Vì khá am hiểu về gốm sứ nên ông H. khẳng định hai chiếc bình gốm tìm thấy được rất quý và hai người mang đi kiểm định giá, xác định được chúng trị giá xấp xỉ 200 triệu. Biết được giá trị của số bình gốm ông Đ. đem cất giấu chúng vào nhà mình nhưng ông H. đã ngăn lại và yêu cầu ông Đ. phải chia cho mình một nửa số tiền. Ông Đ. nhất định không đồng ý vì cho rằng bình gốm trên đất nhà mình thì hiển nhiên là của nhà mình, hơn nữa đây là mảnh đất mà tổ tiên ông đã định cư tại đây bao đời và làm nghề buôn bán đồ gốm, còn ông H. thì khăng khăng cho rằng mình cũng được hưởng một nửa số giá trị bằng tiền của hai chiếc bình gốm đó do ông Hải đã đào thấy được.
Hai bên xảy ra mâu thuẫn tranh chấp về hai chiếc bình gốm đó, vào ngày 21/1/2016 quyết định mang số bình gốm tìm thấy được ra UBND xã V. để trình báo về vụ việc trên và yêu cầu UBND giải quyết, phân định giúp. UBND xã V. điều tra sơ bộ vụ việc, tạm giữ hai chiếc bình gốm mà ông Đ. và ông H. đào được, lập biên bản xác nhận về việc bàn giao vật giữa người tìm thấy vật và báo cáo với cấp trên có thẩm quyền về vụ việc, cho hai bên tiến hành hòa giải nhưng không thành. Ngày 19/4/2016, ông H. làm đơn kiện ông Đ. tại Tòa án nhân dân huyện K. vì lý do có hành vi gian dối chiếm đoạt tài sản của người khác và yêu cầu ông Đ. phải chia cho mình số tiền bằng ½ giá trị số bình gốm được tìm được.
Xin hỏi ông H. có quyền kiện ông Đ. hay không? Nếu được quyền kiện thì căn cứ vào quy định nào của pháp luật?
Mong văn phòng tư vấn giúp tôi. Xin cảm ơn!
Câu hỏi được biên tập từ chuyên mục tư vấn luật dân sự của công ty luật Minh Khuê.
.jpg)
Luật sư tư vấn pháp luật dân sự trực tuyến, gọi: 1900.6162
Trả lời:
Chào bạn, cảm ơn bạn đã tin tưởng và gửi câu hỏi đề nghị tư vấn luật đến Bộ phận luật sư tư vấn pháp luật của Công ty Luật Minh Khuê. Nội dung câu hỏi của bạn đã được đội ngũ luật sư của Chúng tôi nghiên cứu và tư vấn cụ thể như sau:
1. Cơ sở pháp lý:
2. Nội dung tư vấn:
Theo quy định tại Điều 187, Bộ Luật dân sự 2005 về Quyền chiếm hữu tài sản bị đánh rơi, bị bỏ quên, bị chôn giấu, bị chìm đắm, tài sản không xác định được ai là chủ sở hữu:
1. Người phát hiện tài sản bị đánh rơi, bị bỏ quên, bị chôn giấu, bị chìm đắm phải thông báo hoặc trả lại ngay cho chủ sở hữu; nếu không biết ai là chủ sở hữu thì phải thông báo hoặc giao nộp cho ủy ban nhân dân xã, phường, thị trấn hoặc công an cơ sở gần nhất hoặc cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác theo quy định của pháp luật.
Người phát hiện tài sản không xác định được ai là chủ sở hữu, tài sản bị đánh rơi, bị bỏ quên, bị chôn giấu, bị chìm đắm được chiếm hữu tài sản đó từ thời điểm phát hiện đến thời điểm trả lại cho chủ sở hữu hoặc đến thời điểm giao nộp cho cơ quan nhà nước có thẩm quyền.
2. Đối với tài sản do người khác tẩu tán nhằm che giấu hành vi vi phạm pháp luật hoặc trốn tránh việc thực hiện nghĩa vụ dân sự thì người phát hiện phải thông báo hoặc giao nộp ngay cho cơ quan nhà nước có thẩm quyền quy định.
Trước hết cần xác định số đồ gốm đó có chủ sở hữu hay là không xác định được chủ sở hữu và nếu có chủ sở hữu thì là ai?
Dù thuộc sở hữu của ai thì người đó cũng phải chứng minh được đó thuộc tài sản của mình hoặc của gia đình mình để lại hay cất giấu.
Ông Đ. cần có những chứng cứ chứng minh được mảnh đất này hiện là của ông, cũng như việc tổ tiên ông đã định cư tại đây bao đời và làm nghề buôn bán đồ gốm. Nếu chứng minh được và được chấp nhận thì ông Đ. sẽ được công nhận là chủ sở hữu của số gốm này.
Trường hợp ông Đ. không thể chứng minh được mình là chủ sở hữu hợp pháp của số gốm và ngoài ra không thể xác định được ai là chủ sở hữu thì cả ông Đ và ông H.sẽ cùng được xác lập quyền sở hữu như sau:
Điều 240, Bộ Luật Dân sự năm 2005 quy định:
“Xác lập quyền sở hữu đối với vật bị chôn giấu, bị chìm đắm được tìm thấy
Vật bị chôn giấu, bị chìm đắm được tìm thấy mà không có hoặc không xác định được ai là chủ sở hữu thì sau khi trừ chi phí tìm kiếm, bảo quản, quyền sở hữu đối với vật đó được xác định như sau:
1. Vật được tìm thấy là di tích lịch sử, văn hoá thì thuộc Nhà nước; người tìm thấy vật đó được hưởng một khoản tiền thưởng theo quy định của pháp luật;
2. Vật được tìm thấy không phải là di tích lịch sử, văn hoá, mà có giá trị đến mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định thì thuộc sở hữu của người tìm thấy; nếu vật tìm thấy có giá trị lớn hơn mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định thì người tìm thấy được hưởng giá trị bằng mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định và 50% giá trị của phần vượt quá mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định, phần giá trị còn lại thuộc Nhà nước.”
Như vậy, số gốm trên không phải là di tích lịch sử, văn hóa. Tháng lương tối thiểu hiện nay tại tỉnh T. là 2.400.000 ngàn đồng (10 tháng lương sẽ là 24 triệu đồng, nhỏ hơn giá trị ước tính số gốm là 200 triệu đồng), như vậy ông H. và ông Đ. sẽ không được hưởng toàn bộ giá trị số gốm mà sẽ tính theo quy định khoản 2 Điều 240 Bộ luật Dân sự.
Mọi vướng mắc bạn vui lòng trao đổi trực tiếp với bộ phận luật sư tư vấn pháp luật trực tuyến qua tổng đài 24/7 gọi số: 1900.6162 hoặc gửi qua email: Tư vấn pháp luật dân sự miễn phí qua Email để nhận được sự tư vấn, hỗ trợ từ Luật Minh Khuê.
Rất mong nhận được sự hợp tác!
Trân trọng./.
Bộ phận tư vấn pháp luật dân sự - Công ty luật Minh Khuê