1. Cơ sở pháp lý:

- Điều II Hiệp định GATS

- Điều XVII Hiệp định GATS

- vụ tranh chấp DS27 DS/WTO, EC – Banana III (1997).

2. Nội dung tư vấn:

1.     Nguyên tắc MFN (Điều II GATS)

Điều II GATS quy định như sau:

1. Đối với bất kỳ biện pháp nào thuộc phạm vi điều chỉnh của Hiệp định này, mỗi Thành viên phải ngay lập tức và không điều kiện dành cho dịch vụ và các nhà cung cấp dịch vụ của bất kỳ Thành viên nào khác, sự đối xử không kém thuận lợi hơn sự đối xử mà Thành viên đó dành cho dịch vụ và các nhà cung cấp dịch vụ tương tự của bất kỳ nước nào khác.

2. Các Thành viên có thể duy trì biện pháp không phù hợp với quy định tại khoản 1 của Điều này, với điều kiện là biện pháp đó phải được liệt kê và đáp ứng các điều kiện của Phụ lục về các ngoại lệ đối với Điều II.

3. Các quy định của Hiệp định này không được hiểu là để ngăn cản bất kỳ một Thành viên nào dành cho các nước lân cận những lợi thế nhằm tạo thuận lợi cho việc trao đổi dịch vụ được tạo ra và tiêu thụ trong phạm vi giới hạn của vùng biên giới.

Để xác định những biện pháp của EC có vi phạm nguyên tắc MFN theo de jure (theo luật định) hay không, cần phải dựa trên ba tiêu chí: (i) biện pháp được nói đến chịu sự điều chỉnh của GATS; (ii) Các dịch vụ hay nhà cung ứng dịch vụ có tính “tương tự” và (iii) Có sự đối xử kém thuận lợi hơn có xảy ra đối với các dịch vụ hay nhà cung ứng dịch vụ của một thành viên. 

•    Thứ nhất, biện pháp này chịu sự điều chỉnh của GATs

Xác định thông qua 2 yếu tố: (i) Là một biện pháp của một thành viên hay không? và (ii) Là biện pháp tác động đến thương mại dịch vụ hay không? “Một biện pháp của một thành viên”’ là một khái niệm rộng và theo khoản 3 Điều I GATS, bao trùm tất cả các biện pháp do các chính quyền và cơ quan ở trung ương, cấp vùng và địa phương thực hiện và do cả các cơ quan phi chính phủ thực hiện những thẩm quyền do chính quyền hay cơ quan ở trung ương, cấp vùng và địa phương trao. Vậy thế nào là “gây tác động đến thương mại dịch vụ”? Cơ quan phúc thẩm đã giải thích thuật ngữ “gây tác động” như sau: “…Việc sử dụng thuật ngữ “gây tác động” thể hiện ý định của người soạn thảo là dành cho GATS một phạm vi áp dụng rộng. Theo nghĩa thông thường, từ “gây tác động” ngụ ý rằng một biện pháp có “một tác động đối với”, điều này cho thấy một phạm vi áp dụng rất rộng”. Để một biện pháp có thể gây tác động đến thương mại dịch vụ, không cần thiết là biện pháp đó phải điều chỉnh việc cung ứng dịch vụ. Ban hội thẩm trong vụ việc đã chỉ ra, dù biện pháp của EC quy định một vấn đề khác nhưng vẫn gây tác động đến thương mại dịch vụ, do đó chịu sự điều chỉnh của GATS.

•    Thứ hai, về vấn đề liên quan đến “dịch vụ hoặc nhà cung ứng dịch vụ tương tự”

GATS không đưa ra định nghĩa cụ thể nào về “dịch vụ”, chỉ ghi nhận tại khoản 3(b) Điều I rằng: “dịch vụ bao gồm bất kì loại dịch vụ nào ở trong bất kì lĩnh vực nào, trừ các dịch vụ được cung ứng để thực hiện quyền lực của chính phủ”.  GATS, cũng giống như GATT, không định nghĩa về tính “tương tự” liên quan đến “dịch vụ” và “nhà cung ứng dịch vụ”. Nhưng khác với GATT, cho đến nay vẫn chưa có án lệ nào liên quan đến GATS giúp làm sáng tỏ khái niệm khó xác định này.

•    Cuối cùng, liên quan đến đối xử MFN theo khoản 1 Điều II GATS là: Liệu các dịch vụ hay nhà cung ứng dịch vụ của các thành viên khác có chịu “sự đối xử kém thuận lợi hơn” sự đối xử đã dành cho “dịch vụ tương tự” hay “nhà cung ứng dịch vụ tương tự” của một thành viên hay không? 

Tuy GATS không định nghĩa “sự đối xử kém thuận lợi hơn” trong điều khoản liên quan đến MFN nhưng lại có nêu trong nguyên tắc NT (Điều XVII - sẽ được trình bày dưới đây). Tuy nhiên, Cơ quan phúc thẩm cũng lưu ý rằng khi giải thích khoản 1 Điều II, đặc biệt là khái niệm “đối xử không kém thuận lợi hơn”, không nên mặc định rằng những chỉ dẫn của Điều XVII cũng áp dụng đối với Điều II. 

2. Nguyên tắc NT (Điều XVII GATS)

NT được quy định tại khoản 1 Điều XVII GATS như sau:

“Trong những lĩnh vực được nêu trong Danh mục cam kết và tùy thuộc vào các điều kiện và tiêu chuẩn được quy định trong Danh mục đó, liên quan tới tất cả các biện pháp có tác động đến việc cung ứng dịch vụ, mỗi thành viên phải dành cho dịch vụ và nhà cung ứng dịch vụ của bất kì thành viên nào khác sự đối xử không kém thuận lợi hơn sự đối xử mà thành viên đó dành cho dịch vụ và nhà cung ứng dịch vụ của mình”.

Ban hội thẩm chỉ ra ba tiêu chí cần chứng minh để xác định có sự vi phạm nghĩa vụ NT( theo de jure ) theo Điều XVII GATS: (i) Biện pháp mà thành viên áp dụng gây tác động đến thương mại dịch vụ; (ii) “Dịch vụ tương tự” hoặc “nhà cung ứng dịch vụ tương tự”; và (iii) Việc đối xử không kém thuận lợi hơn. Do hai tiêu chí đầu tiên, đã được thảo luận ở trên trong mục về nghĩa vụ đối xử MFN theo Điều II GATS, ở đây chỉ tiếp tục xem xét yếu tố thứ ba, đó là “sự đối xử không kém thuận lợi hơn”.

Các khoản 2 và 3 Điều XVII GATS làm rõ yêu cầu về “sự đối xử không kém thuận lợi hơn” như sau:

“2. Một thành viên có thể đáp ứng những yêu cầu quy định tại khoản 1 bằng cách dành cho dịch vụ hoặc nhà cung ứng dịch vụ của bất kì một thành viên nào khác một sự đối xử tương tự về hình thức hoặc sự đối xử khác biệt về hình thức mà thành viên đó dành cho dịch vụ hoặc nhà cung ứng dịch vụ của mình.

3. Sự đối xử tương tự hoặc khác biệt về hình thức được coi là kém thuận lợi hơn, nếu nó làm thay đổi điều kiện cạnh tranh có lợi cho dịch vụ hay nhà cung ứng dịch vụ của thành viên đó so với dịch vụ hoặc nhà cung ứng dịch vụ tương tự của bất kì thành viên nào khác.”

Chiếu theo Khoản 3, thậm chí ngay cả khi đưa ra sự đối xử về mặt hình thức là giống hoàn toàn nhau giữa một bên là dịch vụ hay nhà cung ứng dịch vụ nước ngoài và bên kia là dịch vụ hay nhà cung ứng dịch vụ nội địa, thì EC vẫn có thể bị coi là vi phạm nghĩa vụ NT nếu những điều kiện về cạnh tranh được thay đổi theo hướng có lợi hơn cho các dịch vụ hay nhà cung ứng dịch vụ nội địa. Mặt khác, nếu EC dành cho dịch vụ hay nhà cung ứng dịch vụ nước ngoài và nội địa sự đối xử về hình thức là khác nhau, thì cũng không có nghĩa là đã chắc chắn vi phạm nghĩa vụ NT, nếu như thành viên đó không thay đổi điều kiện thị trường theo hướng có lợi cho dịch vụ hay nhà cung ứng dịch vụ nội địa. 

Có thể nói, để có thể chứng minh EC vi phạm hai nguyên tắc phân biệt đối xử theo khoản 1 Điều II và Điều XVII GATS, cần áp dụng đối với cả việc phân biệt đối xử theo pháp luật (de jure) và trên thực tế (de facto). Dưới đây sẽ trình bày những de facto phân biệt đối xử. 

3. Phân biệt đối xử de facto được áp dụng trong vụ kiện 

a.    Về phân biệt đối xử de facto trong phần lập luận của Ecuador

-    Về phương thức cung cấp

Bên phía Ecuador cho rằng việc phân bổ giấy phép nhập khẩu của nước thứ ba dựa trên cơ sở của các loại khai thác và tiêu chí đủ điều kiện cho các cung cấp loại B phân biệt đối xử đối với các nhà cung cấp dịch vụ tương tự của nước thứ ba. EC bị cáo buộc là vi phạm điều XVII của GATS liên quan đến cam kết về cung cấp dịch vụ bán buôn ở chỗ nó phù hợp với sự đối xử thuận lợi hơn đối với các nhà cung cấp dịch vụ bán buôn có nguồn gốc từ EC vì các nhà cung cấp loại B phần lớn thuộc sở hữu hoặc sự kiểm soát của EC còn nhà cung cấp loại A thì thuộc sở hữu và kiểm soát của các bên Nguyên đơn. Kết luận lại, bên phía Ecuador cho rằng việc phân bổ cho các nhà cung cấp loại B giấy phép cho phép nhập khẩu cho bên thứ ba 30% và chuối ACP không truyền thống theo hạn ngạch thuế quan trên thực tế tạo ra những điều kiện kém thuận lợi hơn trong việc cạnh tranh cho các nhà cung cấp dịch vụ tương tự có nguồn gốc từ các nước Nguyên đơn, do đó không phù hợp với các quy định tại điều XVII của GATS đồng thời cũng vi phạm quy định tại điều II của GATS

-    Về các chức năng hoạt động 

Theo quan điểm của Bên Nguyên đơn, việc phân bổ giấy phép hạn ngạch thuế quan của nước thứ ba dựa trên các chức năng hoạt động- đặc biệt là việc giữ nguyên 15% cho các nhà nhập khẩu thứ cấp và 28% cho các ripener, hầu hết trong số họ tuyên bố là các công ty EC, phục vụ cho mục đích phân bổ lại thị trường cổ phiếu trước đây được nắm giữ bởi các công ty nước thứ ba và sửa đổi các điều kiện cạnh tranh có lợi cho các nhà cung cấp dịch vụ tương tự có nguồn gốc EC. Do đó, Bên Nguyên đơn cho rằng chức năng hoạt động các quy tắc vi phạm điều XVII GATS. Để lấy ví dụ cho lập luận của Bên Nguyên đơn, Ecuador đưa ra rằng theo hoạt động EC quy tắc chức năng, yêu cầu đối với số lượng tham chiếu của EC và chuối ACP truyền thống được bán trên thị trường trong giai đoạn ba năm trước của các nhà cung cấp loại B cũng như yêu cầu số lượng asto của nước thứ ba và chuối ACP không truyền thống được các nhà cung cấp loại A nhập khẩu trong giai đoạn đó theo các chức năng hoạt động được thực hiện bởi các nhà khai thác. Hệ số trọng số 57% cho các nhà nhập khẩu chính, 15% cho các nhà nhập khẩu thứ cấp và 28% cho các nhà nhập khẩu liên quan đến các hoạt động nhập khẩu, thủ tục hải quan và làm chín được thực hiện bởi các nhà cung cấp loại A và B trong thời gian ba năm trước. Quy tắc chức năng hoạt động áp dụng cho tất cả các nhà cung cấp dịch vụ bất kể quốc tịch, quyền sở hữu hoặc quyền kiểm soát của họ. Sau đó, Ecuador chuyển sang câu hỏi về việc áp dụng các quy định cho các chức năng hoạt động giống nhau đối với các nhà cung cấp dịch vụ tương tự của bên Nguyên đơn, theo nghĩa của điều XVII, điều kiện cạnh tranh có lợi hơn cho các nhà cung cấp dịch vụ tương tự của EC. Trong bối cảnh này, Ecuador lưu ý rằng các nhà cung cấp dịch vụ có nguồn gốc của Nguyên đơn bán chuối ACP của nước thứ ba hoặc không truyền thống phải tuân theo các quy tắc chức năng hoạt động, trong khi các nhà cung cấp dịch vụ tương tự có nguồn gốc EC bán chuối EC thì không. Tuy nhiên, các nhà khai thác đã cung cấp dịch vụ bán buôn độc quyền hoặc chủ yếu liên quan đối với chuối ACP của nước thứ ba và phi truyền thống không bị ngăn cấm về mặt pháp lý cung cấp hoặc cung cấp thêm các dịch vụ như vậy đối với chuối EC (và ACP truyền thống).  Tóm lại, Ecuador thấy rằng việc phân bổ cho các ripener loại A 28% và giấy phép cho phép nhập khẩu chuối ACP của nước thứ ba và không truyền thống tại thuế suất trong hạn ngạch trên thực tế tạo điều kiện cạnh tranh ít thuận lợi hơn cho các nhà cung cấp dịch vụ như nguồn gốc của người khiếu nại và do đó không phù hợp với các yêu cầu của Điều XVII của GATS. Vi phạm về chức năng hoạt động theo điều II GATS được dùng trong phần báo cáo của Mexico.

-    Về chứng nhận xuất khẩu

Ecuador thấy rằng việc miễn trừ các nhà khai thác loại B có nguồn gốc EC khỏi yêu cầu khớp giấy phép nhập khẩu EC với chứng chỉ xuất BFA trên thực tế tạo ra ít thuận lợi hơn điều kiện cạnh tranh cho các nhà cung cấp dịch vụ tương tự nguồn gốc của bên Nguyên đơn và do đó không phù hợp với các yêu cầu của Điều XVII của GATS.

Ecuador thấy rằng việc miễn trừ các nhà khai thác loại B có nguồn gốc ACP khỏi yêu cầu khớp giấy phép nhập khẩu EC với chứng chỉ xuất BFA trên thực tế tạo ra ít thuận lợi hơn điều kiện cạnh tranh cho các nhà cung cấp dịch vụ tương tự nguồn gốc của bên Nguyên đơn và do đó không phù hợp với các yêu cầu của Điều II của GATS

b.    Về phân biệt đối xử de facto trong phần lập luận của Mexico

EC lập luận rằng mục tiêu của GATS là điều chỉnh thương mại dịch vụ như vậy và nó bao gồm các sản phẩm của họ. Hơn nữa, GATS không chú ý đến tác động gián tiếp của các biện pháp liên quan đến thương mại hàng hóa đối với việc cung cấp dịch vụ. EC cũng lập luận rằng một biện pháp không thể được cả GATT và GATS bao trùm, theo quan điểm của EC, là loại trừ lẫn nhau. Theo quan điểm của EC, tại Điều XXVIII (c), thuật ngữ "ảnh hưởng", được sử dụng trong Điều I để định nghĩa phạm vi của GATS, rất nhiều khái niệm hẹp hơn chỉ ra rằng biện pháp trong câu hỏi phải có mục đích điều chỉnh, hoặc ít nhất là ảnh hưởng trực tiếp lên các dịch vụ.

Liên quan đến yêu cầu của EC rằng GATT và GATS không thể trùng nhau, Mexico lưu ý rằng quan điểm như vậy không được phản ánh trong bất kỳ điều khoản nào trong hai thỏa thuận. Ngược lại, các quy định của GATS được đề cập ở trên rõ ràng áp dụng cách tiếp cận bao gồm bất kỳ biện pháp nào ảnh hưởng đến thương mại dịch vụ dù trực tiếp hay gián tiếp. Các quy định này không phân biệt giữa các biện pháp trực tiếp chi phối hoặc điều chỉnh các dịch vụ và các biện pháp có ảnh hưởng đến thương mại dịch vụ.

Bên Mexico cũng lưu ý rằng không có trường hợp ngoại lệ hoặc miễn trừ nào được áp dụng theo GATS trong trường hợp này. Trong trường hợp ngoại lệ, Điều XII, XIV và XIV của GATS là tương tự nhau, do đó làm giảm khả năng xảy ra xung đột giữa các điều khoản của GATT và GATS. Phạm vi của GATS bao gồm bất kỳ biện pháp nào của Thành viên trong phạm vi nó ảnh hưởng đến việc cung cấp dịch vụ, bất kể biện pháp đó có trực tiếp chi phối việc cung cấp dịch vụ hay liệu nó có điều chỉnh các vấn đề khác nhưng vẫn ảnh hưởng đến thương mại dịch vụ. Do đó, Mexico cho rằng không có cơ sở pháp lý nào cho việc loại trừ các biện pháp trong chế độ cấp phép nhập khẩu chuối của EC khỏi phạm vi của GATS.

-     Dịch vụ thương mại bán buôn

Mexico cho rằng các mô tả CPC không tạo ra bất kỳ sự phân biệt nào giữa chuối xanh và chín. Mục 62221 của CPC liên quan đến "dịch vụ thương mại bán buôn rau quả" liên quan đến hàng hóa được phân loại trong CPC 013, lần lượt đề cập đến phân loại CPC 01 310 thành "chuối" mà không phân biệt giữa chuối xanh và chín. Việc phân phối chuối, bất kể chúng có màu xanh hay chín, đều nằm trong phạm vi của loại "dịch vụ thương mại bán buôn" CPC như được ghi trong Biểu cam kết GATS của EC miễn là liên quan đến việc bán chuối nhà bán lẻ, cho người dùng công nghiệp, thương mại, tổ chức hoặc người dùng kinh doanh chuyên nghiệp khác hoặc nhà bán buôn khác.

-     Phương thức cung cấp

Điều I: 2 của GATS định nghĩa phạm vi bảo hiểm bao gồm bốn phương thức cung cấp dịch vụ: cung cấp chéo, tiêu thụ ở nước ngoài, sự hiện diện thương mại và sự hiện diện của thể nhân. Mexico trình bày rằng các biện pháp của EC mà họ đã tạo ra một tác động đến các dịch vụ thương mại bán buôn. Tác động như vậy được cho là không phù hợp với cam kết đối xử quốc gia, không đủ tiêu chuẩn trong Biểu cam kết của EC về việc cung cấp "dịch vụ thương mại bán buôn" liên quan đến chế độ đó.

Do đó, đối với các tình huống cung cấp thông qua sự hiện diện thương mại, nghĩa vụ của Thành viên theo GATS bao gồm việc đối xử với các nhà cung cấp dịch vụ và dịch vụ. Mexico thấy rằng các nghĩa vụ của EC theo Điều II của GATS và các cam kết theo Điều XVII của GATS bao gồm việc đối xử với các nhà cung cấp dịch vụ thương mại bán buôn trong phạm vi quyền hạn của EC.

Mặc dù các quy tắc loại nhà điều hành áp dụng bất kể nguồn gốc của dịch vụ hoặc nhà cung cấp dịch vụ có liên quan, nhà cung cấp dịch vụ của Người khiếu nại phải đối xử ít thuận lợi hơn so với nhà cung cấp dịch vụ có nguồn gốc ACP do phân bổ cho nhà khai thác loại B 30% giấy phép cần thiết cho nhập khẩu trong hạn ngạch của chuối ACP của nước thứ ba và không truyền thống. Do đó, Mexico thấy rằng việc phân bổ cho các nhà khai thác loại B 30% giấy phép cho phép nhập khẩu chuối ACP của nước thứ ba và phi truyền thống ở mức thuế suất trong hạn ngạch tạo ra các điều kiện cạnh tranh ít thuận lợi hơn cho các nhà cung cấp dịch vụ của  các Nguyên đơn.

-     Các chức năng hoạt động

Mexico cáo buộc không tìm thấy việc phân bổ theo chức năng hoạt động của tỷ lệ phần trăm cố định của giấy phép cho phép nhập khẩu chuối ACP của nước thứ ba và phi truyền thống ở mức thuế suất hạn ngạch, tạo ra điều kiện cạnh tranh ít thuận lợi hơn cho các nhà cung cấp dịch vụ từ Mexico.

-     Chứng chỉ xuất khẩu

Việc miễn trừ các nhà khai thác loại B có nguồn gốc ACP khỏi yêu cầu đối chiếu giấy phép nhập khẩu EC với giấy chứng nhận xuất khẩu BFA tạo ra các điều kiện cạnh tranh ít thuận lợi hơn cho các nhà cung cấp dịch vụ của người khiếu nại và do đó không phù hợp với các yêu cầu của Điều khoản II của GATS.

c.    Về phân biệt de facto trong phần lập luận của USA

-    Về danh mục nhà điều hành

Nguyên đơn cho rằng việc sắp xếp giấy phép nhập khẩu của nước thứ ba trên cơ sở danh mục nhà điều hành và tiêu chí đủ điều kiện cho nhà khai thác loại B là phân biệt đối xử với các nhà cung cấp dịch vụ tương tự. Do đó, EC bị cáo buộc vi phạm Điều II của GATS vì đối xử thuận lợi hơn với các nhà cung cấp dịch vụ tương tự có nguồn gốc ACP.

Khi giải quyết khiếu nại theo Điều II, chúng tôi lưu ý rằng hai yếu tố cần được thể hiện để thiết lập sự vi phạm điều khoản GATS MFN: (i) EC đã áp dụng hoặc áp dụng một biện pháp được điều chỉnh bởi GATS; (ii) sự đối xử EC dành cho dịch vụ và các nhà cung cấp dịch vụ Nguyên đơn là ít thuận lợi hơn so với các nhà cung cấp dịch vụ hoặc dịch vụ tương tự của bất kỳ quốc gia nào khác.

Đối với yếu tố đầu tiên, chúng tôi đã xác định rằng các biện pháp EC thực hiện quy tắc danh mục nhà điều hành tạo thành các biện pháp ảnh hưởng đến thương mại dịch vụ

 Chuyển sang yếu tố thứ hai, chúng tôi phải xem xét liệu EC, bằng cách áp dụng các quy tắc loại nhà điều hành, cung cấp dịch vụ hoặc nhà cung cấp dịch vụ của bất kỳ Thành viên nào có là đối xử ít thuận lợi hơn so với việc cung cấp dịch vụ hoặc nhà cung cấp dịch vụ tương tự của bất kỳ quốc gia nào khác, chẳng hạn như quốc gia ACP. Trong mối liên hệ này, chúng tôi đã phát hiện ra rằng các nhà khai thác loại A, B và C tham gia tiếp thị chuối là nhà cung cấp dịch vụ thực tế và các nhà khai thác tạo thành một phần của các công ty tích hợp có cơ hội trở thành nhà cung cấp dịch vụ bất cứ lúc nào bằng cách tham gia thị trường cung cấp dịch vụ. Cuối cùng, các giao dịch bán buôn cũng như từng dịch vụ trực thuộc khác nhau được đề cập trong phần đầu của phần 6 của CPC là "tương tự" khi được cung cấp cùng với các dịch vụ bán buôn, bất kể các dịch vụ này được cung cấp đối với chuối của EC và ACP có nguồn gốc truyền thống, một mặt, hoặc liên quan đến chuối của nguồn gốc ACP của nước thứ ba hoặc phi truyền thống, mặt khác, và theo quan điểm của chúng tôi, ít nhất là trong phạm vi các thực thể cung cấp các dịch vụ như thế này, chúng giống như nhà cung cấp dịch vụ.

Do đó, chúng tôi thấy rằng việc phân bổ cho các nhà khai thác loại B 30% giấy phép cho phép nhập khẩu chuối ACP của nước thứ ba và phi truyền thống ở mức thuế suất trong hạn ngạch tạo ra các điều kiện cạnh tranh ít thuận lợi hơn cho các nhà cung cấp dịch vụ của Nguyên đơn và do đó không phù hợp với các qui định Điều II của GATS

-    Về chức năng hoạt động

Các quy tắc chức năng hoạt động áp dụng cho các các nhà cung cấp loại A cũng như loại B. Điều 3 của Quy định 1442/93 định nghĩa ba loại hoạt động kinh tế, tức là, (1) nhà nhập khẩu "chính", (2) nhà nhập khẩu "thứ cấp" (tức là, người khai báo hải quan) và (3) người khai thác. Tỷ lệ cố định của giấy phép cần thiết cho nhập khẩu có nguồn gốc từ các nước thứ ba hoặc các nước ACP phi truyền thống với thuế suất trong hạn ngạch được phân bổ trên cơ sở các "chức năng hoạt động" này: Điều 5 của Quy định 1442/93 quy định về hệ số trọng số là 57% cho các nhà nhập khẩu chính, 15% cho các nhà nhập khẩu thứ cấp và 28% cho các nhà nhập khẩu. Khi giới thiệu các chức năng hoạt động, EC tuyên bố rằng "Ủy ban được hướng dẫn theo nguyên tắc theo đó các giấy phép phải được cấp cho các thể nhân hoặc pháp nhân đã thực hiện việc mua bán chuối tiếp thị và bởi sự cần thiết phải tránh làm xáo trộn quan hệ giao dịch bình thường giữa những người chiếm các điểm khác nhau trong chuỗi tiếp thị ".

-    Về giấy chứng nhận xuất khẩu

Nguyên đơn cho rằng việc miễn trừ các nhà khai thác loại B khỏi yêu cầu đối với các nhà khai thác khác theo Quy định 478/95 để phù hợp với giấy phép nhập khẩu EC với giấy chứng nhận xuất khẩu BFA đối với hàng nhập khẩu từ Colombia, Costa Rica và Nicaragua sẽ là đối xử ít thuận lợi hơn với các nhà cung cấp dịch vụ nguồn gốc nước thứ ba. Do đó, EC bị cáo buộc vi phạm Điều II của GATS đối với các nhà cung cấp dịch vụ tương tự có nguồn gốc ACP và Điều XVII của GATS đối với các nhà cung cấp dịch vụ tương tự có nguồn gốc EC. Việc miễn trừ các nhà khai thác loại B có nguồn gốc EC khỏi yêu cầu đối chiếu giấy phép nhập khẩu EC với giấy chứng nhận xuất khẩu BFA tạo ra điều kiện cạnh tranh ít thuận lợi hơn đối với các nhà cung cấp dịch vụ có nguồn gốc của Nguyên đơn và do đó không phù hợp với các yêu cầu của Điều XVII của GATS.

Trên đây là tư vấn của chúng tôi.  Nếu còn vướng mắc, chưa rõ hoặc cần hỗ trợ pháp lý khác bạn vui lòng liên hệ bộ phận tư vấn pháp luật trực tuyến qua tổng đài điện thoại số: 1900.6162 để được giải đáp.

Rất mong nhận được sự hợp tác!

Trân trọng./.

Bộ phận tư vấn pháp luật  - Công ty luật Minh Khuê