Cho vay nặng lãi (USURY) là tính lãi suất khoản cho vay cao hơn lãi suất được pháp luật cho phép. Lãi suất trong hợp đồng tín dụng tiêu dùng được kiểm soát bởi pháp luật của bang, và lãi suất được phép cao nhất được gọi là lãi suất trần hoặc trần lãi suất. Kể từ đầu thập niên 1980, nhiều cơ quan lập pháp tiểu bang đã nới lỏng kiểm soát luật pháp trên tín dụng tiêu dùng, bởi vì thay vì bảo vệ người tiêu dùng đối với những người cho vay không thận trọng, những kiểm soát này thường làm cho người tiêu dùng khó khăn để có được tín dụng.

Để giảm nhẹ vấn đề này và để giữ cho các ngân hàng không chuyển các hoạt động thẻ tín dụng đến các tiểu bang có hệ thống pháp luật thông thoáng hơn, các nhà làm luật đã điều chỉnh luật tiểu bang cho phép lãi suất được quy định bằng sự cạnh tranh của thị trường, thay vì do pháp luật quy định. Một số tiểu bang đã bãi bỏ trần lãi suất; hầu hết tiểu bang đều tăng trần lãi suất để khuyến khích sự cạnh tranh lãi suất hơn nữa trong các định chế tài chính, và hầu hết các luật tiểu bang này đều có điều khoản hết hiệu lực đòi hỏi xem xét lại định kỳ từ ba đến năm năm. Một vài tiểu bang, gổm New York, Delaware và South Dakota không áp đặt giới hạn tín dụng tiêu dùng. Tuy nhiên, New York có mức trần cho vay nặng lãi là 25%, lãi suất tối đa mà bên cho vay có thể tính đối với tín dụng tiêu dùng.

Các bộ luật cho vay nặng lãi tiểu bang thường chỉ có tính cưỡng chế qua các vụ kiện dân sự, trình bởi các bên nợ kiện đối với việc tính lãi suất vượt quá. Hầu hết luật tiểu bang đều có hình phạt nặng nề cho lãi suất phi pháp, từ tịch biên tiền lãi phải trả trên toàn bộ số dư tiển vay, hoặc tịch thu cả vốn gốc và tiền lãi. Tín dụng thương mại trong hầu hết tiểu bang đều không chịu ràng buộc từ quy định cho vay nặng lãi; tín dụng nông nghiệp không bị điều tiết, tuy không được miễn trừ các quy định kiểm soát lãi suất tiểu bang.

USURY RATE: Lãi suất cho vay nặng lãi.