1. Hiểu thế nào về xâm phạm tình dục?

Tội phạm xâm hại tình dục là một hành vi phức tạp và nguy hiểm cho xã hội, thường có nhiều hình thức và thủ đoạn khác nhau. Hiện tại, pháp luật chưa có một định nghĩa cụ thể về xâm hại tình dục, nhưng một số quy định đã được thiết lập để định rõ các trường hợp cụ thể.

Theo Điều 4, khoản 8 của Luật Trẻ em năm 2016, xâm hại tình dục trẻ em được định nghĩa là việc sử dụng vũ lực, đe dọa bằng vũ lực, ép buộc, lôi kéo, hoặc dụ dỗ trẻ em tham gia vào các hoạt động liên quan đến tình dục. Điều này bao gồm những hành vi như hiếp dâm, cưỡng dâm, giao cấu, dâm ô với trẻ em và sử dụng trẻ em vào mục đích mại dâm, khiêu dâm dưới mọi hình thức.

Khái niệm này giúp định rõ tội phạm xâm hại tình dục đối với trẻ em trong Luật Trẻ em năm 2016. Cùng với đó, Bộ luật Hình sự năm 2015, được sửa đổi và bổ sung vào năm 2017, cũng chứa các quy định liên quan đến tội phạm xâm hại tình dục. Tổng cộng, tội phạm xâm hại tình dục là một hành vi nguy hiểm cho xã hội, thực hiện cố ý bởi người có năng lực trách nhiệm hình sự, và nó xâm phạm đến quyền tự do tình dục, danh dự và nhân phẩm của người khác thông qua sử dụng vũ lực, đe dọa bằng vũ lực, ép buộc, lôi kéo hoặc dụ dỗ người khác tham gia vào các hoạt động tình dục dưới mọi hình thức

 

2. Các tội phạm về xâm hại tình dục

Các tội phạm về xâm hại tình dục đã được quy định cụ thể trong Bộ luật Hình sự năm 2015, với các điều chỉnh và bổ sung vào năm 2017. Danh sách này bao gồm:

- Tội hiếp dâm (Điều 141 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2017): Đây là hành vi tấn công tình dục một cách bạo lực hoặc bằng cách lừa dối người bị hại mà không có sự đồng ý của họ.

- Tội hiếp dâm người dưới 16 tuổi (Điều 142 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2017): Đây là hành vi hiếp dâm đối với người chưa đủ tuổi để cho phép hợp pháp trong quan hệ tình dục.

- Tội cưỡng dâm (Điều 143 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2017): Hành vi buộc người khác thực hiện hành vi tình dục mà không có sự đồng ý của họ thông qua sử dụng bạo lực hoặc đe dọa.

- Tội cưỡng dâm người từ đủ 13 tuổi đến dưới 16 tuổi (Điều 144 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2017): Đây là hành vi cưỡng bức người từ 13 đến dưới 16 tuổi tham gia vào hành vi tình dục mà không có sự đồng ý của họ.

- Tội giao cấu hoặc thực hiện hành vi quan hệ tình dục khác với người từ đủ 13 tuổi đến dưới 16 tuổi (Điều 145 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2017): Đây là hành vi thực hiện quan hệ tình dục hoặc các hành vi tương tự với người từ 13 đến dưới 16 tuổi mà không có sự đồng ý của họ.

- Tội dâm ô đối với người dưới 16 tuổi (Điều 146 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2017): Đây là hành vi tạo ra nội dung khiêu dâm liên quan đến người dưới 16 tuổi mà không có sự đồng ý của họ.

- Tội sử dụng người dưới 16 tuổi vào mục đích khiêu dâm (Điều 147 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2017): Đây là hành vi sử dụng người dưới 16 tuổi cho mục đích sản xuất hoặc phân phối nội dung khiêu dâm mà không có sự đồng ý của họ

 

3. Thế nào là đủ năng lực hình sự tham gia quan hệ tình dục?

Năng lực hành vi dân sự của cá nhân là khả năng của cá nhân thông qua hành vi của mình để thiết lập và thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự, theo Điều 19 của Bộ luật dân sự năm 2015 (BLDS). Đây là tiền đề quan trọng để xác định tính tự nguyện trong các tội phạm về tình dục.

Tư cách chủ thể của cá nhân chỉ được coi là đầy đủ, hoàn thiện và độc lập khi họ có đủ năng lực hành vi dân sự, bên cạnh năng lực pháp luật dân sự, một thuộc tính được pháp luật công nhận cho mọi cá nhân. Năng lực hành vi dân sự bao gồm khả năng hành động của chủ thể để tạo ra quyền và thực hiện nghĩa vụ của họ. Điều này cũng bao gồm khả năng tự chịu trách nhiệm dân sự khi vi phạm nghĩa vụ dân sự.

Người được coi là có năng lực hành vi dân sự đầy đủ là người trưởng thành, tức là từ đủ 18 tuổi trở lên, trừ trường hợp họ bị tuyên bố mất năng lực hành vi hoặc hạn chế năng lực hành vi dân sự. Người trưởng thành chỉ bị mất năng lực hành vi hoặc bị hạn chế năng lực hành vi khi có quyết định của toà án liên quan đến việc hạn chế hoặc mất năng lực hành vi dân sự. Điều này đóng vai trò quan trọng trong việc đánh giá tính tự nguyện trong các vụ án liên quan đến tội phạm xâm hại tình dục

 

4. Làm thế nào xác định được tính tự nguyện khi lời khai hai bên mâu thuẫn nhau?

Tính tự nguyện là một yếu tố quan trọng khi xử lý các tội phạm về xâm hại tình dục. Để xác định tính tự nguyện trong các vụ án xâm hại tình dục, cơ quan điều tra và tòa án thường căn cứ vào nhiều yếu tố và chứng cứ khác nhau. Dưới đây là một số cách thức quan trọng để xác định tính tự nguyện:

Khả năng nhận thức và điều khiển hành vi: Điều quan trọng là kiểm tra xem các chủ thể tham gia quan hệ tình dục có đủ khả năng nhận thức và điều khiển hành vi của họ hay không. Nếu họ không thể nhận thức hoặc kiểm soát hành vi của mình (ví dụ: do say rượu, bia, ma túy, hoặc có các vấn đề tâm lý), thì hành vi đó có thể không được xem là tự nguyện.

Độ tuổi: Pháp luật thường quy định một độ tuổi tối thiểu để tham gia vào quan hệ tình dục. Người dưới độ tuổi này thường không được xem là có khả năng hiểu và đồng ý một cách đầy đủ. Điều này có thể đặc biệt quan trọng trong các trường hợp liên quan đến vị thành niên.

Chứng cứ về sự ép buộc hoặc tác động: Nếu có bằng chứng cho thấy một bên đã ép hoặc tác động một bên khác để tham gia vào hành vi tình dục mà họ không muốn, điều này có thể là dấu hiệu rõ ràng của sự không tự nguyện.

Hồ sơ tin nhắn và tương tác: Tin nhắn, email, hoặc bất kỳ hình thức giao tiếp nào khác có thể cung cấp chứng cứ về tính tự nguyện hoặc không tự nguyện của hành vi tình dục. Nếu một bên đã gửi hoặc nhận tin nhắn yêu cầu quan hệ tình dục, điều này có thể chứng tỏ tính tự nguyện.

Tình trạng thương tích: Nếu có chứng cứ về thương tích trên cơ thể của nạn nhân, ví dụ như vết thương hoặc cào cấu gây ra trong quá trình quan hệ tình dục, điều này có thể đưa ra thông tin về sự không tự nguyện.

Sự phản ứng sau quan hệ tình dục: Nếu nạn nhân có sự phản ứng sau quan hệ tình dục như việc tìm kiếm sự trợ giúp tâm lý hoặc y tế, thì điều này có thể cho thấy sự không tự nguyện trong quan hệ.

Bằng chứng chứng minh tự nguyện: Bằng chứng liên quan đến sự đồng tình và tính tự nguyện của cả hai bên tham gia vào hành vi tình dục là quan trọng để xác định tính tự nguyện. Điều tra và thu thập chứng cứ: Cơ quan điều tra sẽ tiến hành thu thập chứng cứ bổ sung để xác định tính tự nguyện của hành vi tình dục. Điều này có thể bao gồm việc tìm kiếm bằng chứng vật lý (ví dụ: vết thương hoặc vết trầy xước), thu thập thông tin từ các nguồn khác nhau (ví dụ: điện thoại di động, tin nhắn, email), và lắng nghe các chứng cứ từ những người liên quan.

Đối chiếu lời khai và chứng cứ: Cơ quan điều tra sẽ điều tra sự mâu thuẫn giữa lời khai của hai bên và cố gắng xác định sự thật dựa trên chứng cứ cụ thể. Trong trường hợp mà lời khai của hai bên trong vụ án xâm hại tình dục không trùng khớp hoặc có mâu thuẫn, quá trình điều tra và xử lý vụ án sẽ phức tạp hơn. Dưới đây là một số bước cụ thể mà các cơ quan chức năng thường thực hiện:

Giám định pháp y: Trong một số trường hợp, giám định pháp y về tình dục có thể được thực hiện để xác định sự tự nguyện hoặc không tự nguyện của hành vi. Giám định này có thể dựa trên dấu vết trên cơ thể, tỉ lệ tổn thương, và thông tin y tế.

Xác định tính chính xác của các sự kiện và thời gian: Các cơ quan chức năng sẽ kiểm tra và xác nhận tính chính xác của các sự kiện và mốc thời gian mà hai bên đã đưa ra trong lời khai. Điều này bao gồm cả việc đối chiếu lời khai với bằng chứng khác và điều tra tại hiện trường (nếu cần).

Quyết định của tòa án: Tòa án sẽ xem xét tất cả các chứng cứ và lời khai từ cả hai bên, cũng như chứng cứ pháp y và tình tiết trong vụ án để đưa ra quyết định cuối cùng về tính tự nguyện hoặc không tự nguyện của hành vi. Quyết định của tòa án có thể xác định liệu ai có lỗi trong vụ án hay không.

Nếu các bên không đồng ý với quyết định của tòa án, họ có quyền kháng án và gửi vụ án lên cấp trên để xem xét lại. Việc này có thể dẫn đến một quyết định cuối cùng từ phía tòa án cấp cao hơn.

Tuyệt đối cần đảm bảo rằng quy trình xử lý tội phạm về xâm hại tình dục được thực hiện đúng mực và công bằng để đảm bảo quyền của tất cả các bên được bảo vệ

Việc xác định tính tự nguyện trong tội phạm về xâm hại tình dục thường đòi hỏi sự kỹ lưỡng trong việc thu thập và đánh giá chứng cứ. Điều này giúp đảm bảo rằng quá trình xử lý tội phạm được thực hiện đúng mực và công bằng.

Nội dung trên đây chỉ mang tính chất tham khảo, nội dung là toàn bộ những vấn đề liên quan đến "Làm sao để xác định được tính “tự nguyện” trong tội phạm về tình dục?". Nội dung gây nhầm lẫn, sai sót khách hàng có thể gọi lên tổng đài 19006162 để được hỗ trợ.