Chống tờ rớt, chính sách, luật (anti-trust) là còn gọi là luật chống độc quyền. Khái niệm này dùng để chỉ cơ sở pháp lý phục vụ cho việc kiểm soát sự gia tăng sức mạnh thị trường của các doanh nghiệp lớn. Mục đích chung của chính sách chống độc quyền là khuyến khích cạnh tranh để sử dụng có hiệu quả các nguồn lực kinh tế và bảo vệ lợi ích của người tiêu dùng. Mục tiêu cụ thể của nó là đảm bảo cung ứng hàng hoá với chi phí thấp, giá cả và lợi nhuận hợp lý, chất lượng sản phẩm tốt và có trình độ công nghệ cao. Vì vậy, nó bao quát nhiều lĩnh vực. trong đò có quá trình độc quyền hoá thị trường bởi một nhà cung cấp duy nhất, quá trình tạo ra địa vị độc quyền thông qua thôn tính, sáp nhập, hợp nhất, cấu kết và các thủ đoạn chống cạnh tranh khác.
Chính sách chống tờ rớt có thể được thực hiện theo luật - tức dựa trên một đạo luật chống độc quyền - hay tuỳ nghi. Chính sách theo luật bao gồm các công cụ sau:
Quy định tỷ phần tối đa, chẳng hạn 20% dung lượng thị trường, nhằm hạn chế mức độ tập trung người bán và ngăn ngừa khả năng xuất hiện nhà cung cấp độc quyền. Như vậy theo quy định này, các trường hợp sáp nhập hoặc hợp nhất dần tới tỷ phần của một doanh nghiệp cao hơn 20% đương nhiên bị cấm.
Cấm hoàn toàn tất cả các hình thức thỏa thuận nhằm quy định giá (các ten), phân chia thị trường và các thủ đoạn tương tự.
Cấm hoàn toàn một số thủ đoạn được áp dụng để làm suy giảm hay loại trừ cạnh tranh, ví dụ chỉ kinh doanh với một số người, cự tuyệt không cung cấp nguyên vật liệu, hàng hoá và dịch vụ cho một số người.
Chính sách tuỳ nghi ngược lại áp dụng phương pháp thực dụng hơn. Nó thừa nhận rằng trong một số trường hợp, việc tập trung người bán và một số thoả thuận giữa các công ty không những không cản trở, mà còn góp phần cải thiện hiệu quả kinh tế. Vì vậy, cơ quan chống độc quyền xem xét từng trường hợp cụ thể để kết luận rằng những hành vi như sáp nhập, thoả thuận có lợi hay có hại, từ đó quyết định có cấm hay không.
Mỹ và lục địa châu Âu chủ yếu áp dụng chính sách theo luật, còn Anh chủ yếu áp dụng chính sách tuỳ nghi. Song dù áp dụng loại chính sách nào, thì triết lý của chính quyền đương nhiệm và toà án tối cao cũng có ảnh hưởng lớn tới tính chất nghiêm khắc của chính sách độc quyền.
Hiện nay Việt Nam đã bắt đầu soạn thào luật cạnh tranh để xử lý vấn đề độc quyền và các thủ đoạn chống lại cạnh tranh.