1. Sản phẩm động vật, thực vật được hiểu là gì?

Theo quy định, những sản phẩm được làm từ động vật bao gồm sản phẩm làm từ động vật trên cạn và sản phẩm làm từ động vật thủ sản. Theo đó, sản phẩm làm từ động vật trên cạn bao gồm trứng, thịt, sữa, mật ong, sữa ong chúa, sáp ong, phôi động vật, đồ ăn chay, nội tạng, lông, xương, sừng, ngà, móng và những sản phẩm khác như mỹ phẩm, đồ uống khác có liên quan và được chế biến từ động vật trên cạn. Còn sản phẩm được làm từ động vật thủy sản bao gồm sản phẩm thủy sản đã qua sơ chế hoặc những sản phẩm dưới dạng nguyên con và những sản phẩm khác theo quy định.

Sản phẩm thực vật là những sản phẩm được chế biến từ thực vật như rong biển, đậu, hạt chia, bún, miến, hoa quả, sinh tố  hoặc những sản phẩm khác theo quy định.

 

2. Nhận biết sản phẩm thực vật, động vật bị nhiễm bệnh 

Những sản phẩm động vật, thực vật được coi là nhiễm bệnh khi nó được làm từ động vật, thực vật không rõ nguồn gốc, bị ôi thiu, bị các vi khuẩn, virut có hại xâm nhập hoặc những sản phẩm làm từ động vật đang mắc các loại bênh như cúm gia cầm, lở mồm long móng hoặc chế biến từ những loại thực vật có phun thuốc trừ sâu, phân bón, ...tất cả những sản phẩm được làm từ những loại động vật, thực vật nêu trên đều bị coi là nhiễm bệnh.

Nguyên nhân của việc dùng các sản phẩm bị nhiễm bệnh là do nhà sản xuất khi chế biến không đáp ứng đủ các điều kiện về vệ sinh an toàn thực phẩm theo tiêu chuẩn đánh giá và chứng nhận của cơ quan chức năng. Thiếu đạo đức nghề nghiệp trong kinh doanh, vì lợi ích cá nhân mà nhập khẩu, mua bán những loại động thực vật không rõ nguồn gốc mà chỉ ham rẻ ảnh hưởng đến người tiêu dùng và toàn xã hội. Người tiêu dùng khi mua những sản phẩm bị nhiễm bệnh là do thiếu hiểu biết về chất lượng sản phẩm, hàng hóa, muốn mua những đồ rẻ không rõ tem mác, xuất xứ.

Để tránh việc sử dụng những hàng hóa kém chất lượng, không đảm bảo vệ sinh toàn toàn thực phẩm thì nhà sản xuất cần thay đổi về quy mô sản xuất và thương mại, có giấy chứng nhận an toàn vệ sinh thực phẩm, đáp ứng được với thị trường toàn cầu hóa. Các sinh vật dễ gây bệnh cần được kiểm tra, theo dõi tạo cho chúng môi trường và khí hậu tốt để phát triển. Khi thực hiện giết mổ động vật cần tránh tiếp xúc trực tiếp tới thịt động vật mà cần đeo những bao găng tay dễ tiêu hủy và dễ vận động, đeo khẩu trang và chỉ sử dụng găng tay và khẩu trang một lần để tránh lây lan mầm bệnh từ động vật sang người

Còn đối với người tiêu dùng mua hàng và sử dụng những sản phẩm đó cần phải chọn những sản phẩm đã qua kiểm định, xem rõ nguồn gốc, xuất xứ, chọn rau củ qua cần phải tươi non tránh bị dập nát hoặc những loại hải sản, thịt, cá, trứng sữa có mùi lạ. Cần có ý thực giữ gìn vệ sinh trong khi ăn uống và sinh hoạt cũng như khi chế biến từ những sản phẩm làm từ động, thực vật. ...

Chủ động đi tiêm phòng đối những loại virut hay lan truyền từ động vật sang người như bệnh cúm, bệnh viêm mang não hay bệnh dại,....Ngoài ra, ý thức vệ sinh cá nhân, vệ sinh nơi sinh hoạt vệ sinh sách sẽ môi trường sống cũng đóng góp một phần cho việc ngăn chặn mầm bệnh,

 

3. Hành vi bán sản phẩm có mầm bệnh cho người bị xử phạt như thế nào?

Theo Luật phòng chống bệnh truyền nhiễm thì việc cá nhân có hành vi lây lan tác nhân gây bệnh truyền nhiễm cho người khác hoặc người mặc bệnh truyền nhiễm, người bị nghi ngờ mắc bệnh truyền nhiễm và người mang mầm bệnh truyền nhiễm làm các công việc dễ lây truyền tác nhân gây bệnh truyền nhiễm theo quy định của pháp luật là những hành vi bị cấm. Mà đã là hành vi bị cấm thì khi vi phạm, người vi phạm sẽ phải chịu chế tài theo quy định của phát luật, cụ thể tại Điều 240 Bộ luật Hình sự 2015, sửa đổi bổ sung năm 2017 đã đưa ra các khung hình phạt đối với người đủ cấu thành nên Tội làm lây lan dịch bệnh truyền nhiễm, nguy hiểm cho con người khi có đủ các yêu tố dưới đây:

Thứ nhất, mặt khách thể của tội phạm này được quy định về tội lây lan dịch bệnh truyền nhiễm là những hành vi đang xâm hại đến sự bền vững và ổn định của môi trường, hành vi này gây ra những hậu quả nghiêm trọng và đặc biệt nghiêm trọng ảnh hưởng đến sức khỏe, tính mạng, danh dự của con người cũng như của toàn xã hội và nguy hại cho hệ sinh thái.

Thứ hai, đáp ứng mặt khách quan của tội phạm này, theo đó, người bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội này phải có những hành vi cụ thể như sau:

- Người này đưa những vật đang chứa mầm bệnh hoặc đưa động, thực vật, sản phẩm động vật, thực vật hoặc những vật phẩm khác từ trong vùng dịch ra môi trường nên ngoài (cụ thể những hành vi như giết mổ động vật, chế biến thành sản phẩm từ những động, thực vật đang có mầm bệnh rồi sau đó vứt bao bì, khẩu trang, găng tay hoặc những bộ phận khác của mầm bệnh ra môi trường bên ngoài)

- Những người có thẩm quyền trong hoạt động phòng và chống dịch bệnh lại đồng ý và cho phép người khác đưa những vật phẩm, sản phẩm của động vật, thực vật, hoặc những sản phẩm khác có khả năng lây truyền dịch bệnh nguy hiểm cho người khác;

- Người thực hiện hành vi đưa động vật, thực vật hoặc những sản phẩm động vật, thực vật hoặc những sản phẩm khác đang mang mầm bệnh vào Việt Nam

- Người có thẩm quyền tỏng việc quản lý xuất, nhập cảnh cho phép người khác đưa những động thực vật hay sản phẩm từ động, thực vậy hoặc mang mềm bệnh nguy hiểm có khả năng lây truyền cho con người vào Việt Nam;

Ngoài ra còn những hành vi vi phạm khác và hậu quả xảy ra là đã làm lây lan dịch bệnh truyền nhiễm cho người như hành vi không tiêm phòng, phát hiện mầm bệnh nhưng không cách ly và xử lý, khử khuẩn.

Thứ ba, mặt chủ thể: bất kỳ người nào từ đủ 16 tuổi trở lên, có năng lực trách nhiệm hình sự ngoài ra còn có người có quyền hạn, chức vụ đều là chủ thể của tội phạm này khi họ thực hiện những hành vi vi phạm nêu trên

Thứ tư, mặt chủ quan của tội phạm: những phân tích nêu trên có thể thấy rằng, người thực hiện tội phạm này thực hiện với lỗi cố ý, họ nhận thức được hành vi của mình là sai và nguy hiểm nhưng họ vẫn cố tình thực hiện,

Khi đáp ứng đủ các yêu tố trên thì người thực hiện hành vi vi phạm đủ các yêu tố cấu thành nên tội danh Tội làm lây lan dịch bệnh truyền nhiễm cho con người.

Hình phạt đầu tiên đưa ra đối với những người thực hiện hành vi nêu trên là phạt tiền từ 50 triệu đến 200 triệu hoặc phạt tù 01 năm đến 05 năm. Khung hình phạt thứ hai nặng hơn khung đầu tiên là phạt tù từ 5 năm đến 10 năm tù khi người thực hiện hành vi vi phạm làm chết người hoặc dẫn đến phải công bố dịch thuộc thẩm quyền của Chủ tịch UBND cấp  tỉnh hoặc công bố dịch của Bộ trưởng Bộ Y tế. Khung hình phạt thứ ba là khung nặng nhất với mức phạt từ 10 năm tù đến 12 năm tù đối với hành vi vi phạm làm chết hai người hoặc hành vi này dẫn đến việc Thủ tướng Chính phủ phải công bố về dịch bệnh. Ngoài hình phạt chính, người phạm  tội còn có thể bị phạt tiền cho ngân sách nhà nước từ 20 triệu đồng đến 100 triệu đồng, và cảm đảm nhiệm chức vụ, cấm hàng nghề hoặc làm công việc nhất định khác từ 1 năm đến 5 năm. 

Như vậy, phát luật đã đưa ra chế tài xử phạt đối với những hành vi liên quan đến lây làn các loại bệnh, mầm bệnh truyền nhiễm ra môi trường vói mức xử phạt cao nhất là 12 năm tù. Việc quản lý dịch bệnh diễn ra trong khuân khổ quy định của chính phủ Việt Nam, từ đó cho thấy tầm quan trọng của ý thức cũng như chấp hành các điều khoản mà pháp luật cẩm để giảm thiểu sự lây lan không đáng có.

Khách hàng có thể tham khảo thêm bài viết: Xử lý hành vi vận chuyển động vật hoang dã quý hiếm như thê nào? của Luật Minh Khuê.

Luật Minh Khuê đã giúp khách hàng giải đáp thắc mắc về sản phẩm làm từ động vật, thực vật cũng như giúp khách hàng hiểu được những vấn đề liên quan đến truyền nhiễm từ những sản phẩm động, thực vật. Nếu có bất kỳ vướng mắc nào có liên quan, hãy gọi 1900.6162 để được hỗ trợ qua tổng đài trực tuyến.