1. Dàn ý tham khảo phân tích nhân vật Huấn Cao trong cảnh cho chữ
1.1. Mở bài
- Giới thiệu tác giả Nguyễn Tuân
- Giới thiệu tác phẩm Chữ người tử tù
1.2. Thân bài
* Huấn Cao là người thiện lương, mang trong mình một nhân cách cao đẹp, sáng ngời
- Phân tích, chứng minh Huấn Cao không bao giờ cho chữ vì vàng bạc hay quyền lực mà ép xuống
- Phân tích quyết định cho chữ viên quản ngục ngay trong chốn ngục tù của Huấn Cao
- Tính cách con người Huấn Cao được phản ánh trong việc ông khuyên nhủ viên quản ngục, không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục.
1.3. Kết bài
- Nhận xét lại giá trị nội dung và nghệ thuật
- Khẳng định lại vẻ đẹp của Huấn Cao trong cảnh cho chữ trong tù
2. Sơ đồ tư duy Phân tích nhân vật Huấn Cao

3. Bài mẫu tham khảo - Phân tích nhân vật Huấn Cao trong cảnh cho chữ
Nguyễn Tuân, một cây bút tài hoa trong nền văn học Việt Nam hiện đại - người nghệ sĩ mà cả cuộc đời mải mê đi tìm cái đẹp, cái thứ văn chương ông hướng đến là thứ văn chương hướng tới chân - thiện - mỹ. Đặc trưng trong những sáng tác của Nguyễn Tuân là ông thường xây dựng những nhân vật như một nghệ sĩ trong chính công việc của . Tác phẩm “Chữ người tử tù” chính là tiêu biểu cho phong cách xây dựng bằng cách xây dựng nhân vật đầy tài hoa. Vẻ đẹp của nhân vật Huấn Cao càng được tô đậm, nổi bật đặc biệt trong cảnh cho chữ ở trong ngục tù.
Phân cảnh cho chữ nằm ở phần cuối tác phẩm khi tình huống truyện được đẩy lên đến đỉnh điểm khi mà cáo văn về việc xử tử những tên phản loạn, trong đó có Huấn Cao đã được gửi tới tay quản ngục. Cảnh cho chữ khi ấy giống như một nút cởi, giải tỏa hết những băn khoăn, chờ đợi nơi người đọc, để từ đây lan tỏa những giá trị lớn lao của tác phẩm. Sau khi nghe những lời tâm sự, giãi bày của viên quản ngục, thầy thơ lại đã thay cho anh ta để đi xuống buồng giam Huấn Cao để kể rõ nỗi lòng viên quản ngục. Và chính trong đêm hôm đó, trong một buồng giam tối chật hẹp với ánh sáng đỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu, một cảnh tượng xưa nay chưa từng có đã diễn ra. Theo lẽ thường, nghệ thuật thường được sáng tạo những nơi có không gian đẹp, thoáng đãng, yên tĩnh. Nhưng trong một không gian chứa đầy bóng tối, nhơ bẩn như chốn ngục tù thì việc sáng tạo nghệ thuật vẫn xảy ra. Huấn Cao vốn là người đặt nặng cái tôi nghệ thuật, ông không bao giờ vì đồng tiền hay vì quyền lực mà bán rẻ tài năng, cho chữ. Ông đồng ý cho chữ viên quản ngục là vì thấu đạt những tâm tư và nguyện vọng cùa anh ta. Anh ta cũng chỉ là một người si mê cái gọi là tài năng, nghệ thuật.
Đối với Huấn Cao đây cũng có lẽ là đêm cuối của người tử tù như ông, cũng là những giây phút cuối cùng để ông thực hiện công việc cho chữ. Nhưng dù trong hoàn cảnh ấy thì người tử tù “một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng” vẫn ung dung, đĩnh đạc, ra dáng một người nghệ sĩ tài hoa “dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh”. Trong giây phút ấy dường như trật tự xã hội đang dần bị đảo lộn khi mà viên quản ngục và thầy thơ lại trở lên khúm lúm. Giờ đây thì tù nhân lại trở thành người răn dạy, ban phát cái đẹp, người vốn răn đe, nạt nộ tù nhân như tử tù như cai ngục lại trở lên người được răn dạy. Đây quả thực là một cuộc gặp gỡ xưa nay chưa từng có giữa Huấn Cao - người có tài viết chữ đẹp và viên quản ngục, thầy thơ lại - những người thích chơi chữ. Nhưng số phận này thật trớ trêu để họ gặp nhau trong hoàn cảnh thật đặc biệt: một bên là kẻ phản nghịch phải lĩnh án tử hình là Huấn Cao và một bên là những người thực thi pháp luật là cai ngục và thầy thơ lại. Giờ đây trên bình diện nghệ thuật họ lại là tri âm, tri kỉ của nhau dù có thể trên bình diện xã hội họ là kẻ thù của. Đến đây người đọc chỉ biết cảm thán thật chua xót vì đây là lần đầu tiên nhưng cũng là lần cuối cùng ba con người ấy gặp nhau. Ở đây, Nguyễn Tuân đã sử dụng sự tương phản giữa ánh sáng và bóng tối làm câu chuyện cũng vận động theo sự vận động của ánh sáng và bóng tối. Cái hỗn độn, xô bồ của nhà giam với cái thanh khiết của nền lụa trắng và những nét chữ đẹp đẽ. Nhà văn đã làm nổi bật hình ảnh của Huấn Cao, một người cả cuộc đời giữ được sự tôn nghiêm, cũng từ đó mà tô đậm sự vươn lên thắng thế của ánh sáng so với bóng tối, cái đẹp so với cái xấu và cái thiện so với cái ác.… Nguyễn Tuân đã nêu bật chủ đề của tác phẩm: cái đẹp chiến thắng cái xấu xa, thiên lương chiến thắng tội ác. Đó là sự tôn vinh cái đẹp, cái thiện đầy ấn tượng.
Tính cách, con người thật của Huấn Cao còn được phản ánh trong việc ông khuyên nhủ viên quản ngục, không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện. Sau khi cho chữ xong, Huấn Cao đã khuyên quản ngục từ bỏ chốn ngục tù nhơ bẩn: “đổi chỗ ở” để có thể tiếp tục sở nguyện cao ý. Biết quản ngục là người có thu vui chơi chữ nhưng nếu muốn chơi chữ phải giữ được thiên lương. Nếu cứ sống trong môi trường của. Có thể cái đẹp có thể nảy sinh từ chốn tối tăm, nhơ bẩn, từ môi trường của cái ác như chính hành động cho chữ trong tù nhưng về lâu về dài thì cái đẹp không thể chung sống với cái ác. Đặc biệt là với thú chơi chữ, vốn là môn nghệ thuật đòi hỏi sự cảm nhận không chỉ bằng thị giác mà còn cảm nhận bằng tâm hồn. Người ta thưởng thức không mấy ai thấy, cảm nhận mùi thơm của mực. Hãy biết tìm trong mực trong chữ hương vị của thiên lương. Cái gốc của chữ chính là cái thiện và chơi chữ chính là thể hiện cách sống có văn hóa. Sau khi nhận lời khuyên của người Huấn Cao, viên quản ngục xúc động “vái người tù một vái, chắp tay nói một câu mà dòng nước mắt rỉ vào kẽ miệng nghẹn ngào: kẻ mê muội này xin bái lĩnh”. Bằng sức mạnh của một nhân cách cao cả và tài năng xuất chúng, người tử tù đã hướng quản ngục đến một cuộc sống của cái thiện. Ta có thể nhận thấy trên con đường đến với cái chết Huấn Cao gieo mầm cuộc sống cho những người lầm đường. Trong khung cảnh đen tối của nơi ngục tù, hình tượng Huấn Cao bỗng trở lên cao lớn lạ thường, vượt qua cái dung tục thấp hèn của thế giới xung quanh. Đồng thời thể hiện một niềm tin vững chắc của tác giả Nguyễn Tuân là dù trong bất kì hoàn cảnh nào con người vẫn luôn khao khát hướng tới chân - thiện - mỹ. Hành động cho chữ của Huấn Cao, những dòng chữ cuối cùng của đời người có ý nghĩa truyền lại cái tài hoa trong sáng cho kẻ tri âm, tri kỉ hôm nay và mai sau. Dẫu sao đây vẫn là tấm lòng muốn giữ gìn cái đẹp cho đời.
Bằng nhịp điệu chậm rãi, câu văn giàu hình ảnh gợi liên tưởng đến một đoạn phim quay chậm. Từng hình ảnh, từng động tác dần hiện lên dưới ngòi bút đậm chất điện ảnh của Nguyễn Tuân. Ngôn ngữ, hình ảnh cổ kính cũng tạo không khí cho tác phẩm, đặc biệt tác giả ưu tiên sử dụng những từ ngữ hán việt để làm nổi bật vẻ đẹp của Huấn Cao trong cảnh cho chữ, qua đó góp một thông điệp nhân văn tới tất cả mọi người rằng dù cuộc đời có đen tối vẫn còn có những tấm lòng tỏa sáng. Thực sự nhân vật Huấn Cao nói riêng và cảnh cho chữ trong “Chữ người tử tù” nói chung đã kết tinh tài năng, sáng tạo và tư tưởng độc đáo của Nguyễn Tuân.
Dưới đây là toàn bộ bài mẫu phân tích vẻ đẹp của nhân vật Huấn Cao trong cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù do công ty Luật Minh Khuê biên soạn. Hy vọng nội dung hữu ích đối với bạn đọc. Xin chân thành cảm ơn!