1. Dàn ý Bài viết cảm nghĩ về dòng sông quê hương

Mở bài:

Con sông quê hương luôn đóng vai trò quan trọng trong cuộc đời của tôi. Tôi không thể quên những ký ức và tình cảm mà nó đã gắn liền với tôi suốt từ thuở nhỏ. Tôi muốn kể về hoàn cảnh và tình cảm của mình đối với con sông này, một phần không thể thiếu trong cảnh quê hương mình yêu dấu.

Thân bài:

Trong tâm trí tôi, hình ảnh con sông luôn rõ nét và đẹp đẽ. Tôi yêu vẻ đẹp của nó, với dòng nước mềm mại uốn lượn quanh những rặng tre chân đê. Màu nước thay đổi theo từng mùa, từ màu xanh ngọc trong mùa xuân tới sắc vàng óng ánh của mặt nước trong những ngày hạ nắng cháy. Con sông quê hương không chỉ là một phần của cảnh quê thân yêu, mà còn là nguồn sống quan trọng. Nó đã làm nên những bãi bồi màu mỡ, cung cấp nguồn nước tươi ngon cho cây trồng và nguồn lợi thuỷ sản đa dạng.

Tôi không thể không nhớ đến những kỷ niệm đáng nhớ trên dòng sông quê hương. Cùng bạn bè tôi thường xuyên tới đây để tắm mát trong những ngày nắng oi bức của mùa hè. Tiếng cười vang vọng, những cuộc chơi đùa trên bãi cát mịn, tất cả những khoảnh khắc ấy đã tạo nên những hồi ức đẹp và ấn tượng trong tâm trí tôi.

Tuy nhiên, khi tôi trở về quê hương sau một khoảng thời gian dài xa cách, tôi đã không khỏi thất vọng. Con sông quê hương đã mất đi vẻ đẹp nguyên sơ mà tôi từng yêu thương. Ô nhiễm đã xâm nhập vào nơi này, làm cho mặt nước mờ mịt và không còn trong sáng như trước. Những bãi cát trắng mịn đã bị bao phủ bởi rác thải và những dấu vết của sự không chấp hành quy tắc bảo vệ môi trường.

Kết bài:

Những suy nghĩ này đã đẩy tôi đến việc tự hỏi về trách nhiệm của mình đối với con sông quê hương. Chúng ta phải học cách trân trọng và giữ gìn nét đẹp mà thiên nhiên đã ban tặng cho chúng ta. Để dòng sông quê hương không bị hủy hoại thêm, chúng ta cần phải hành động, đóng góp cho việc bảo vệ môi trường và duy trì sự trong sạch của nó. Sẽ là một sự lãng phí lớn nếu chúng ta không giữ gìn cho con sông quê hương của mình trở nên tươi đẹp và trong sáng như ngày xưa.

2. Bài viết cảm nghĩ về dòng sông quê hương - bài số 1

Cuộc sống ở làng quê, ở đồi xóm là một cuộc sống mà không ít người mong muốn. Và còn kì diệu hơn nữa khi cuộc sống ấy gắn liền với một dòng sông êm đềm, dịu dàng, mát lành – một dòng sông của sự tươi trẻ, của sức sống.

Quê tôi, nơi đã chứng kiến cả tuổi thơ của tôi, cũng có một dòng sông xanh mát. Liệu còn điều gì sung sướng hơn khi trên một miền quê xa xăm, hẻo lánh lại có một dòng sông chảy qua, dòng sông đã từng cho tôi một tuổi thơ thật tuyệt vời.

Tôi yêu dòng sông quê hương tôi như yêu chính gia đình tôi, như chính tình yêu mà tôi dành cho nơi xóm làng quen thuộc. Cứ mỗi khi nhớ đến dòng sông ấy, kí ức về tuổi thơ lại hiện lên, rõ ràng, rành rọt như một chuyện mới xảy ra, dường như chính dòng nước mát lành của dòng sông đã gột bỏ những lớp bụi. Tôi nhớ, trong kỷ niệm của tôi, con sông đặc biệt ấy uốn mình quanh làng xóm, rồi chập vào một nhánh sông khác, đổ ra biển. Chẳng thể nào quên được cái cảm giác ấy, một sự choáng ngợp, một sự ngạc nhiên đã ập đến trong tôi vào lần đầu tiên nhìn thấy nó. Con sông quê tôi chỉ rộng chừng hai chục thước nhưng chiều dài của nó chẳng thể nào bao quát hết được, vẫn tiếp tục chảy ở phía đường chân trời. Chẳng hiểu tại sao dường như con sông đã in trong kí ức tôi một thông điệp kì lạ – bất cứ khi nào tôi nhớ tới dòng sông, lại nhớ tới quê hương, xóm làng.

Tôi còn nhớ những lần tập bơi bên bờ sông, còn nhớ lần đầu tiên được vùng vẫy trong làn nước đỏ au đó, một cảm giác mát lành, sung sướng dịu ngọt đã ập đến với tôi một cách ngẫu nhiên, khiến tôi cảm thấy như được đến với một nơi tràn ngập những sự vui vẻ. Rồi tôi nhớ tới những lần chèo thuyền trên sông, nhớ tới những lần đi chăng lưới đánh cá trên sông cùng bố. Con sông quê tôi thật lạ kì, nước sông đỏ au vì phù sa nhưng cũng một phần đỏ vì màu hồng của cá diếc, cá chép. Những bầy cá đông nhung nhúc tụ tập dưới làn nước mát lành. Mỗi khi nắng đổ lên sông, mặt nước lại ánh lên như được dát bạc.

Rồi những suy nghĩ thơ dại cũng qua đi, tôi lại tiếp tục sống bên dòng sông tôi yêu quý. Những kỷ niệm về dòng sông luôn khiến tôi bồi hồi, xúc động. Đó là những lần mò trai cùng lũ bạn, những lần mà cát vàng như bám đầy chân tay, hay những lần tôi tức giận, làn nước mát mẻ ấy lại vỗ vê tôi, xoa dịu những giận hờn trong tôi, cho tôi được sống trong sự dịu dàng, ngọt ngào của tuổi thơ, sẽ chẳng bao giờ tôi quên được cái vị mặn mặn, ngòn ngọt của nước sông quê tôi, chẳng thể quên được bầy cá chép, cá diếc đông đúc ấy.

Làm sao mà tôi không yêu, không quý một dòng sông như thế, một dòng sông đã cho tôi tuổi thơ đầy ngọt ngào, một kí ức chẳng thể nào quên.

3. Bài viết cảm nghĩ về dòng sông quê hương - bài số 2

Quê hương của tôi ẩn chứa một dòng sông hiền hòa, thơ mộng. Mỗi khi nhắc đến con sông quê hương, lòng tôi lại tràn đầy xốn xang và da diết.

Hè đến, tôi luôn có cơ hội trở về thăm quê. Con sông ấy trải như một dải lụa trắng mềm mại, vắt qua những cánh đồng xanh mướt, nơi lúa và khoai thơm bao phủ. Dòng sông trầm ngâm phản chiếu những hàng tre đổ bóng mát xuống đôi bờ.

Ánh nắng mùa hè lấp loáng trên bề mặt sông, biến nó thành một tấm gương dài phẳng lặng lẽ soi bóng mây trời. Trên mặt sông, vài chiếc thuyền lá tre tí hon bồng bềnh trôi đi theo dòng nước trong xanh. Thỉnh thoảng, một chú bói cá lông xanh biếc hay một chú cò trắng như vôi đậu trên cành tre, mắt lim dim ngắm bóng mình dưới nước. Trưa hè, chúng tôi thường rủ nhau ra ven sông để chơi đùa, đắm chìm trong khung cảnh tuyệt đẹp này.

Đã từ rất lâu, con sông này giống như người mẹ hiền lành, ôm ấp quê hương của tôi như một đứa con thơ. Mỗi buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống mặt sông, nó lại nhuốm màu hồng rực, tạo nên một khung cảnh thần tiên. Đây đó, dưới lòng sông, tiếng gõ lanh canh của bác thuyền chài đánh cá làm rộn rã cả một khúc sông.

Từ bao đời nay, con sông đã gắn bó chặt chẽ với mỗi người dân của quê tôi. Sông mang dòng nước ngọt lành làm xanh mát những ruộng lúa, hàng cây, và làm cho quê hương tôi thêm giàu đẹp. Tôi yêu con sông của quê hương mình biết bao nhiêu, nó luôn là nguồn cảm hứng và niềm tự hào trong trái tim của tôi.

4. Bài viết cảm nghĩ về dòng sông quê hương - bài số 3

Tuổi thơ của tôi đã sâu đậm với quê hương. Đó là những cánh đồng lúa trải dài, nơi những cánh cò bay lượn hoặc con đường quen thuộc đã in đậm dấu chân của tôi. Nhưng có lẽ, điều tôi yêu nhất vẫn là con sông quê hương.

Con sông ấy chảy qua làng quê tôi, một nhánh nhỏ của dòng sông Hồng. Những dòng nước ấy trôi êm đềm qua những cánh đồng lúa xanh mướt và những cánh đồng khoai tây. Con sông dường như trôi qua, tôn vinh vẻ đẹp của xóm làng.

Sông mang một vẻ đẹp khác nhau tại mỗi thời điểm trong ngày. Buổi sáng, dòng sông giống như một dải lụa đào mềm mại, thướt tha như bức tranh tuyệt đẹp. Vào trưa, ánh nắng mặt trời chiếu xuống làm cho mặt nước sông lấp lánh trong ánh nắng chói chang. Buổi chiều, chúng tôi, những đứa trẻ, thường rủ nhau ra sông để tắm mát. Làn nước mát lạnh khiến ai cũng cảm thấy khoan khoái. Buổi tối, khi ông trăng tròn vành vạnh nổi lên từ rặng tre che kín bờ sông, dòng sông trở thành một dải đường trăng lung linh, dát vàng trên mặt nước. Ngồi bên bờ sông, ngắm cảnh và hít thở không khí trong lành, trái tim tôi thảnh thơi và hạnh phúc đến tận cùng.

Dòng sông quê hương đã ôm trọn làng xóm của tôi, như một người mẹ hiền lành, luôn nuôi dưỡng con cái của mình. Nhờ có dòng sông phù sa mà những cánh đồng trở nên màu mỡ, tươi tốt. Cuộc sống của cộng đồng trở nên thịnh vượng hơn, sung túc hơn.

Với tôi, dòng sông ấy chính là người mẹ hiền của quê hương. Dù sau này tôi có đi đâu xa, tôi vẫn luôn nhớ về dòng sông quê mình với tình cảm thương yêu và biết ơn sâu sắc nhất.

Xem thêm bài viết: Dàn ý phân tích vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình của dòng sông Đà chi tiết