1. Bệnh truyền qua thực phẩm được hiểu thế nào?

Theo quy định tại Điều 2 Luật An toàn thực phẩm 2010 thì bệnh truyền qua thực phẩm là một loại bệnh phát sinh khi chúng ta tiếp xúc và tiêu thụ thực phẩm chứa đựng các tác nhân gây bệnh. Đây là một vấn đề nghiêm trọng liên quan đến chất lượng và an toàn thực phẩm, khi mà việc tiêu thụ thực phẩm bị nhiễm các tác nhân có thể gây hại đối với sức khỏe của chúng ta. Các nguồn thực phẩm có thể bị nhiễm bệnh bao gồm thực phẩm sống, thực phẩm chế biến, và thậm chí cả nước uống. Việc phân biệt và kiểm soát chất lượng của thực phẩm là rất quan trọng để ngăn chặn sự lan truyền của các tác nhân gây bệnh thông qua thực phẩm.

Để đảm bảo an toàn thực phẩm, cần có sự tăng cường giám sát, kiểm tra chất lượng thực phẩm từ nguồn gốc đến tay người tiêu dùng. Các biện pháp an toàn thực phẩm, như việc đảm bảo vệ sinh trong quá trình sản xuất và chế biến, cũng đóng một vai trò quan trọng trong việc ngăn chặn sự lây lan của các tác nhân gây bệnh. Do đó, để bảo vệ sức khỏe cộng đồng, chúng ta cần tập trung vào việc nâng cao quản lý an toàn thực phẩm và tăng cường nhận thức của người tiêu dùng về việc lựa chọn và tiêu thụ thực phẩm một cách an toàn và đúng cách.

2. Phát hiện bệnh truyền qua thực phẩm do kinh doanh gây ra cần làm gì?

Tại Điều 8 Luật An toàn thực phẩm 2010 thì tổ chức và cá nhân kinh doanh thực phẩm phải chấp hành một loạt các nghĩa vụ quan trọng để đảm bảo an toàn thực phẩm và đối mặt với trách nhiệm đối với sự an toàn của sản phẩm mà họ kinh doanh. 

- Tuân thủ điều kiện bảo đảm an toàn thực phẩm: Tổ chức và cá nhân kinh doanh thực phẩm đều phải chấp hành một loạt các nguyên tắc và tiêu chuẩn nghiêm ngặt nhằm đảm bảo an toàn thực phẩm trong quá trình kinh doanh. Họ không chỉ đơn thuần là những người cung cấp sản phẩm, mà còn là những người chịu trách nhiệm cao cả về việc giữ gìn sự an toàn và chất lượng của thực phẩm mà họ cung cấp cho cộng đồng. Việc tuân thủ các điều kiện này không chỉ là một nghĩa vụ pháp lý mà còn là một cam kết đạo đức đối với sức khỏe của người tiêu dùng.

- Kiểm tra nguồn gốc và xuất xứ thực phẩm: Để đảm bảo tính minh bạch và độ an toàn của thực phẩm, tổ chức và cá nhân kinh doanh thực phẩm cần thực hiện việc kiểm tra kỹ lưỡng về nguồn gốc và xuất xứ của sản phẩm. Quy trình này không chỉ giúp họ kiểm soát chất lượng thực phẩm mà còn tạo ra một cơ sở dữ liệu chính xác về nguồn gốc của sản phẩm. Bằng cách này, họ không chỉ đáp ứng yêu cầu pháp lý mà còn đưa ra cho người tiêu dùng sự tin tưởng vững chắc về nguồn gốc và chất lượng của thực phẩm mà họ tiêu thụ.

- Cung cấp thông tin trung thực: Việc cung cấp thông tin trung thực về an toàn thực phẩm không chỉ là một yêu cầu pháp lý mà còn là một nhiệm vụ tương tác với cộng đồng người tiêu dùng. Tổ chức và cá nhân kinh doanh thực phẩm cần thấu hiểu rằng việc chia sẻ thông tin về điều kiện bảo đảm an toàn trong quá trình vận chuyển, lưu giữ, bảo quản và sử dụng thực phẩm không chỉ là trách nhiệm của họ, mà còn là cách họ xây dựng lòng tin và uy tín trong mắt khách hàng. Bằng cách này, họ góp phần vào việc tạo ra một môi trường tiêu thụ thông tin mở và minh bạch, giúp cộng đồng hiểu rõ hơn về nguồn gốc và an toàn của thực phẩm mà họ chọn lựa.

- Kịp thời cung cấp thông tin về nguy cơ và cách phòng ngừa: Tổ chức và cá nhân kinh doanh thực phẩm phải tích cực tham gia vào việc cung cấp thông tin kịp thời về nguy cơ gây mất an toàn của thực phẩm và cách phòng ngừa cho người tiêu dùng. Điều này không chỉ là một trách nhiệm pháp lý mà còn là một cam kết đối với sự an toàn và sức khỏe của cộng đồng. Bằng cách tham gia vào quá trình chia sẻ thông tin về các rủi ro tiềm ẩn và biện pháp ngừa, họ không chỉ giúp người tiêu dùng hiểu rõ hơn về sản phẩm mà còn đóng góp vào một môi trường tiêu thụ thông tin đầy đủ và minh bạch.

- Ngừng kinh doanh và thông báo khi phát hiện thực phẩm không bảo đảm an toàn: Khi phát hiện ra bất kỳ vấn đề nào liên quan đến an toàn thực phẩm, tổ chức và cá nhân kinh doanh thực phẩm phải có nghĩa vụ ngừng kinh doanh kịp thời và thông báo cho tất cả các bên liên quan. Hành động này không chỉ là một nghĩa vụ pháp lý mà còn là một biểu hiện của trách nhiệm đạo đức và sự quan tâm đến sức khỏe cộng đồng. Thông báo này không chỉ giúp ngăn chặn sự lây lan của vấn đề mà còn thể hiện sự minh bạch và trung thực trong quản lý kinh doanh.

- Báo cáo và khắc phục hậu quả: Nếu tổ chức hoặc cá nhân kinh doanh thực phẩm phát hiện ngộ độc thực phẩm hoặc bệnh truyền qua thực phẩm do họ kinh doanh gây ra, họ phải ngay lập tức báo cáo cho cơ quan có thẩm quyền và thực hiện các biện pháp khắc phục hậu quả. Hành động này không chỉ là một yêu cầu pháp lý mà còn là một biểu hiện rõ ràng của trách nhiệm xã hội và chủ thể. Bằng cách này, họ đóng góp vào quá trình xử lý và giải quyết vấn đề, đồng thời chứng minh tôn trọng đối với sức khỏe cộng đồng và mong muốn giữ gìn uy tín của doanh nghiệp.

- Hợp tác và điều tra ngộ độc thực phẩm: Tổ chức và cá nhân kinh doanh thực phẩm không chỉ có nhiệm vụ ngừng kinh doanh và thông báo khi phát hiện thực phẩm không bảo đảm an toàn, mà còn phải hợp tác mật thiết với các tổ chức, cá nhân sản xuất, nhập khẩu, và cơ quan nhà nước có thẩm quyền trong quá trình điều tra vấn đề. Việc này không chỉ giúp xác định nguyên nhân và phạm vi của vấn đề mà còn đảm bảo rằng các biện pháp khắc phục được triển khai một cách hiệu quả. Hợp tác này không chỉ là một nghĩa vụ pháp lý mà còn là một cơ hội để xây dựng sự đồng lòng trong việc giải quyết vấn đề và tạo ra một môi trường hợp tác tích cực.

- Tuân thủ quy định và thanh tra: Ngoài việc đảm bảo an toàn thực phẩm, tổ chức và cá nhân kinh doanh thực phẩm còn phải tuân thủ mọi quy định của pháp luật và đối mặt với quyết định thanh tra, kiểm tra từ cơ quan nhà nước có thẩm quyền. Việc này không chỉ là để đáp ứng yêu cầu pháp lý mà còn là cơ hội để nâng cao chất lượng quản lý và chứng minh sự cam kết đối với trách nhiệm xã hội. Việc hợp tác tích cực trong quá trình thanh tra cũng có thể giúp họ hiểu rõ hơn về các kỹ thuật và tiêu chuẩn mới, đồng thời đặt họ vào vị thế đầu ngành trong lĩnh vực an toàn thực phẩm.

- Chi trả chi phí lấy mẫu và kiểm nghiệm: Tổ chức và cá nhân kinh doanh thực phẩm phải chi trả mọi chi phí liên quan đến việc lấy mẫu và kiểm nghiệm theo quy định tại Điều 48 của Luật. Hành động này không chỉ là một yêu cầu pháp lý mà còn là một biểu hiện của sự chủ thể và trách nhiệm xã hội. Việc đảm bảo rằng các quy trình kiểm tra được thực hiện một cách đầy đủ và chính xác không chỉ bảo vệ sức khỏe cộng đồng mà còn xây dựng uy tín vững chắc cho doanh nghiệp.

- Bồi thường thiệt hại: Trách nhiệm của tổ chức và cá nhân kinh doanh thực phẩm không chỉ dừng lại ở việc ngừng kinh doanh và thông báo khi xảy ra vấn đề, mà còn bao gồm việc bồi thường thiệt hại theo quy định của pháp luật. Hành động này không chỉ là để đối mặt với trách nhiệm pháp lý mà còn là cách họ giúp hỗ trợ người tiêu dùng và các bên liên quan bị ảnh hưởng. Việc bồi thường này không chỉ là một biện pháp pháp lý mà còn là cơ hội để xây dựng lại niềm tin và lòng tin từ phía cộng đồng và khách hàng.

3. Khai báo ở đâu khi người tiêu dùng khi phát hiện nguy cơ gây bệnh truyền qua thực phẩm?

Điều 9 Luật An toàn thực phẩm 2010 thì khi người tiêu dùng nhận thức về nguy cơ gây bệnh truyền qua thực phẩm, việc khai báo và chia sẻ thông tin đó với các bên liên quan không chỉ là một hành động cần thiết mà còn là một đóng góp quan trọng vào sự an toàn và trách nhiệm cộng đồng. Để đảm bảo rằng thông tin được truyền đạt một cách chính xác và hiệu quả, người tiêu dùng cần thực hiện các bước sau:

- Ủy ban nhân dân nơi gần nhất: Việc thông báo nguy cơ bệnh truyền qua thực phẩm đầu tiên cần được thực hiện tại Ủy ban Nhân dân nơi gần nhất. Đây là một cơ quan địa phương có thể nhanh chóng đáp ứng và triển khai các biện pháp khẩn cấp khi cần thiết.

- Cơ sở khám bệnh, chữa bệnh: Thông tin cũng nên được chia sẻ với các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh để tạo điều kiện cho việc theo dõi sức khỏe cá nhân và triển khai các biện pháp chăm sóc y tế kịp thời.

- Cơ quan nhà nước có thẩm quyền: Báo cáo cũng cần được gửi đến cơ quan nhà nước có thẩm quyền trong lĩnh vực an toàn thực phẩm. Họ có trách nhiệm đánh giá và điều tra nguồn gốc của vấn đề để ngăn chặn sự lây lan và bảo vệ sức khỏe cộng đồng.

- Tổ chức, cá nhân sản xuất, kinh doanh thực phẩm: Ngoài ra, thông tin về nguy cơ cần được thông báo đến tổ chức, cá nhân sản xuất, kinh doanh thực phẩm. Điều này giúp họ nhanh chóng có biện pháp xử lý, ngừng kinh doanh sản phẩm đó và thực hiện các biện pháp khắc phục hậu quả.

Việc chia sẻ thông tin một cách đầy đủ và kịp thời không chỉ là việc bảo vệ bản thân mà còn là sự đóng góp quan trọng vào hệ thống an toàn thực phẩm và sức khỏe cộng đồng. Điều này càng tôn lên tầm quan trọng của tinh thần trách nhiệm và lòng hiếu khách của mỗi người tiêu dùng đối với xã hội.

Ngoài ra, có thể tham khảo: Các bước điều tra và xử lý ổ dịch, dịch bệnh truyền nhiễm. Còn khúc mắc, liên hệ 1900.6162 hoặc gửi email tới: lienhe@luatminhkhue.vn để được hỗ trợ. Xin cảm ơn.