Theo khoản 1 của Điều 468, về vấn đề lãi suất, các bên có quyền tự do thỏa thuận. Tuy nhiên, quy định cũng rõ ràng rằng lãi suất theo thỏa thuận không được vượt quá 20% mỗi năm của số tiền vay, trừ trường hợp có quy định khác từ luật pháp liên quan.
Giao dịch dân sự là loại giao dịch thường xuyên phát sinh trong cuộc sống xã hội. Để đảm bảo các giao dịch dân sự mà mình thực hiện không vi phạm quy định của pháp luật gây ảnh hưởng đến quyền lợi của mình thì bạn nên nắm rõ các quy định của pháp luật.
Trên thực tế rất nhiều người chưa thực sự hiểu về quyền về lối đi qua. Người được hưởng quyền về lối đi cho đó là lẽ đương nhiên và không phải đền bù. Còn chủ đất phải dành lối đi lại cho rằng sẽ được đền bù bằng giá bán đất. Bài chia sẻ dưới đây sẽ giúp bạn đọc hiểu hơn về nội dung này:
Hiện nay, trong cuộc sống việc sử dụng tài sản bảo đảm trở nên rất phổ biến nhưng lại chưa có một khái niệm tài sản bảo đảm cụ thể nào được quy định trong bất kỳ văn bản pháp luật nào của nước ta. Bài viết xoay quanh tìm hiểu về tài sản bảo đảm theo Bộ luật Dân sự hiện hành.
Quy định về tín chấp ở Bộ luật dân sự năm 2015 vẫn còn chưa đảm bảo tính khái quát, không đảm bảo sự hợp lý, sự tương thích về nội hàm của khái niệm, dẫn đến cách hiểu về khái niệm tín chấp nhiều khi không thống nhất. Bài viết chia sẻ nhằm mục đích nghiên cứu pháp luật.
Điều 671 Bộ luật Dân sự (BLDS) năm 2005 quy định về di tặng: “1. Di tặng là việc người lập di chúc dành một phần di sản để tặng cho người khác. Việc di tặng phải được ghi rõ trong di chúc. 2. Người được di tặng không phải thực hiện nghĩa vụ tài sản đối với phần được di tặng, trừ trường hợp toàn bộ di sản không đủ để thanh toán nghĩa vụ tài sản của người lập di chúc thì phần di tặng cũng được dùng để thực hiện phần nghĩa vụ còn lại của người này”.
Một trong các nguyên lý cơ bản của pháp luật dân sự là phải ổn định. Vì vậy, thông thường người ta chỉ chọn những vấn đề có tính ổn định, ít bị tác động của các quyết định chính trị, nhất là các quyết định chính trị ngắn hạn để quy định trong Bộ luật dân sự. Điều đó có ích lợi lớn lao cho cho sự ổn định và phát triển xã hội.
Nhằm phục vụ cho việc nghiên cứu sửa đổi Bộ luật Dân sự năm 2005, ngày 12 và 13 tháng 5 năm 2011, Nhà Pháp luật Việt – Pháp đã phối hợp với Vụ Pháp luật Dân sự – Kinh tế tổ chức tọa đàm về cấu trúc Bộ luật Dân sự, tài sản và sở hữu trong BLDS với sự tham gia của các chuyên gia Cộng hòa Pháp. Dưới đây là tổng hợp một số nội dung trao đổi tại tọa đàm trên cơ sở kinh nghiệm của Bộ luật Dân sự Pháp.
Bộ luật Dân sự năm 2005 mới được ban hành thì đã có hàng loạt công trình nghiên cứu lớn nhỏ công khai phê phán các bất cập, nên buộc phải có kế hoạch sửa đổi lớn, trong khi hầu hết các Bộ luật Dân sự của các nước phương Tây đã sống hơn một thế kỷ mà vẫn chưa bị gọi là “già”, mặc dù hoàn cảnh xã hội của họ đã có nhiều thay đổi.
Biện pháp bảo đảm là những biện pháp do các bên thoả thuận hoặc do pháp luật quy định nhằm đảm bảo cho việc thực hiện hoặc để bảo đảm cho việc giao kết và thực hiện hợp đồng, thực hiện giao dịch. Vậy, Chế định về biện pháp bảo đảm được hình thành và thay đổi như thế nào qua từng Bộ luật Dân sự?
Bộ luật dân sự 2015 quy định biện pháp bảo đảm thực hiện nghĩa vụ, gồm: cầm cố tài sản, thế chấp tài sản, đặt cọc, kí cược, kí quỹ, bảo lãnh và tín chấp, cầm giữ tài sản, bảo lưu quyền sở hữu. Vậy, quy định về các biện pháp bảo đảm của Bộ luật dân sự 2015 có gì khác so với những quy định trước đó.
Bảo lãnh là việc một người cam kết với bên có quyền sẽ thực hiện nghĩa vụ thay cho bên có nghĩa vụ, nếu khi đến thời hạn mà bên được bảo lãnh không hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ. Trong đó bảo lãnh bằng tài sản là phổ biến nhất. Vậy, pháp luật quy định bảo lãnh bằng tài sản như thế nào?