1. Gia súc gia cầm đi lạc thì có được giữ lại nuôi không

Về xác lập quyền sở hữu đối với gia súc và gia cầm bị thất lạc theo Điều 231 và Điều 232 Bộ luật Dân sự 2015. Điều này giúp xác định quy trình và điều kiện để xác lập quyền sở hữu đối với các loài gia súc và gia cầm bị mất tích và sau đó được bắt được bởi người khác. Quy định này cung cấp sự bảo vệ cho quyền sở hữu của người mất tích và đồng thời quy định trách nhiệm của người bắt được gia súc hoặc gia cầm. Cụ thể, điểm quan trọng trong quy định này bao gồm:

Thời gian thông báo công khai và quyền sở hữu:

+ Đối với gia súc: Người bắt được gia súc bị mất tích phải nuôi giữ và báo ngay cho Ủy ban nhân dân cấp xã nơi họ cư trú để thông báo công khai cho chủ sở hữu biết và nhận lại gia súc. Sau 06 tháng kể từ ngày thông báo công khai, hoặc sau 01 năm đối với gia súc thả rông theo tập quán, nếu không có người đến nhận lại, quyền sở hữu đối với gia súc và số gia súc sinh ra trong thời gian nuôi giữ thuộc về người bắt được gia súc.

+ Đối với gia cầm: Người bắt được gia cầm bị mất tích phải thông báo công khai để chủ sở hữu biết và nhận lại gia cầm. Sau 01 tháng kể từ ngày thông báo công khai mà không có người đến nhận, quyền sở hữu đối với gia cầm và hoa lợi do gia cầm sinh ra trong thời gian nuôi giữ thuộc về người bắt được gia cầm.

Trách nhiệm và bồi thường: Nếu chủ sở hữu được nhận lại gia súc hoặc gia cầm bị mất tích, họ phải thanh toán tiền công nuôi giữ và các chi phí khác cho người bắt được gia súc hoặc gia cầm. Trong trường hợp gia súc hoặc gia cầm sinh con trong thời gian nuôi giữ, người bắt được gia súc hoặc gia cầm được hưởng một phần hoặc giá trị của số gia súc hoặc gia cầm sinh ra, và phải bồi thường thiệt hại nếu họ có lỗi cố ý làm chết gia súc hoặc gia cầm.

Quy định này giúp bảo vệ quyền lợi của cả người mất tích và người bắt được gia súc hoặc gia cầm, đồng thời xác định trách nhiệm và quyền lợi của từng bên trong quá trình xác lập quyền sở hữu.

2. Gia súc gia cầm nào thuộc diện phải đi kiểm dịch động vật trên cạn

Về danh mục động vật và sản phẩm động vật được quy định trong Phụ lục 1 của Thông tư 25/2016/TT-BNNPTNT. Theo đó, danh mục động vật gồm:

Gia súc: Bao gồm trâu, bò, lừa, ngựa, la, dê, cừu, lợn, thỏ, chó, mèo và các loài gia súc nuôi khác.

Gia cầm: Bao gồm gà, vịt, ngan, ngỗng, gà tây, đà điểu, bồ câu, chim cút, các loài chim làm cảnh và các loài chim khác.

Động vật thí nghiệm: Bao gồm chuột lang, chuột nhắt trắng, thỏ và các loài động vật thí nghiệm khác.

Động vật hoang dã: Bao gồm voi, hổ, báo, gấu, hươu, nai, vượn, đười ươi, khỉ, tê tê, cu li, sóc, chồn, kỳ đà, tắc kè, trăn, rắn, gà rừng, trĩ, gà lôi, công và các loài động vật hoang dã khác. Các loại động vật khác: Bao gồm ong, tằm, và các loại côn trùng khác.

Danh mục này xác định các loại động vật và sản phẩm động vật được kiểm dịch và quản lý theo quy định của Thông tư 25/2016/TT-BNNPTNT. Quy định về kiểm dịch và quản lý động vật và sản phẩm động vật là quan trọng để đảm bảo an toàn thực phẩm và phòng ngừa bệnh dịch trong nguồn cung cấp thực phẩm động vật. 

Kiểm dịch động vật là một quá trình quan trọng được thực hiện để đảm bảo sức khỏe của gia súc và gia cầm, bảo vệ người tiêu dùng, và ngăn chặn sự lây lan của các bệnh truyền nhiễm từ động vật sang con người hoặc giữa các gia súc và gia cầm. Dưới đây là một số lý do quan trọng tại sao gia súc và gia cầm phải đi kiểm dịch động vật:

- Đảm bảo an toàn thực phẩm: Kiểm dịch động vật giúp đảm bảo rằng sản phẩm từ gia súc và gia cầm, như thịt, trứng, và sữa, đáp ứng các tiêu chuẩn an toàn thực phẩm. Việc kiểm tra động vật giúp loại bỏ các loài động vật có bệnh truyền nhiễm hoặc nhiễm khuẩn, ngăn chặn việc tiêu thụ thực phẩm không an toàn.

- Kiểm soát dịch bệnh động vật: Kiểm dịch động vật giúp theo dõi và kiểm soát các bệnh truyền nhiễm giữa gia súc và gia cầm. Điều này giúp ngăn chặn sự lây lan của các dịch bệnh động vật có thể gây thiệt hại lớn cho ngành nông nghiệp và gây nguy cơ cho con người. Các dịch bệnh động vật có thể gây ra thiệt hại lớn đối với gia súc và gia cầm, gây mất mát về kinh tế cho người chăn nuôi. Kiểm dịch động vật giúp phát hiện và kiểm soát các dịch bệnh này, ngăn chặn sự lây lan và làm giảm thiệt hại. Một số dịch bệnh động vật có thể ảnh hưởng đến thực phẩm từ gia súc và gia cầm, như thịt, trứng và sữa. Kiểm dịch động vật đảm bảo rằng các sản phẩm này đáp ứng các tiêu chuẩn an toàn thực phẩm và không có dấu hiệu nhiễm khuẩn hay bệnh tật.

- Bảo vệ môi trường: Kiểm dịch động vật cũng liên quan đến bảo vệ môi trường. Sự lây lan của các bệnh từ gia súc và gia cầm có thể ảnh hưởng đến môi trường xung quanh, đặc biệt khi có sự chất thải và nước thải từ các trại nuôi.

- Thúc đẩy thương mại quốc tế: Một phần quan trọng của kiểm dịch động vật là đảm bảo rằng sản phẩm gia súc và gia cầm đáp ứng các tiêu chuẩn quốc tế, điều này giúp tạo điều kiện cho việc xuất khẩu sản phẩm nông nghiệp. Điều này có thể giúp nâng cao tình hình kinh tế cho các nước xuất khẩu.

- Phòng ngừa dịch bệnh trong con người: Nhiều bệnh truyền nhiễm có thể xuất phát từ động vật và sau đó lây lan sang con người. Kiểm dịch động vật có thể giúp phát hiện và ngăn chặn sự lây lan của các bệnh truyền nhiễm này, bảo vệ sức khỏe của con người.

Tóm lại, kiểm dịch động vật là một phần quan trọng của quản lý sức khỏe động vật, an toàn thực phẩm, và bảo vệ môi trường. Nó giúp đảm bảo rằng các sản phẩm động vật an toàn cho tiêu dùng và ngăn chặn sự lây lan của các bệnh truyền nhiễm động vật có thể gây thiệt hại lớn.

3. Xử phạt đối với hành vi bắt được gia súc gia cầm đi lạc không trả 

Theo Điều 15, Khoản 2 của Nghị định 144/2021/NĐ-CP, quy định về xử lý vi phạm liên quan đến gây thiệt hại đến tài sản của tổ chức hoặc cá nhân, các hành vi vi phạm sẽ bị phạt tiền từ 3.000.000 đồng đến 5.000.000 đồng. Cụ thể, danh sách các hành vi bao gồm:

- Hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản của cá nhân hoặc tổ chức, ngoại trừ trường hợp vi phạm quy định tại điểm b khoản 3 của Nghị định này.

- Sử dụng thủ đoạn hoặc tạo ra hoàn cảnh để buộc người khác đưa tiền hoặc tài sản.

- Gian lận hoặc lừa đảo trong việc môi giới, hướng dẫn giới thiệu dịch vụ mua, bán nhà, đất hoặc các tài sản khác.

- Mua, bán, cất giữ hoặc sử dụng tài sản của người khác trong khi biết rõ tài sản đó thuộc về người khác do vi phạm pháp luật mà có.

- Sử dụng, mua, bán, thế chấp, cầm cố trái phép hoặc chiếm giữ tài sản của người khác.

- Cưỡng đoạt tài sản mà không bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

Nghị định này xác định mức phạt tiền cố định cho các hành vi vi phạm liên quan đến gây thiệt hại đến tài sản của cá nhân hoặc tổ chức khác nhau. Phạt tiền là một hình phạt dân sự để đảm bảo tuân thủ các quy định về tài sản và ngăn chặn các hành vi vi phạm liên quan đến gây thiệt hại tài sản của người khác.

Theo đó, hành vi bắt giữ gia súc và gia cầm đi lạc và không trả lại tài sản đúng người sở hữu có thể bị xem xét và bị phạt tiền từ 3.000.000 đến 5.000.000 đồng tùy theo mức độ nghiêm trọng của vi phạm.

Ngoài ra, điểm b của khoản 4 Điều 15 Nghị định 144/2021/NĐ-CP quy định rằng nếu bạn chiếm giữ trái phép tài sản của người khác, bạn sẽ buộc trả lại tài sản đó. Điều này áp dụng đối với hành vi bắt giữ gia súc và gia cầm của người khác mà không trả lại tài sản.

Lưu ý rằng mức phạt tiền đối với các hành vi vi phạm là mức phạt áp dụng đối với cá nhân. Đối với tổ chức, mức phạt tiền sẽ gấp đôi mức phạt áp dụng cho cá nhân, theo quy định tại khoản 2 của Điều 4 Nghị định 144/2021/NĐ-CP.

Tham khảo thêm: 8 khoản tiền nhà trường không được thu của học sinh năm 2023 - 2024

Nếu còn có những thắc mắc vui lòng liên hệ 19006162 hoặc địa chỉ email lienhe@luatminhkhue.vn