Luật sư tư vấn:

Vấn đề Bạn quan tâm, Luật Minh Khuê trao đổi như sau:

Vụ án 9: Phán quyết của Tòa án tối cao Anh trong vụ kiện giữa ông Durkin (nguyên đơn) đối với Công ty DSG Retail Limited (bị đơn) năm 2014 về hợp đồng tín dụng tiêu dùng

Ngày 28/12/1998, ông Richard Durkin đến một cửa hàng PC Word ở Aberdeen để mua một chiếc máy tính xách tay, với mong muốn có một chiếc modern nội bộ (internal modern). Nhân viên trợ lý bán hàng máy tính xách tay nói không chắc liệu có bộ phận này hay không. Người trợ lý đồng ý rằng ông Durkin có thể mang máy tính về nhà và trả lại nếu nó không đúng như vậy. Ông Durkĩn đã trả một khoản tiền cọc 50 bảng và ký một hợp đồng tín dụng với số tiền 1.449 bảng. Người trợ lý đã ký thỏa thuận tín dụng thay mặt người cho vay, Ngân hàng HFC Bank. Khi trở về nhà, ông Durkin phát hiện máy tính không có thiết bị modern nội bộ.

Khoảng 9 giờ sáng ngày hôm sau, ông trở lại cửa hàng yêu cầu lấy lại tiền cọc và yêu cầu hủy thỏa thuận tín dụng. Người quản lý cửa hàng không chấp nhận sự từ chối (của ông Durkin) đối với hàng hóa và không tiến hành hủy bỏ hợp đồng tín dụng... Ông Durkin đã tuyên bố hủy bỏ hợp đồng mua hàng.

Ong Durkin đã không trả bất kỳ khoản tiền nào cho Ngân hàng HFC theo như hợp đồng tín dụng. Tháng 2/1999, Ngân hàng HFC đã viết thư phản hồi, cảnh báo ông Durkin rằng nếu ông không tiếp tục trả tiền, ông có thể gặp khó khăn trong việc nhận tín nhiệm vì Ngân hàng HFC đã báo cáo hàng tháng cho các cơ quan có thẩm quyền quản lý tín dụng. Thư còn nói thêm rằng nếu ông không trả lời thư,
Ngân hàng HFC sẽ mặc định thông báo lỗi theo Đạo Luật Tín dụng tiêu dùng năm 1974.

Ông Durkin gọi điện thoại cho Ngân hàng HFC để xác nhận lại trách nhiệm của mình. Ngân hàng HFC đã ban hành một thông báo mặc định và thông báo cho các quan thẩm quyền quản lý tín dụng rằng ông Durkin đã không thực hiện các nghĩa vụ của mình theo thỏa thuận tín dụng kể từ ngày 14/1/1999...

Ông Durkin được nhận lại khoản tiền cọc, nhưng phát hiện rằng các cổng đăng ký tín dụng đã ngăn ông mở những tài khoản mới, nghĩa là ông không thể tiếp tục khai thác các khoản vay tín dụng 0% thông qua chuyển khoản để tối thiểu hóa các chi phí vay tiền bằng cách chuyển khoản từ một công ty thẻ tín dụng sang một công ty khác.

Ông khiếu nại lên tòa án địa phương vào năm 2004 để xác nhận ông đã chấm dứt hợp đồng mua bán và thỏa thuận tín dụng. Ông tuyên bố mình thiệt hại 250.000 bảng từ Ngân hàng HFC do sơ suất của họ trong việc báo cáo với các cơ quan quản lý tín dụng rằng ông đã thanh toán trễ. Ông đưa ra ba mục bồi thường: (i) thiệt hại trong tín dụng tài chính, (ii) tổn thất từ lãi suất do ông mất khả năng tận dụng các khoản vay tín dụng 0% và (iii) thất thoát tiền vốn do ông mất khả năng đặt cọc 30% cho một bất động sản Tây Ban Nha năm 2003... Tháng 3/2010, tòa án địa phương (the sheriff) viện dẫn mục 75 Đạo luật 1974 cho rằng ông Durkin có quyền chấm dứt và đã chấm dứt hợp đồng mua bán và thỏa thuận tín dụng, đồng thời đồng ý trao 8.000 bảng cho tổn thất tín dụng, 6.880 bảng lãi suất phụ trội mà ông Durkin đã phải trả, và 101.794 bảng cho tổn thất về bất động sản Tây Ban Nha...

Vào tháng 6/2010 ông Durkin kháng cáo.

Phán quyết của tòa án nhất trí, cho phép ông Durkin kháng cáo. Tòa án đưa ra những lý do nhận định cho thấy ông Durkin có quyền chấm dứt thỏa thuận tín dụng và làm vậy một cách hợp pháp bằng cách đưa ra những lưu ý đối với Ngân hàng HFC vào khoảng tháng 02/1999. Cơ sở pháp lý, thỏa thuận đó là một thỏa thuận tín dụng tiêu dùng giữa “con nợ - chủ nợ tín dụng - người cung cấp” theo Đạo luật Tín dụng tiêu dùng năm 1974.

Điều khoản chủ yếu là mục 75(1), trong đó nêu “nếu con nợ trong một thỏa thuận giữa con nợ - chủ nợ tín dụng - người cung cấp có quan hệ bằng thỏa thuận giao dịch tài chính, thì bất cứ khiếu nại nào chôhg lại người cung cấp liên quan tới việc hiểu sai hoặc vi phạm hợp đồng, anh ta sẽ có một khiếu nại tương tự như vậy chống lại chủ nợ tín dụng, người mà cùng với người cung cấp, có phần nghĩa vụ chung với con nợ”.

Mục đích của thỏa thuận tín dụng hạn chế là hỗ trợ một giao dịch giữa người tiêu dùng và người cung cấp. Trong đó, như trường hợp này, hợp đồng được ràng buộc vào một giao dịch nhất định, nó không có mục đích nào khác. Việc chấm dứt hợp đồng cung cấp giải phóng bên vô tội (người tiêu dùng) khỏi những nghĩa vụ xa hơn họ phải gánh chịu.

Thỏa thuận cung cấp tín dụng theo Đạo luật Thin dụng tiêu dùng năm 1974 còn được ràng buộc với một giao dịch cung cấp cụ thể, rằng nếu giao dịch của thỏa thuận này được chấm dứt bồi hành vi vi phạm hợp đồng của người cung ứng theo luật định, con nợ phải trả lại khoản tiền vay do người cung cấp tín dụng đóng...

Ngân hàng HFC đã không phản đối tiền bồi thường 8.000 bảng dành cho thiệt hại tín dụng nếu có vi phạm hợp đồng. Tuy nhiên, Tòa án tối cao sau đó từ chối yêu cầu của ông Durkin trong việc giữ lại khoản bồi thường thiệt hại cho lợi ích ông ấy đã trả và cho tổn thất vốn có được đối với bất động sản Tây Ban Nha.

Mọi vướng mắc pháp lý trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng, hoạt động vay vốn, giải ngân vốn... Quý khác hàng vui lòng gọi: 1900.6162 để được Luật sư tư vấn pháp luật ngân hàng, tài chính trực tuyến qua tổng đài điện thoại. Đội ngũ luật sư của Công ty luật Minh Khuê luôn sẵn sàng lắng nghe và giải đáp mọi vướng mắc pháp lý trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng.