Khái niệm “tái phạm nguy hiểm” không đơn thuần là việc phạm tội lần thứ hai, mà mang một ý nghĩa pháp lý đặc biệt, thể hiện mức độ nguy hiểm cao hơn cho xã hội. Theo quy định tại khoản 1 Điều 53 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017), tái phạm nguy hiểm là trường hợp đã tái phạm mà còn tiếp tục thực hiện hành vi phạm tội rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng, hoặc phạm tội cùng loại có tổ chức, có tính chuyên nghiệp. Đối với tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, khi rơi vào tình tiết tái phạm nguy hiểm, khung hình phạt sẽ bị tăng nặng đáng kể, có thể lên tới 20 năm tù hoặc tù chung thân, tùy theo mức độ thiệt hại và tình tiết tăng nặng.

Bài viết này sẽ phân tích khái niệm, điều kiện áp dụng và hậu quả pháp lý của việc tái phạm nguy hiểm trong tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, đồng thời làm rõ sự khác biệt giữa tái phạm và tái phạm nguy hiểm, cũng như đề cập đến một số vụ án điển hình, qua đó góp phần nâng cao nhận thức pháp luật và cảnh báo về mức độ xử lý nghiêm khắc đối với hành vi tái phạm trong lĩnh vực hình sự.

1. Tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản theo pháp luật hình sự Việt Nam

Điều 174 Bộ luật Hình sự 2015, sửa đổi, bổ sung 2017, là cơ sở pháp lý để truy cứu trách nhiệm hình sự đối với tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Theo đó, hành vi khách quan của tội phạm này là việc sử dụng "thủ đoạn gian dối" để chiếm đoạt tài sản của người khác. Mục đích chiếm đoạt tài sản được xác định là dấu hiệu bắt buộc của cấu thành tội phạm và luôn có trước khi người phạm tội thực hiện hành vi gian dối. Nếu ý định chiếm đoạt phát sinh sau khi đã có tài sản một cách hợp pháp thì không cấu thành tội lừa đảo.

Mức độ nghiêm trọng của tội lừa đảo được phân hóa thành bốn khung hình phạt chính, từ cải tạo không giam giữ đến phạt tù chung thân, tùy thuộc vào giá trị tài sản bị chiếm đoạt và các tình tiết định khung tăng nặng. Cụ thể, khung hình phạt cơ bản áp dụng cho hành vi chiếm đoạt tài sản có giá trị từ 2 triệu đồng đến dưới 50 triệu đồng. Khung hình phạt cao nhất là tù chung thân, được áp dụng khi giá trị tài sản chiếm đoạt từ 500 triệu đồng trở lên.  

Sự liên kết chặt chẽ giữa giá trị tài sản và khung hình phạt cho thấy pháp luật Việt Nam coi thiệt hại vật chất là yếu tố quan trọng hàng đầu trong việc đánh giá mức độ nguy hiểm của tội lừa đảo. Mức phạt tiền, cấm đảm nhiệm chức vụ, hoặc tịch thu tài sản cũng có thể được áp dụng như hình phạt bổ sung.  

>> Xem thêm: Tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản theo Điều 174 Bộ luật Hình sự 2015

2. Chế định tái phạm, tái phạm nguy hiểm và nguyên tắc quyết định hình phạt

2.1. Chế định tái phạm, tái phạm nguy hiểm

Chế định tái phạm và tái phạm nguy hiểm là một trong những nguyên tắc cốt lõi của luật hình sự, được quy định tại Điều 53 Bộ luật Hình sự 2015. Đây là một tình tiết thể hiện sự coi thường pháp luật của người phạm tội, do đó cần phải bị xử lý nghiêm khắc hơn.

- Tái phạm là trường hợp một người đã bị kết án, chưa được xóa án tích, mà lại thực hiện hành vi phạm tội mới do cố ý; hoặc thực hiện tội phạm rất nghiêm trọng, tội phạm đặc biệt nghiêm trọng do vô ý.

- Tái phạm nguy hiểm được coi là dạng đặc biệt của tái phạm, bao gồm hai trường hợp:

  • Đã bị kết án về tội phạm rất nghiêm trọng, tội phạm đặc biệt nghiêm trọng do cố ý, chưa được xóa án tích mà lại thực hiện hành vi phạm tội rất nghiêm trọng, đặc biệt nghiêm trọng do cố ý.
  • Đã tái phạm, chưa được xóa án tích mà lại thực hiện hành vi phạm tội do cố ý.

Mặc dù quy định pháp luật đã khá rõ ràng, việc áp dụng trên thực tế vẫn còn nhiều vướng mắc do thiếu các văn bản hướng dẫn cụ thể và thống nhất. Một trong những vấn đề nổi cộm là sự thiếu nhất quán trong việc xác định các tiền án trước đó. Một số trường hợp, Tòa án cấp sơ thẩm đã không nhận định bị cáo phạm tội thuộc trường hợp "tái phạm" trong bản án đầu tiên, dẫn đến Tòa án cấp phúc thẩm không đủ căn cứ để xác định tình tiết "tái phạm nguy hiểm" trong lần phạm tội tiếp theo. Lỗ hổng tố tụng này đã làm giảm tính răn đe của pháp luật, khiến những bản án không phản ánh đúng mức độ nguy hiểm của người phạm tội và làm thay đổi toàn bộ bản chất vụ án.

2.2. Nguyên tắc quyết định hình phạt

Trong tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, tình tiết "tái phạm nguy hiểm" đóng vai trò quan trọng trong việc định khung hình phạt. Nó được quy định tại điểm g khoản 2 Điều 174 Bộ luật Hình sự và có thể trực tiếp đẩy mức hình phạt lên khung 2 (phạt tù từ 7 năm đến 15 năm).

Một nguyên tắc quan trọng trong việc quyết định hình phạt là không được áp dụng hai lần cùng một tình tiết tăng nặng. Cụ thể, khi "tái phạm nguy hiểm" đã được sử dụng như một tình tiết định khung tăng nặng (tức là dùng để xác định khung hình phạt), thì nó không được sử dụng lại như một tình tiết tăng nặng trách nhiệm hình sự để quyết định mức án cụ thể trong khung đó. Điều này đảm bảo tính công bằng và hợp lý, tránh việc xử phạt quá nặng cho người phạm tội.

3. Bản án điển hình và thực tiễn xét xử 

Thực tiễn xét xử các vụ án lừa đảo chiếm đoạt tài sản cho thấy sự phức tạp và đa dạng trong việc áp dụng pháp luật. Mặc dù có nhiều vụ án liên quan đến tội danh này, chưa có Án lệ nào được Tòa án nhân dân tối cao ban hành riêng về vấn đề tái phạm nguy hiểm trong tội lừa đảo. Sự thiếu vắng này làm gia tăng sự phụ thuộc vào quan điểm của từng Thẩm phán và Hội đồng xét xử, dẫn đến rủi ro về tính nhất quán.

Để minh họa cho việc áp dụng trên thực tế, bài viết phân tích một số bản án điển hình.

  • Vụ án Trần Văn T: Bị cáo T có ba tiền án chưa được xóa án tích về các tội "Trộm cắp tài sản", "Đánh bạc" và "Chống người thi hành công vụ". Trong vụ án mới, Tòa án đã xác định bị cáo phạm tội mới do cố ý trong khi chưa được xóa án tích của lần phạm tội trước. Tòa án đã áp dụng tình tiết "tái phạm nguy hiểm" theo điểm b khoản 2 Điều 53 Bộ luật Hình sự. Vụ án này minh họa một trường hợp áp dụng khá rõ ràng và chính xác theo quy định của pháp luật.
  • Vụ án Phạm Công H: Trong vụ án này, bị cáo H có tiền án và lại phạm tội mới. Tòa án cấp sơ thẩm đã không nhận định bị cáo thuộc trường hợp "tái phạm", dẫn đến Tòa án cấp phúc thẩm cho rằng không có đủ căn cứ để xác định tình tiết "tái phạm nguy hiểm". Tòa án cấp phúc thẩm đã chỉ ra rằng đây là một sai lầm nghiêm trọng trong việc áp dụng pháp luật, ảnh hưởng trực tiếp đến việc định khung hình phạt. Vụ án này cho thấy một sai sót về thủ tục tố tụng trong bản án trước có thể gây ra hậu quả pháp lý nghiêm trọng và làm thay đổi toàn bộ bản chất của vụ án sau này.
  • Bản án số 191/2023/HS-PT: Bản án này liên quan đến bị cáo Võ Kim A đã lừa đảo chiếm đoạt tài sản trị giá 5,045 tỷ đồng. Mặc dù tài liệu không đề cập đến tình tiết tái phạm nguy hiểm, bản án này là một ví dụ về việc định khung hình phạt ở mức cao nhất theo khoản 4 Điều 174 Bộ luật Hình sự (chiếm đoạt tài sản từ 500 triệu đồng trở lên), với mức án 14 năm tù.

4. Quy định đặc biệt đối với người chưa thành niên

Pháp luật Việt Nam có những quy định đặc biệt, ưu tiên tính giáo dục và nhân đạo khi xử lý người chưa thành niên phạm tội. Mục tiêu chính là giúp đỡ họ sửa chữa sai lầm, phát triển lành mạnh và trở thành công dân có ích cho xã hội. Các hình phạt áp dụng cũng nhẹ hơn so với người đã thành niên.

Tuy nhiên, tài liệu nghiên cứu không cung cấp một quy định cụ thể về việc áp dụng tình tiết "tái phạm nguy hiểm" đối với người chưa thành niên phạm tội lừa đảo. Khoảng trống pháp lý này có thể được giải thích bằng triết lý xử lý người chưa thành niên được ưu tiên áp dụng. Mặc dù hành vi của họ có thể thỏa mãn các dấu hiệu của "tái phạm nguy hiểm" nếu là người lớn, Tòa án sẽ không áp dụng tình tiết này để tăng nặng hình phạt mà sẽ tập trung vào các biện pháp giáo dục và phục hồi như giáo dục tại xã, phường, thị trấn hoặc đưa vào trường giáo dưỡng. Điều này cho thấy tính nhân đạo của pháp luật, nhận thức được rằng người chưa thành niên có khả năng thay đổi và cần được giúp đỡ hơn là trừng phạt.

Kết luận

Bài viết đã làm rõ các cơ sở pháp lý về "tái phạm nguy hiểm" trong tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản tại Việt Nam, bao gồm các quy định tại Điều 174 và Điều 53 Bộ luật Hình sự. Phân tích cho thấy, mặc dù các quy định này đã tạo ra một khung pháp lý vững chắc, thực tiễn xét xử vẫn còn tồn tại sự thiếu nhất quán trong việc áp dụng, đặc biệt là do thiếu các án lệ và văn bản hướng dẫn chuyên sâu. Đặc biệt, đối với người chưa thành niên, nguyên tắc giáo dục và nhân đạo được ưu tiên tuyệt đối, làm thay đổi đáng kể cách thức xử lý những hành vi tái phạm, đặt ra một sự khác biệt triết lý rõ ràng với việc xử lý người đã thành niên.

Mọi vướng mắc bạn vui lòng trao đổi trực tiếp với bộ phận luật sư tư vấn pháp luật trực tuyến qua tổng đài 24/7 gọi số: 1900.6162 hoặc gửi qua email  để nhận được sự tư vấn, hỗ trợ từ Luật Minh Khuê.

Rất mong nhận được sự hợp tác!

Trân trọng./.