1. Dàn ý Cảm nhận về đoạn thơ Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
a. Mở bài
- Giới thiệu về tác giả, tác phẩm, đoạn trích và vấn đề cần nghị luận.
b. Thân bài
- Phân tích đoạn thơ từ góc độ cảm nhận:
+ Sự tôn kính và lòng biết ơn của nhà thơ khi đối diện với lăng Bác, thể hiện thông qua cặp hình ảnh kết hợp giữa thực tế và ẩn dụ.
+ Sự xúc động nghẹn ngào của nhà thơ khi bước vào lăng Bác được thể hiện qua hình ảnh về vầng trăng dịu dàng và bầu trời xanh.
- Tổng hợp và đánh giá:
+ Đoạn thơ chân thành và thành kính, thể hiện lòng biết ơn và niềm xúc động sâu sắc của nhà thơ và cả mọi người khi thăm lăng Bác.
+ Tác giả đã sử dụng nghệ thuật ngôn ngữ với giọng điệu trang nghiêm và sâu lắng, kết hợp với sự tự hào và sáng tạo trong việc sử dụng nhiều hình ảnh thơ đẹp, giàu liên tưởng và biểu tượng, tạo nên một ngôn ngữ bình dị nhưng tràn đầy ý nghĩa và âm vang.
c. Kết bài
- Tổng kết và đánh giá lại ý nghĩa của đoạn thơ.
2. Cảm nhận về đoạn thơ Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng siêu hay
Chủ tịch Hồ Chí Minh, người vĩ đại, luôn là nguồn cảm hứng cho vô số tác phẩm thơ ca và nhạc phẩm tôn vinh. Nhiều danh nhân văn học như Tố Hữu, Chế Lan Viên, Xuân Diệu đã tạo nên những bản hình tượng tươi đẹp về Bác. Trong dòng chảy đó, nhà thơ Viễn Phương đã tĩnh lặng đóng góp cho sự tôn kính đối với người Cha già được yêu mến của cả dân tộc bằng bài thơ "Viếng lăng Bác", một tác phẩm đầy cảm xúc và gợi cảm động trong lòng người. Sau đây là đoạn thơ thể hiện điều đó một cách rõ ràng:
"Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân.
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim..."
Bài thơ ra đời vào tháng 4 năm 1976, trong một bối cảnh lịch sử đặc biệt. Đó là năm ngay sau sự thống nhất đất nước, lăng Bác mới được khánh thành, và Viễn Phương là một trong những người con miền Nam đầu tiên quyết định hành trình ra Bắc để đến lăng viếng Bác.
“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”.
Trong những dòng thơ đó, Viễn Phương đã thể hiện tài hoa của mình thông qua việc sử dụng phép tu từ nhân hoá và ẩn dụ một cách xuất sắc. Điều đó thể hiện rõ qua việc so sánh "Mặt trời trong lăng" với Bác Hồ, một người vô cùng kính yêu và vĩ đại. Nhà thơ đã tôn vinh sự vĩ đại của Bác bằng cách so sánh Bác với mặt trời. Nếu mặt trời tự nhiên mang ánh sáng cho nhân loại, thì Bác Hồ mang ánh sáng tự do đến cho dân tộc. Điều đó đồng nghĩa với việc Bác Hồ sẽ bất tử cùng với non nước Việt Nam tươi đẹp, giống như mặt trời bất tử cùng vũ trụ tự nhiên. Câu thơ này thể hiện lòng thành kính và niềm tin sâu sắc của nhà thơ đối với Bác Hồ.
Thêm vào đó, phép nhân hoá "Mặt trời đi qua... thấy… mặt trời trong lăng rất đỏ" đã tạo ra cảm giác như mặt trời tự nhiên cũng phải ngắm nhìn, chiêm ngưỡng mặt trời của dân tộc, đó chính là Bác Hồ kính yêu. Không chỉ riêng Viễn Phương, mà cả đất nước đang tụ họp về đó "đi trong thương nhớ," tưởng niệm anh linh của Bác. Đặc biệt, dòng người đổ về lăng Bác, đa dạng về màu da, trang phục, và nguồn gốc địa lý, nhưng tất cả mang trong mình niềm tin và lòng tôn kính vô bờ. Mỗi cá nhân đại diện cho một tấm lòng, một bông hoa, và khi họ kết hợp lại, tạo thành một tràng hoa tươi thắm. Việc lặp lại từ "ngày ngày" đến hai lần thể hiện sự bất tử của Bác Hồ và lòng tôn kính của nhân loại đối với ông sẽ kéo dài suốt thời gian. Câu thơ cuối cùng, dù vượt quá nguyên tắc thơ 8 tiếng, nhưng nó lại làm cho tràng hoa dâng lên Bác trở nên vô tận, và niềm xúc động không thể nào bị kìm nén khi bước vào lăng Bác.
Bước vào lăng Bác, niềm xúc động và những suy tưởng thiêng liêng lại càng trào dâng hơn nữa:
“Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền”.
Bác đã rời xa, nhưng nhà thơ không dám đối mặt với sự thật đau đớn ấy, và cũng không dám đề cập trực tiếp đến nó. Viễn Phương sử dụng cụm từ "giấc ngủ bình yên" để làm dịu đi nỗi đau mất Bác. "Vầng trăng sáng dịu hiền" trong bài thơ không chỉ thể hiện sự bình yên trong giấc ngủ của Bác mà còn khẳng định rằng Bác vẫn gần gũi với chúng ta, giống như vầng trăng hiền hòa và dịu mát.
Trong đoạn thơ này, nhà thơ so sánh Bác với mặt trời và lại đặt Bác ở giữa "vầng trăng sáng dịu hiền." Mặc dù có sự tương phản giữa hai hình ảnh này, nhưng điều này không mâu thuẫn với nhau. Bác được ví như mặt trời vĩ đại, nhưng cũng gần gũi và đơn giản, như "Người là Cha, là Bác, là Anh" của hàng loạt thế hệ người Việt.
Nhìn thấy hình ảnh Bác "trong giấc ngủ bình yên" như vậy, nhà thơ không thể kìm nén được niềm xúc động:
“Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim”.
Chúng ta luôn biết rằng trời xanh thuộc về tự nhiên, và trời xanh được quyền tồn tại mãi mãi, nhưng vẫn cảm thấy đau lòng, nhói đau trong tim bởi so với trời xanh, cuộc đời con người thật ngắn ngủi. Bác Hồ là vầng dương sáng ngời của xã hội, nhưng Bác vẫn phải ra đi xa... Ngoài ra, nhà thơ đã một lần nữa sử dụng biện pháp ẩn dụ trong câu thơ "trời xanh là mãi mãi." Trong đó, trời xanh cũng là Bác Hồ. Mặc dù chúng ta biết rằng Người sẽ luôn sống cùng với non nước, nhưng sự thật là Bác đã mãi mãi ra đi, và dân tộc Việt Nam không thể có Bác lần thứ hai trong đời...
Đoạn thơ này đã chứa đựng những cảm xúc nghẹn ngào và tình yêu mến chân thành của nhà thơ Viễn Phương dành cho Bác. Nhà thơ đã sử dụng một loạt biện pháp tu từ như nhân hóa, ẩn dụ, và điệp từ để thể hiện tận cùng của tình cảm này.
Với sự chân thành tha thiết và khả năng sáng tạo hình ảnh thơ đặc biệt, "Viếng lăng Bác" của Viễn Phương đã tạo ra một vị trí đặc biệt trong lòng người yêu thơ trên khắp cả nước.
3. Những lưu ý khi viết bài văn cảm nhận về đoạn thơ Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Khi viết bài văn cảm nhận về đoạn thơ "Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng," bạn có thể lưu ý những điểm sau đây:
- Đầu tiên, hãy đảm bảo bạn đã hiểu rõ nội dung của đoạn thơ. Đoạn thơ nói về việc mặt trời đi qua lăng của một người quan trọng, và tạo ra cảm xúc và suy tư sâu sắc cho người viết.
- Phân tích nghệ thuật:
+ Xem xét cách tác giả sử dụng ngôn ngữ, hình ảnh, và âm thanh để truyền đạt ý nghĩa trong đoạn thơ.
+ Nêu rõ các phép tu từ, ví dụ như so sánh, nhân hoá, ẩn dụ, điệp từ, để hiểu rõ tầm quan trọng của chúng trong việc tạo ra hiệu ứng thơ ca.
+ Đánh giá cấu trúc của đoạn thơ, bao gồm số lượng câu, điểm nhấn và đặc điểm nổi bật nào có thể thúc đẩy cảm xúc của người đọc.
- Phân tích nội dung:
+ Xác định thông điệp chính của đoạn thơ và cách tác giả truyền đạt nó.
+ Tìm hiểu về bối cảnh lịch sử, xã hội, và văn hóa có thể ảnh hưởng đến nội dung của đoạn thơ.
- Cảm nhận cá nhân:
+ Hãy viết về cảm nhận cá nhân của bạn khi đọc đoạn thơ. Bạn cảm thấy như thế nào khi đọc nó? Có những hình ảnh, cảm xúc, hoặc suy nghĩ nào mà đoạn thơ gợi lên trong tâm trí bạn?
+ Bạn có thể chia sẻ cảm nhận về tầm quan trọng của đoạn thơ đối với cuộc sống, văn hóa, hoặc tư tưởng của bạn.
- Sau khi viết xong, hãy đọc lại và chỉnh sửa bài văn của bạn để kiểm tra lỗi ngữ pháp, chính tả và cấu trúc câu.
Cuối cùng, hãy nhớ rằng bài văn cảm nhận không chỉ là việc diễn đạt cảm xúc của bạn, mà còn là cách bạn phân tích và hiểu sâu hơn về tác phẩm nghệ thuật.
Bài viết liên quan: Nghị luận bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương chọn lọc hay nhất
Trên đây là toàn bộ nội dung bài viết về cảm nhận về đoạn thơ Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng siêu hay. Xin cảm ơn quý bạn đọc đã quan tâm theo dõi!