì an ninh và trật tự cũng như phát hiện và can thiệp vào các trường hợp bạo lực gia đình. Việc báo cáo tới họ giúp đảm bảo sự can thiệp nhanh chóng và hiệu quả trong cộng đồng.

- Người đứng đầu tổ chức chính trị - xã hội cấp xã là những người có thẩm quyền và trách nhiệm trong việc quản lý và giải quyết các vấn đề của cộng đồng. Việc báo cáo tới họ giúp đảm bảo sự can thiệp từ phía chính quyền địa phương và đồng thời đưa ra các biện pháp hỗ trợ và bảo vệ cho những người bị bạo lực.

- Tổng đài điện thoại quốc gia về phòng, chống bạo lực gia đình là một nguồn tài nguyên quan trọng cho những người cần tìm kiếm sự hỗ trợ và tư vấn. Qua số điện thoại này, mọi người có thể nhận được hỗ trợ tư vấn, được hướng dẫn và có thể được hỗ trợ trong việc tìm ra các biện pháp can thiệp và giải quyết tình hình.

Ngoài ra, có thể tham khảo: Quy định về cấm sự phân biệt đối xử giữa con trai với con gái trong gia đình. Còn khúc mắc, liên hệ 1900.6162 hoặc gửi email tới: lienhe@luatminhkhue.vn để được hỗ trợ. Xin cảm ơn.