1. Mại dâm là gì?
Mại dâm là hoạt động tình dục thương mại, trong đó người cung cấp dịch vụ tình dục (thường là người bán dâm) nhận tiền hoặc giá trị khác đổi lấy các dịch vụ tình dục. Hoạt động này thường bất hợp pháp trong nhiều quốc gia, trong khi ở một số nơi, nó có thể được hợp pháp hoặc được quản lý bởi các quy định chặt chẽ. Mại dâm có thể tồn tại trong nhiều hình thức, bao gồm hoạt động trong các nhà nghỉ, quán bar, các cơ sở mại dâm chuyên nghiệp, và thậm chí qua các dịch vụ trực tuyến. Các quy định và quan điểm về mại dâm có thể khác nhau đáng kể ở các quốc gia và vùng lãnh thổ.
Một số nước đã hợp pháp hóa mại dâm và quản lý nó như một ngành công nghiệp, trong khi nơi khác, nó bị cấm và bị coi là một tội phạm. Mại dâm là một vấn đề phức tạp và nó liên quan đến nhiều khía cạnh như quyền của người làm mại dâm, người tiêu dùng, và vấn đề về tình dục và sức khỏe. Thái độ và quy định về mại dâm thường gây tranh cãi và thay đổi ở nhiều nơi trên thế giới.
Điều 3 của Pháp lệnh phòng, chống mại dâm 2003. Điều này cụ thể hóa và định nghĩa các khái niệm liên quan đến mại dâm trong ngữ cảnh của pháp lệnh này. Mại dâm thường được hiểu như một hoạt động tình dục thương mại trong đó người mua dâm và người bán dâm tham gia vào giao cấu với mục tiêu thu tiền hoặc lợi ích vật chất khác.
Nói cách khác, bán dâm là hành vi cung cấp dịch vụ tình dục để nhận được thanh toán, trong khi mua dâm là hành vi trả tiền hoặc lợi ích vật chất để sử dụng dịch vụ tình dục của người khác. Pháp lệnh phòng, chống mại dâm thường được thiết lập để kiểm soát và hạn chế hoạt động mại dâm, và nó có thể khác nhau ở mỗi quốc gia hoặc vùng lãnh thổ, tuỳ thuộc vào quan điểm và chính sách của họ đối với vấn đề này.
2. Mại dâm theo quy định của pháp luật Trung Quốc
Tại Điều 358 có quy định: “Người nào tổ chức cho người khác bán dâm hoặc cưỡng bức người khác bán dâm thì phạt tù từ 5 năm đến 10 năm và bị phạt tiền, nếu có một trong những trường hợp sau sẽ bị phạt tù từ 10 năm trở lên hoặc từ trung thân và phạt tiền hoặc tịch thu tài sản"
Hay tại Điều 359 có quy định: “Người nào dẫn dắt, chứa chấp, môi giới người khác bán dâm thì bị phạt tù đến 5 năm, cải tạo lao động hoặc quản chế và bị phạt tiền; nếu có tình tiết nghiêm trọng thì bị phạt tù có thời hạn 5 năm trở lên và bị phạt tiền. Người nào dẫn dắt trẻ em gái chưa đủ 14 tuổi bán dâm thì bị phạt tù có thời hạn từ 5 năm trở lên và bị phạt tiền”
Luật Hình sự Trung Quốc tại Điều 360 cũng quy định: “Đối với những trường hợp mua dâm trẻ em gái chưa đủ 14 tuổi thì bị phạt tù từ 5 năm trở lên và bị phạt tiền, ngoài ra đối với gái bán dâm biết mình đã mắc các bệnh truyền nhiễm mà vẫn bán dâm thì bị phạt tù đến 5 năm, cải tạo lao động hoặc quản chế và bị phạt tiền.”
Điều 361 trong Bộ luật Hình sự của Trung Quốc thể hiện sự nghiêm khắc trong việc xử lý tội mại dâm và liên quan đến trách nhiệm của nhân viên và người phụ trách chính của các đơn vị kinh doanh như nhà hàng, khách sạn, khu vui chơi giải trí văn hoá, và đơn vị xe taxi. Theo điều này:
- Những nhân viên của các đơn vị này, nếu lợi dụng điều kiện của đơn vị mình để tham gia vào các hoạt động mại dâm, bao gồm tổ chức, cưỡng bức, dẫn dắt, chứa chấp, hoặc môi giới người khác bán dâm, sẽ bị xử phạt theo các quy định đã nêu trong Điều 358 và Điều 359 của Bộ luật Hình sự.
- Người phụ trách chính của các đơn vị nói trên, nếu vi phạm quy định về tội mại dâm, sẽ bị xử phạt nặng hơn, cho thấy trách nhiệm lãnh đạo và quản lý của họ trong việc ngăn chặn và kiểm soát hoạt động mại dâm. Như vậy, điều này thể hiện sự cảnh báo đối với những người làm việc trong các ngành kinh doanh liên quan đến giải trí và dịch vụ công cộng, cũng như sự cần thiết để họ đảm bảo rằng các hoạt động trong đơn vị của họ không liên quan đến mại dâm hoặc vi phạm pháp luật liên quan đến tội mại dâm.
Trung Quốc đánh giá tội phạm mại dâm là một vấn đề nghiêm trọng và đã thiết lập các quy định rất cụ thể và hình phạt nghiêm khắc để ngăn chặn và trừng phạt tội phạm này. Các điểm quan trọng trong pháp luật hình sự của Trung Quốc về mại dâm bao gồm:
- Có nhiều tội liên quan đến hoạt động mại dâm, bao gồm tổ chức, cưỡng bức, dẫn dắt, chứa chấp và môi giới bán dâm.
- Độ tuổi người chưa thành niên được xác định ở mức chưa đủ 14 tuổi, và có quy định cụ thể về việc xử phạt các tội phạm liên quan đến người chưa thành niên.
- Pháp luật Trung Quốc thiết lập trách nhiệm và chịu trách nhiệm cho người đứng đầu các đơn vị có liên quan đến tội mại dâm, nhấn mạnh việc xử phạt cả người cá nhân và cơ quan, tổ chức liên quan đến việc tổ chức, cưỡng bức, dẫn dắt, chứa chấp và môi giới bán dâm.
- Hình phạt cao nhất cho tội mại dâm ở Trung Quốc có thể lên đến tử hình, và hình phạt bắt buộc thường là hình phạt tiền.
Các quy định này thể hiện sự nghiêm túc trong việc đối phó với vấn đề mại dâm trong xã hội Trung Quốc, với mục tiêu ngăn chặn và trừng phạt tội phạm này thông qua hình phạt nghiêm khắc và trách nhiệm rộng rãi.
3. Mại dâm theo quy định pháp luật Nga
Tại Điều 240 về Tội lôi kéo, dụ dỗ người khác làm nghề mại dâm có quy định: “Lôi kéo, dụ dỗ người khác hành nghề mại dâm hoặc ép buộc tiếp tục hành nghề mại dâm thì phạt tiền đến hai trăm nghìn rúp hoặc bằng lương hay bằng thu nhập khác của người bị kết án đến mười tám tháng, hoặc bị hạn chế tự do đến ba năm, hoặc bị phạt tù đến ba năm"
Hay tại Điều 241 về Tội tổ chức hành nghề mại dâm có quy định: “Tổ chức cho người khác hành nghề mại dâm, cũng như bảo kê các tụ điểm mại dâm hoặc thường xuyên chưa chấp hoạt động mại dâm thì bị phạt tiền từ một trăm nghìn rúp đến năm trăm nghìn rúp hoặc bằng lương hay bằng thu nhập khác người bị kết án tù từ một năm đến ba năm, hoặc bị phạt tù đến năm năm"
Thông qua so sánh giữa các quy định về tội mại dâm trong các hệ thống pháp luật của Liên Bang Nga và Việt Nam, chúng ta có thể nhận thấy một số tương đồng và khác biệt quan trọng. Cả hai quốc gia đều định rõ các hành vi liên quan đến mại dâm là tội phạm và thiết lập các hình phạt tương ứng. Tuy nhiên, mức độ của hình phạt và cách tiếp cận pháp luật trong việc xử lý tội mại dâm có sự khác biệt.
Giữa BLHS Liên Bang Nga và BLHS Việt Nam: Tội lôi kéo, dụ dỗ người khác làm nghề mại dâm và tội tổ chức hành nghề mại dâm đều bị coi là tội phạm. BLHS Liên Bang Nga không tách biệt rõ ràng giữa tội lôi kéo người trưởng thành và tội lôi kéo người chưa thành niên vào mại dâm, trong khi BLHS Việt Nam đã có sự phân biệt.
Khác biệt lớn nhất giữa hai quốc gia nằm ở mức độ hình phạt: BLHS Liên Bang Nga xác định hình phạt chính cho tội mại dâm là tiền phạt, với mức tiền phạt được tính trên cơ sở thu nhập tối thiểu hoặc lương, hoặc thu nhập của người bị kết án. Hình phạt lao động bắt buộc và tù giam được áp dụng ở mức thấp. Trong khi đó, BLHS Việt Nam thiết lập mức hình phạt cho tội mại dâm ở mức cao hơn, bao gồm tù giam từ 6 tháng đến tù chung thân.
Những khác biệt này có thể phản ánh các giá trị, tiêu chuẩn và mức độ nghiêm khắc khác nhau trong việc đối phó với vấn đề mại dâm ở hai quốc gia. Cả hai đều có cơ sở pháp lý cốt lõi, nhưng chi tiết và cách xử lý tùy thuộc vào quy định cụ thể của từng quốc gia dựa trên ngữ cảnh và giá trị xã hội của họ.
Tham khảo thêm: Mại dâm là gì? Tác hại, hậu quả pháp lý đối với mại dâm
Vui lòng liên hệ 19006162 hoăc lienhe@luatminhkhue.vn