1. Khái quát về tác giả, tác phẩm

1.1. Về tác giả

- Nguyễn Tuân (1910 - 1987) trong một gia đình nhà Nho khi Hán học đã suy tàn, tại làng Mộc, naya là phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, Hà Nội

- Quan điểm sáng tác và sự nghiệp văn chương: Nguyễn Tuân là một nhà văn vĩ đại, một nghệ sĩ cuộc đời dành để tìm kiếm cái đẹp. Ông có vai trò quan trọng và tầm ảnh hưởng không hề nhỏ đối với văn học Việt Nam.

Sau khi Cách mạng tháng Tám thành công, Nguyễn Tuân đã gắn bó với cách mạng và sẵn lòng sử dụng bút tích để phục vụ cho cuộc chiến đấu cách mạng. Các tác phẩm nổi bật của ông bao gồm "Vang bóng một thời", "Một chuyến đi", "Thiều quê hương", "Sông Đà", "Hà Nội ta đánh Mĩ giỏi" và nhiều tác phẩm khác.

Ông là một nhà văn với những phong cách văn chương riêng biệt, những tình cảm và cảm xúc mãnh liệt, và những phong cách tuyệt mĩ. Ông có từ vựng phong phú, sắp xếp câu văn một cách tinh tế, với sự tạo hình đáng kinh ngạc, những âm điệu trầm bổng, và sự kết hợp âm thanh và thanh điệu linh hoạt, đầy tài năng.

 

1.2. Về tác phẩm 

Tác phẩm "Người lái đò sông Đà" là một trong những tác phẩm nằm trong tập tùy bút "Sông Đà", tác phẩm là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà văn đến vùng Tây Bắc trong cuộc kháng chiến chống lại thực dân Pháp, đặc biệt là chuyến đi năm 1958. Nguyễn Tuân đã đến thăm nhiều vùng đất khác nhau, sống cùng với binh sĩ, công nhân và các cộng đồng dân tộc. Thực tế xây dựng cuộc sống mới ở vùng cao đã mang lại nguồn cảm hứng sáng tạo cho nhà văn. 

Trong bài viết "Người lái đò sông Đà," Nguyễn Tuân đã bày tỏ lòng tự hào bằng việc khắc họa những cảnh thơ mộng, hùng vĩ, nhưng cũng không kém phần khắc nghiệt của thiên nhiên Việt Nam qua hình ảnh sông Đà hung bạo và trữ tình. Nhà văn cũng không ngừng ca ngợi những phẩm chất nghệ sĩ, sự tài ba và trí dũng của những người lao động mới trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội, điển hình là hình ảnh người lái đò sông Đà. Từ đó, ông ca ngợi vẻ đẹp hùng vĩ, thơ mộng của sông Đà và núi rừng Tây Bắc cũng như tinh thần chăm chỉ, dũng cảm, tài năng và tài hoa của đồng bào Tây Bắc.

 

2. Dàn ý chi tiết phân tích vẻ đẹp thơ mộng trữ tình của con sông Đà

2.1. Mở bài

Giới thiệu vấn đề nghị luận, có thể giới thiệu trực tiếp hoặc gián tiếp thông qua một nhận định, bình luận văn học về tác phẩm, về phong cách sáng tác của Nguyễn Tuân hay về văn học.

Mở bài tham khảo: Mỗi nghệ sĩ đều có những cách khám phá, cách nhìn về cuộc sống riêng và biểu hiện điều đó qua những phong cách nghệ thuật khác nhau, Nguyễn Tuân là một trường hợp đặc biệt với sự khác biệt rõ rệt trong quan điểm sáng tác và phong cách văn chương của ông trước và sau năm 1945. Trước năm 1945, Nguyễn Tuân được biết đến qua tác phẩm "Chữ người tử tù" và những hoài niệm về cái đẹp của quá khứ. Tuy nhiên, sau năm 1945, ông trở nên nổi tiếng với tác phẩm "Người lái đò sông Đà" và mang trong mình một năng lượng, một tình yêu tha thiết dành cho cuộc sống và thiên nhiên mà người đọc dễ dàng cảm nhận được.

 

2.2. Thân bài

* Khái quát về tác giả, tác phẩm và sự xuất hiện của vẻ đẹp trữ trình của con sông Đà:

- Nguyễn Tuân là một trong những nhà văn tiêu biểu của văn xuôi hiện đại. Mỗi tác phẩm của ông là một bài ca về cái đẹp và cuộc sống.

- Tùy bút "Người lái đò sông Đà" là một trong số đó. Tác phẩm đặc biệt nhấn mạnh vào hình tượng sông Đà với hai mặt tính cách đặc trưng: một mặt là sự hung bạo và trữ tình, và một mặt là vẻ thơ mộng. Với sự hiểu biết sâu sắc, sự gắn bó và niềm đam mê cháy bỏng trong viết lách, Nguyễn Tuân đã biến dòng sông tự nhiên trở thành một dòng sông nghệ thuật mang trong mình tâm hồn và tính cách. Đặc biệt, ông đã tái hiện những vẻ đẹp thơ mộng và trữ tình qua ngòi bút của mình, gợi mê hoàn toàn trái tim của độc giả.

* Vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình của dòng sông:

- Trước hết, sông Đà hiện lên với vẻ đẹp như một người thiếu nữ mang trong mình vẻ đẹp kiều diễm qua góc nhìn từ trên cao. Cụm từ "Con Sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình" mô tả sự dài lê thê và trữ tình của dòng sông, như một sợi tóc dài và mềm mại. Từ " đầu tóc chân tóc" nhấn mạnh sự bí ẩn và ẩn hiện của dòng sông trong mây trời Tây Bắc, tạo nên hình ảnh hữu tình và thơ mộng.

- Tiếp đó, vẻ đẹp của sông Đà tiếp tục được miêu tả qua hình ảnh hoa ban và hoa gạo tháng hai. Hoa ban và hoa gạo là những loài hoa phổ biến ở vùng Tây Bắc Việt Nam, thường nở vào tháng hai. Việc đề cập đến những loài hoa này tạo ra hình ảnh tươi đẹp và thể hiện sự sống và sự phát triển trong thiên nhiên. Mù khói núi Mèo đốt nương xuân thể hiện sự huyền bí và sự hoang dại của môi trường núi rừng.

- Màu sắc của con sông: so sánh với cách miêu tả sông Hương của Hoàng Phủ Ngọc Tường màu sắc của sông thay đổi theo thời gian trong ngày, thì sắc đẹp của sông Đà theo đổi theo mùa.

- Miêu tả về vẻ đẹp con sông tác giả có dùng thủ pháp tường thuật để tả lại một cảnh tượng thiên nhiên, sử dụng ngôn ngữ gợi cảm giác lâng lâng, mơ màng để tạo nên chất thơ, mang đến một trạng thái tâm trạng lãng mạn. Câu "Thuyền tôi trôi trên sông Đà" đánh thức những hình ảnh và cảm nhận về việc trôi đi trên một dòng sông, tạo ra một hơi thở mơ màng, sự lặng lẽ và nhẹ nhàng.

- Thiên nhiên trong đoạn văn được miêu tả hài hòa và nguyên sơ, mang vẻ đẹp tự nhiên và kỳ thú.:Cỏ gianh đồi núi ra những búp non và đàn hươu cúi đầu ngốn búp cỏ gianh đẫm sương tạo ra một hình ảnh tươi đẹp và thú vị, cho thấy sự sống tự nhiên luôn tràn trề, chuyển động và sự phát triển giữa nơi núi rừng hoang sơ, thi vị nơi miền Tây Bắc của Tổ quốc.

- So sánh bờ sông hoang dại với bờ tiền sử và nỗi niềm cổ tích tuổi xưa tạo ra một liên tưởng về sự bát ngát, lãng mạn và hư hư thực thực của dòng sông. Bờ sông được miêu tả như một không gian kỳ ảo, mang đến cho người đọc cảm giác sâu sắc về sự hoang dại và cổ điển của một thời đại đã qua thoáng qua một chút sự lưu luyến, bâng khuâng trong lòng.

- Sự tương giao giữa người và cảnh được thể hiện qua tiếng còi và con hươu. Tiếng còi và hình ảnh con hươu ngộ nghĩnh đang hỏi ông khách sông Đà tạo ra một sự giao tiếp giữa con người và thiên nhiên. Cảnh tượng này khiến cho vị tình nhân non nước sông Đà trở nên xúc động, kết hợp sự thực và mơ màng trong cảm xúc của họ.

Đoạn văn tạo nên một hình ảnh tươi đẹp và lãng mạn về thiên nhiên, cùng với sự tương giao giữa người và cảnh. Sử dụng ngôn ngữ gợi cảm giác và liên tưởng, đoạn văn tạo nên một không gian thơ mộng và mơ màng, khơi dậy cảm xúc và tưởng tượng của người đọc. 

* Nghệ thuật miêu tả tài tình của tác giả:

- Tác giả sử dụng động tả tĩnh để mô tả những sự biến hóa liên tiếp, tạo ra sự bất ngờ và sự chú ý cho người đọc. Các yếu tố động như thuyền trôi, con hươu vểnh tai, áng cỏ sương, tiếng còi sương và đàn cá dầm xanh quẫy vọt tạo ra một không gian sống động, với sự thay đổi liên tục và nhiều chiều --> Cảnh vật trong đoạn văn không bị hạn chế và tự do tồn tại, mang đến hơi thở và sự sống động của cuộc sống.

- Nhà văn đã truyền tải tình cảm và suy nghĩ của mình thông qua việc hóa thân vào dòng sông và lắng nghe nhịp sống của cuộc sống:

  • Sông Đà trở thành một biểu tượng đại diện cho quê hương đất nước và những kỷ niệm lịch sử, tình cảm đối với cố nhân như đời Lí và đời Trần. Điều này tạo ra một sự kết nối mạnh mẽ giữa tác giả và dòng sông, cho thấy sự đoàn kết và tương tác giữa con người và môi trường tự nhiên.
  • Trước vẻ đẹp hoang dại của sông Đà, nhà văn suy ngẫm về tiếng còi tàu và cuộc sống hiện đại. Đây có thể là một sự đối lập giữa thế giới tự nhiên yên bình và cuộc sống hiện đại ồn ào, làm nổi bật tính mâu thuẫn và xung đột giữa hai thực tế này.
  • Từ việc trải lòng và hóa thân vào dòng sông, nhà văn thể hiện tình yêu và sự nhớ thương đối với quê hương đất nước. Những tưởng tượng như nhớ thương hòn đá thác và lắng nghe giọng nói của dòng sông, cùng với hình ảnh con đò trôi, thể hiện sự đắm đuối và tương tác mạnh mẽ giữa tác giả và sông Đà, thể hiện tình yêu và sự kết nối sâu sắc với vùng đất quê hương.

* Ý nghĩa hình tượng con sông Đà qua vẻ đẹp trữ tình, thơ mộng:

- Làm rõ hơn vẻ đẹp con người: Mặc dù không được đề cập trực tiếp, tuy nhiên, việc nhắc đến người lái đò cho ta thấy sự tương tác và giao tiếp giữa con người và dòng sông. Người lái đò trở thành một phần không thể thiếu trong cảnh vật, đồng thời mang đến sự sống và tính chân thực cho bức tranh tự nhiên.

- Thể hiện niềm tự hào và gắn bó của tác giả với thiên nhiên và tình yêu đối với đất nước qua việc phát hiện, ngợi ca, trân trọng vẻ đẹp của con sông Đà.

- Thể hiện phong cách nghệ thuật và ý kiến cá nhân về nghệ thuật và cái đẹp: sử dụng các từ ngữ và hình ảnh tưởng tượng để diễn đạt vẻ đẹp và sự sống động của dòng sông Đà cho thấy phong cách nghệ thuật của tác giả. Sự kết hợp giữa mô tả chi tiết và tình cảm sâu sắc, tạo nên một khung cảnh thơ mộng và tưởng tượng.

 

2.3. Kết bài:

Khẳng định lại vấn đề nghị luận, giá trị của tác phẩm đối với nền văn học Việt Nam

Kết bài tham khảo: Mỗi từ, mỗi câu trong đoạn văn đều kết hợp một cách chặt chẽ tình yêu với dòng sông, mang đến hình ảnh sống động thông qua thủ pháp nghệ thuật nhân hóa, lấy động tả tĩnh, so sánh, liên tưởng,.....sông Đà gợi lên những dòng cảm xúc kỳ lạ, mê hoặc và mơ màng đối với người đọc. Và cho đến ngày hôm nay vẻ đẹp của con sông Đà vẫn luôn in dấu trong tiềm thức, tâm trí bạn đọc, được biết đến như một linh hồn, một người bạn gắn bó từ bao đời nay với người dân Tây Bắc

Để có cái nhìn toàn diện, sâu sắc hơn về sông Đà cũng như phong cách sáng tác của Nguyễn Tuân so với các tác giả khác bạn có thể xem thêm bài viết So sánh hình tượng sông Đà và sông Hương chọn lọc hay nhất

Hy vọng bài viết trên đây là một tài liệu tham khảo hữu ích dành cho bạn, Luật Minh Khuê kính chúc các bạn có một học kỳ hiệu quả và đạt được những thành tích cao trong học tập, các cuộc thi. Nếu còn bất cứ điều gì vướng mắc, cũng như cần sự hỗ trợ, giải đáp thêm về các vấn đề pháp lý bạn có thể liên hệ tới tổng đài 19006162 để được tư vấn trực tiếp hoặc liên hệ qua địa chỉ email lienhe@luatminhkhue.vn. Trân trọng cảm ơn!