1. Giới thiệu về Singapore

Cộng hòa Singapore (Republic of Singapore) là một đảo quốc nhỏ nằm trong khu vực Đông Nam Á. Diện tích đất liền chỉ là 697km2 (bằng khoảng 1/5 diện tích của thủ đô Hà Nội, 1/3 diện tích của TP. Hồ Chí Minh, trong đó diện tích đất trồng trọt để làm nông nghiệp chỉ chiếm chưa tới 1%) với dân số khoảng 5,5 triệu người. Singapore hiện được coi là một trong những quốc gia có mật độ dân số cao nhất thế giới.

Trước đây Singapore là thuộc địa của Anh từ năm 1819, sau đó gia nhập Liên bang Malaysia vào năm 1963 nhưng 2 năm sau thì tách ra thành lập quốc gia riêng vào năm 1965 (quốc khánh là ngày 9/8/1965). Singapore là nước có chính thể cộng hòa nghị viện (parliamentary republic), tổng thống do dân bầu và có nhiệm kỳ 6 năm nhưng chỉ đóng vai trò nghi lễ, thực quyền nằm trong tay Thủ tướng. Nghị viện Singapore là nghị viện một viện (unicameral parliament) với 87 ghế do dân bầu trực tiếp với nhiệm kỳ 5 năm (ngoài ra có một số ghế được cơ cấu mang tính chất chỉ định). Quốc gia đơn nhất nhưng không tổ chức chính quyền địa phương. Tổng thống đương nhiệm là Tony Tan Keng Yam (từ 1/9/2011). Thủ tướng đương nhiệm là Lý Hiển Long (con trai cố Thủ tướng Lý Quang Diệu) (nắm quyền từ 12/8/2004) với sự hậu thuẫn của 1 Đảng cầm quyền duy nhất từ năm 1965 đến nay là Đảng nhân dân hành động (People’s Action Party - PAP).

Hiến pháp hiện hành của Singapore được ban hành năm 1965, đất nước này có hệ thống pháp luật được xếp vào hệ thống luật án lệ (common law).

2. Cơ quan lập pháp Singapore

Theo Hiến pháp Singapore, quyền lập pháp được trao cho cơ quan lập pháp, gồm Quốc hội và Tổng thống do dân bầu ra. Bên cạnh đó, quy trình xây dựng pháp luật gắn liền với vai trò của một số cơ quan khác như Hội đồng Tổng thống về quyền lợi của các nhóm thiểu số, Văn phòng Tổng chưởng lý, Bộ Pháp luật, các bộ và ban thành lập theo dự án luật…

Nghị viện

Mặc dù là cơ quan đơn viện, song Quốc hội Singapore được xây dựng theo mô hình hệ thống nghị viện Westminster của Anh. Một trong những chức năng chính của Quốc hội Singapore là lập pháp. Quy trình lập pháp ở đảo quốc sư tử thường bắt đầu bằng công đoạn trình dự thảo luật ra Quốc hội. Thông thường, dự thảo luật do Chính phủ đề xuất và được soạn thảo bởi các chuyên viên pháp chế của Chính phủ. Tuy nhiên, bất cứ thành viên nào trong Quốc hội cũng có thể trình dự luật, được gọi là dự luật của nghị sĩ. Mọi dự luật đều phải trải qua trình tự ba lần đọc tại Nghị viện, nhận được sự đồng ý của Tổng thống trước khi ban hành.

Hội đồng Tổng thống về quyền lợi của các nhóm thiểu số (PCMR)

PCMR được thành lập theo Hiến pháp Singapore, với nhiệm vụ thẩm tra các dự thảo luật nhằm xem xét có điều khoản hay chính sách nào có thể gây bất lợi hoặc phân biệt đối xử với người thuộc nhóm thiểu số hoặc các cộng đồng dân tộc, tôn giáo khác nhau. Nếu báo cáo thẩm tra của PCMR tán thành hoặc không tán thành với dự thảo luật nhưng có tới 2/3 tổng số nghị sĩ trong Quốc hội bỏ phiếu không tán thành với báo cáo thẩm tra của PCMR, thì dự thảo luật sẽ được chuyển tiếp cho Tổng thống để phê chuẩn.

Văn phòng Tổng chưởng lý

Văn phòng Tổng chưởng lý là cơ quan giúp việc của Tổng chưởng lý - cố vấn pháp lý cho Chính phủ. Do đó, Văn phòng Tổng chưởng lý chịu trách nhiệm soạn thảo luật, cải cách luật, giải quyết các vụ án kinh tế cũng như các vấn đề quốc tế. Các bộ có trách nhiệm điều hành công tác lập pháp có thể tìm kiếm sự tư vấn từ Văn phòng Tổng chưởng lý, nhằm xem xét việc thi hành chính sách được đề xuất có đòi hỏi sửa đổi các văn bản pháp luật hiện hành hay ban hành một văn bản mới hay không. Sau khi Nội các phê duyệt trên nguyên tắc đối với dự thảo luật do một bộ đề xuất, bộ đó sẽ làm việc với Văn phòng Tổng chưởng lý để soạn thảo dự luật. Thông thường, bộ trình dự thảo luật lên Văn phòng Tổng chưởng lý để rà soát.

Vụ Lập pháp của Văn phòng Tổng chưởng lý có trách nhiệm rà soát, kiểm tra và soạn thảo tất cả các dự án luật của Chính phủ. Cán bộ soạn thảo và đại diện của Bộ liên quan thường xuyên trao đổi, nhằm giúp cán bộ chịu trách nhiệm soạn thảo luật nắm chắc các chính sách liên quan, tạo điều kiện cho công việc soạn thảo.

Vụ Lập pháp thuộc Văn phòng Tổng chưởng lý là cơ quan soạn thảo luật Trung ương, với chức năng soạn thảo luật của Chính phủ và các văn bản dưới luật, cung cấp các dịch vụ tư vấn pháp luật cho Chính phủ và các cơ quan công vụ. Vụ Lập pháp được chia thành bốn nhóm làm việc gồm: Soạn thảo luật; Biên tập và sửa đổi về lập pháp, Xuất bản luật; Dịch vụ kinh doanh và quản trị.

Bộ Pháp luật

Trách nhiệm chính của Bộ Pháp luật là hoạch định và thi hành các chính sách pháp luật lớn của Chính phủ. Vai trò này hoàn toàn khác Văn phòng Tổng chưởng lý, với tư cách là cố vấn pháp luật của Chính phủ và Trưởng Công tố viên của Chính phủ. Nếu một dự án luật có liên quan tới những vấn đề thuộc phạm vi trách nhiệm của Bộ Pháp luật, chẳng hạn quy định về nghề luật, thì Bộ Pháp luật sẽ chấp bút dự luật. Bên cạnh đó, trước khi một dự luật của Chính phủ được đưa ra thảo luận tại Quốc hội thì điều kiện tiên quyết là có sự phê duyệt của Bộ Pháp luật. Bộ Pháp luật kiểm tra, rà soát nhằm bảo đảm dự án luật phù hợp với chính sách lập pháp chung của Nhà nước.

Các bộ, ban thành lập theo dự án luật

Một chính sách mới do một Bộ đề xuất có thể đòi hỏi ban hành một đạo luật mới, hoặc sửa đổi một đạo luật đang có hiệu lực. Trong những trường hợp như vậy, bộ đưa ra đề xuất cần có được sự phê duyệt trên nguyên tắc của Nội các đối với chính sách mới, trước khi tiếp cận Văn phòng Tổng chưởng lý để soạn thảo dự luật hoặc sửa đổi một đạo luật. Bộ chịu trách nhiệm chính đối với dự án luật mới là bộ thực hiện soạn thảo văn bản pháp luật về vấn đề cụ thể.

Ngoài ra, tại Singapore, còn có các ban được thành lập theo dự án luật, có chức năng soạn thảo văn bản pháp luật. Ban làm luật là pháp nhân được thành lập theo một đạo luật của Nghị viện. Bộ phận này có trách nhiệm báo cáo trước Bộ thuộc Chính phủ, song có tính độc lập cao hơn.

3. Quy trình xây dựng pháp luật của Singapore

Pháp luật được xây dựng tại Singapore bao gồm:

- Luật (Primary legislation) được biết chính thức như các dự thảo của Chính phủ, được thông qua bởi Nghị viện. Đặt ra các yếu tố quan trọng và nguyên tắc của pháp luật.

- Quy định dưới luật (Subsidiary legislation) được xây dựng bởi đại diện của cơ quan lập pháp, thường là một Bộ trưởng hoặc một cơ quan theo luật định thuộc thẩm quyền theo bằng luật pháp cơ bản. Những quy định dưới luật này có xu hướng "hành chính", không quy định các quyền cơ bản và không được vượt phạm vi của luật.

Vì bản chất khác nhau của luật và quy định dưới luật nên quá trình khác nhau liên quan đến việc ban hành.

Cơ bản quy trình xây dựng luật ở Singapore được chia làm hai công đoạn: công đoạn Chính phủ (hầu hết các dự án luật đều do Chính phủ Singapore trình) và công đoạn Nghị viện. Mỗi năm, Nghị viện Singapore ban hành từ 20 đến 40 đạo luật.

Công đoạn Chính phủ có liên quan tới 4 chủ thể chính là: Bộ quản lý ngành, Văn phòng Tổng chưởng lý (Attorney-General’s Chambers), Bộ Pháp luật (Ministry of Law) và Nội các.

Bộ quản lý ngành có trách nhiệm đề xuất và xây dựng chính sách, trên cơ sở tham vấn cộng đồng, hoặc đề xuất từ chính Bộ quản lý ngành hoặc các Bộ liên quan, Bộ Pháp luật, Văn phòng Tổng chưởng lý. Sau đó, Bộ quản lý ngành sẽ phải nhận được sự phê chuẩn về nguyên tắc của Nội các đối với chính sách dự kiến đề xuất. Các vấn đề cần được cân nhắc và xử lý ở giai đoạn này gồm: việc quyết định mục tiêu chính sách, cân nhắc vấn đề có cần điều chỉnh bằng pháp luật và hình thức của pháp luật, đưa ra dự kiến về tiến độ xây dựng luật, những vấn đề liên quan đến tài chính và thu thập những ý kiến ​​và phê duyệt của các cơ quan liên quan và các bên liên quan để trình lên Nội các. Khi đã được phê chuẩn, Bộ quản lý ngành sẽ chuyển đề xuất chính sách này cho Văn phòng Tổng chưởng lý để làm công tác soạn thảo (quy phạm hóa) (tuy nhiên, trên thực tế, bản đề xuất chính sách này cũng đã chi tiết tới mức gần như một bản dự thảo để tiết kiệm công sức cho Văn phòng Tổng chưởng lý).

Công việc hoàn thiện dự thảo này do Vụ Xây dựng pháp luật của Văn phòng Tổng chưởng lý trưởng đảm trách. Văn phòng Tổng chưởng lý của Singapore chịu trách nhiệm soạn thảo tất cả các văn bản quy phạm pháp luật của Singapore gồm luật và các quy định dưới luật. Nhiệm vụ vủa cơ quan này là thể hiện chính sách được đề xuất dưới ngôn từ pháp lý. Quy trình này được thực hiện thông qua chỉ duy nhất một chuyên gia soạn thảo văn bản gọi là người soạn thảo (Drafter). Theo thông tin do đại diện của Vụ Xây dựng pháp luật cung cấp, thông thường những dự thảo luật hoặc dự thảo văn bản khó sẽ được giao cho những người có kinh nghiệm hoặc có trình độ cao nhất.

Người soạn thảo phải là người của Vụ Xây dựng pháp luật, thông thường là những người có kinh nghiệp pháp lý nhiều năm (có thể đã từng làm luật sư, công tố viên, hoặc làm việc cho tòa án) thực hiện toàn bộ quá trình soạn thảo luật. Trong quá trình soạn thảo, người soạn thảo sẽ thường xuyên giữ liên lạc và trao đổi với cơ quan đưa ra đề xuất xây dựng luật để nắm thật chắc nội dung cần thể hiện trong luật, mục đích cuối cùng là dự thảo phải thể hiện đúng chính sách. Trong những trường hợp soạn thảo văn bản khó thì người soạn thảo có thể được nhận sự trợ giúp nhưng thực tế rất ít khi xảy ra các trường hợp này.

Trao đổi về vấn đề chuyên biệt hóa lĩnh vực soạn thảo cho những người soạn thảo, đại diện của Vụ Xây dựng pháp luật cho biết đã từng có nhu cầu thực hiện việc chia các lĩnh vực để từng người soạn thảo đảm trách. Cơ quan này đánh giá, nếu chuyên biệt hóa lĩnh vực soạn thảo cho những người soạn thảo sẽ nâng cao chất lượng soạn thảo tuy nhiên lại gặp rất nhiều khó khăn khi triển khai như không có người để thay thế khi có thay đổi về nhân sự. Việc soạn thảo nhiều dự thảo văn bản ở các lĩnh vực khác nhau có thể mang lại những thông tin, kỹ năng cần thiết bổ trợ cho người soạn thảo thực hiện công việc của mình. Hơn nữa, khi gặp các vấn đề về chuyên ngành nên giải quyết thông qua sự hỗ trợ của cơ quan chuyên môn. Vì vậy, Văn phòng Tổng chưởng lý của Singapore vẫn chưa áp dụng hình thức này và đang cố gắng tìm biện pháp để phân hóa theo những người soạn thảo theo nhóm.

Một điểm khác đáng lưu ý, hệ thống thông tin, dữ liệu điện tử của Singapore về pháp luật được tổ chức và vận hành rất tốt đóng vai trò là công cụ hỗ trợ đắc lực cho những người làm công tác soạn thảo. Cơ sở dữ liệu này chứa đựng từ điển luật học, thông tin cụ thể của từng văn bản pháp luật đã được ban hành (gồm tên văn bản, quá trình xây dựng văn bản, các dự thảo của văn bản, những lưu ý,…). Dữ liệu điện tử về pháp luật của Singapore có thể dễ dàng truy cập qua địa chỉ website: www.agc.gov.sg.

Sau quá trình soạn thảo tại Văn phòng Tổng chưởng lý và có sự thống nhất của Bộ quản lý ngành, dự thảo được gửi cho Bộ Pháp luật[8] để xem xét xem nội dung của dự thảo có phù hợp với chính sách chung của Chính phủ không. Chỉ sau khi đã có sự đồng ý của Bộ Pháp luật, dự luật cùng với sự đồng ý của Bộ Tài chính về vấn đề tài chính thì dự thảo một lần nữa cần nhận được sự chấp nhận của nội các để chính thức chuyển sang Nghị viện xem xét, thảo luận. Ở giai đoạn này, đôi khi dự thảo luật còn được đưa ra lấy ý kiến dân chúng. Tham khảo ý kiến ​​công chúng về dự thảo Luật phải là quy định bắt buộc, nhưng được chính phủ khuyến khích như một phần để dân chúng nỗ lực tham gia.

Như vậy có thể thấy, soạn thảo luật được Văn phòng Tổng chưởng lý đảm nhận, việc kiểm tra tính hợp pháp của văn bản được thực hiện bới Bộ Pháp luật. Bộ Pháp luật Singapore có trách nhiệm đưa ra ý kiến thẩm định về tính hợp pháp với các dự thảo luật và một số quy định dưới luật khi được các Bộ hoặc Văn phòng Tổng chưởng lý gửi đến (không có trách nhiệm bắt buộc thẩm định đối với quy định dưới luật). Để phục vụ cho việc thẩm định dự thảo luật, Văn phòng Tổng chưởng lý gửi hồ sơ về dự thảo luật sang Bộ Pháp luật, hồ sơ gồm các tài liệu liên quan đến quá trình soạn thảo (từ ý tưởng chính sách, quá trình soạn thảo, trao đổi giữa Văn phòng Tổng chưởng lý với Bộ đề xuất, Dự thảo luật).

Trao đổi về nội dung đánh giá tác động của dự thảo văn bản (RIA), thông tin phản hồi cho thấy ở Singapore không có quy trình đánh giá tác động của dự thảo văn bản.

Một điểm khác biệt khác được ghi nhận đó là vai trò của Chính phủ đối với dự thảo luật do mình đưa ra Nghị viện. Sau khi dự thảo luật đã được soạn thảo và nhận được sự chấp thuận của nội các và sẵn sàng trình là Nghị Viện, Bộ đưa ra đề xuất chính sách sẽ đóng vai trò là cơ quan bảo trợ, đứng ra bảo vệ Dự thảo luật đó trước Nghị viện. Trong quá trình Bộ bảo vệ dự thảo luật do mình đề xuất trước nghị viện, Văn phòng Tổng chưởng lý có trách nhiệm hỗ trợ Bộ về những vấn đề liên quan đến ngôn ngữ pháp lý, kỹ thuật soạn thảo.

Công đoạn Nghị viện: Một các khái quát, ở công đoạn Nghị viện, Dự luật sẽ phải trải qua 4 tiểu công đoạn là: lần đọc đầu tiên (first reading), lần đọc thứ hai (second reading) (để thảo luận các nội dung mang tính nguyên tắc), giai đoạn thảo luận ở các ủy ban chuyên trách, và lần đọc thứ ba (third reading) để thảo luận lần cuối và bỏ phiếu thông qua. Sau khi đã được Nghị viện thông qua, Dự thảo luật được chuyển đến Hội đồng đại diện cho quyền thiểu số (Presidential Council for Minority Rights). Hội đồng này có chức năng chung là xem xét và báo cáo về các vấn đề ảnh hưởng đến người của bất kỳ cộng đồng sắc tộc hay tôn giáo tại Singapore mà Nghị viện đề cập đến. Như một cơ chế giám sát xây dựng pháp luật, Hội đồng được thiết kế để ngăn việc ban hành pháp luật phân biệt đối xử chống lại các nhóm cộng đồng khác nhau dẫn đến nguy cơ đe dọa sự hòa hợp chủng tộc và tôn giáo trong bối cảnh đa sắc tộc của Singapore. Sau khi được Hội đồng thông qua, dự luật được gửi cho Tổng thống ký lệnh công bố. Công đoạn cuối cùng của quá trình xây dựng pháp luật của Singapore là đăng tải trên công báo đối với Luật vừa được công bố.

Trên thực tế, từ thời điểm trình Nghị viện đến thời điểm dự luật được thông qua chỉ mất khoảng 1 tháng. Trong quá trình này, Chính phủ thường chỉ chấp nhận những thay đổi không quá lớn so với nội dung dự thảo trình ban đầu. Chính vì thế, đạo luật được thông qua và dự luật ban đầu do Chính phủ trình thường khá giống nhau.

Qua nghiên cứu được biết, ở Singapore, khi một dự thảo luật đã được đưa ra đến Nghị viện thì việc sửa đổi, góp ý qua các lần đọc gần như chỉ mang tính hình thức. Bởi lẽ bản dự thảo đã được chuẩn bị rất kỹ, việc một dự thảo luật trình ra mà không được chấp thuận được cho là một sự xấu hổ, ảnh hưởng đến uy tín chính trị của vị Bộ trưởng của Bộ đề xuất cũng như của Nội các trước dân chúng. Trên thực tế, dự thảo luật trước khi đưa ra nghị viện cũng đã được chuyển đến tay các nhà chính trị, thành viên của Nghị viện đọc và đóng góp ý kiến trước. Do đó, các dự thảo luật của Singapore thường không bị loại bỏ bởi nghị viện.

Xây dựng quy định dưới luật, các yêu cầu đối với các quy định dưới luật không nghiêm ngặt như đối với luật vì các quy định dưới luật được ban hành trên cơ sở các nguyên tắc được đặt ra trong luật. Nếu các quy định dưới luật quy định những nội dung không đúng thẩm quyền có thể bị gạt bỏ bởi Toà án.

Các quy định dưới luật cũng được soạn thảo bởi Văn phòng Tổng chưởng lý. Sau đó đưuọc đăng công báo và trình đến Hội đồng đại diện cho quyền thiểu số trong vòng 14 ngày để xem xét các vấn đề về dân tộc. Dự thảo quy định dưới luật có thể phải trình bày ở Nghị viện trong trường hợp luật về lĩnh vực đó quy định như vậy.

4.  Quá trình chuẩn bị, đề xuất dự thảo luật của Chính phủ

Bước 1: Chính phủ đưa ra sáng kiến về luật mới

Hầu hết các đạo luật tại Singapore đều được bắt nguồn từ sáng kiến đề xuất của Chính phủ. Đôi khi chính sách mới đòi hỏi phải ban hành luật mới theo sáng kiến của Văn phòng Thủ tướng. Trong một số trường hợp khác, việc ban hành luật mới hoặc sửa đổi luật đã có xuất phát từ sáng kiến của bộ chủ quản lĩnh vực đó.

Nếu văn bản pháp luật đề xuất ban hành chỉ liên quan đến một lĩnh vực hạn chế thuộc một Bộ hoặc thuộc Ban theo luật, thì Bộ hoặc Ban đó sẽ làm việc với Vụ Lập pháp của  Văn phòng Tổng chưởng lý để chuẩn bị soạn thảo dự luật.

Nếu văn bản pháp luật được đề xuất có nội dung rộng, thuộc trách nhiệm của nhiều bộ, một Uỷ ban liên bộ với sự tham gia của Văn phòng chưởng lý và đại diện của tất cả các Bộ có liên quan sẽ được thành lập. Trong trường hợp này, đại diện Bộ sẽ thực thi luật này là Chủ tịch Uỷ ban.

Bước 2: Tư vấn không chính thức cho dự thảo luật

Tuy mức độ tư vấn trong quá trình lập pháp chính thức tại Singapore tương đối hạn chế, nhưng mức độ tư vấn không chính thức lại lớn hơn rất nhiều, đặc biệt trong một số lĩnh vực cụ thể. Việc tư vấn thường được diễn ra như sau:

Thứ nhất: Trước hết, cần có sự tư vấn khi đạo luật được đề xuất có thể có ảnh hưởng quan trọng tới nền kinh tế hay tới một bộ phận đối tượng nào đó của xã hội.

Thứ hai: Bộ hoặc ban có liên quan thường tích cực tìm kiếm sự tư vấn từ các chuyên gia và từ đại diện của các khu vực trọng yếu thuộc phạm vi điều chỉnh, tác động của văn bản pháp luật mới.

Thứ ba: Công tác tư vấn thường diễn ra ở giai đoạn đầu tiên, khi chính phủ xác định  được vấn đề và còn đang xem xét cần phải giải quyết vấn đề đó bằng đạo luật nào.

Thứ tư: mặc dù việc tư vấn thường diễn ra không chính thức và dựa trên quan hệ cá nhân, các quan điểm được đưa ra trao đổi tự do và không ai sợ bị mất mặt. Trong một số trường hợp việc tư vấn có thể được thực hiện chính thức và công khai hơn.

Chính sách của Chính phủ Singapore là mời các chuyên gia, các nhân vật trọng yếu tham gia vào quá trình phỏng vấn không chính thức về các dự luật đang được xem xét đề xuất. Quá trình, thủ tục khác nhau phụ thuộc vào mức độ quan tâm của công chúng và của  khu vực kinh tế có thể bị ảnh hưởng bởi dự luật này, cũng như tầm quan trọng của dự luật tới sự phát triển của nền kinh tế Singapore.

Nếu dự luật này “luật của các luật sư” nghĩa là công luận nói chung không quan tâm nhiều và các khu vực kinh tế cũng không mấy ảnh hưởng thì chỉ hỏi ý kiến những người làm trong nghề luật. Nếu dự luật chỉ có tầm quan trọng với một bộ phận hạn chế của nền kinh tế, chẳng hạn, ngành công nghiệp tàu biển, thì chỉ cần tư vấn của các chuyên gia luật hàng hải và đại diện ngành công nghiệp tàu biển, những đối tượng bị ảnh hưởng từ dự luật.

Nếu dự luật điều chỉnh một lĩnh vực nào đó trọng yếu đối với kế hoạch phát triển kinh tế của Chính phủ, chẳng hạn mục tiêu đưa Singapore trở thành một trung tâm tài chính của khu vực thì khi đó Chính phủ sẽ tham khảo ý kiến trên bình diện rộng từ các chuyên gia trong nước tới các chuyên gia quốc tế thuộc khu vực tư nhân.

Nếu dự luật tác động đến sự phát triển của một khu vực quan trọng trong nền kinh tế, chẳng hạn nghiên cứu y sinh học, động chạm đến các vấn đề đạo đức và chính sách công thì Chính phủ có thể chỉ định một Ủỷ ban bao gồm các thành viên của Chính phủ, các nhà khoa học, các bác sĩ và những nhà lãnh đạo đáng kính trong cộng đồng.

5. Hệ thống tư pháp Singapore

5.1. Tòa án Singapore

Singapore có một hệ thống tư pháp phát triển được chia thành hai cấp. Cấp thứ nhất bao gồm các Tòa án Tiểu bang khác nhau, nơi xét xử các vụ án có giá trị thấp hơn trực tiếp từ người dân và giải quyết các tranh chấp của họ. Cấp thứ hai là Tòa án tối cao, bao gồm Tòa án tối cao và Tòa phúc thẩm. Tòa phúc thẩm là tòa án cao nhất.

5.2. Tòa án tiểu bang

Các Tòa án Tiểu bang là Tòa án Quận hoặc Tòa án Sơ thẩm. Cả hai đều xét xử các vụ án dân sự và hình sự nhưng các Tòa sơ thẩm xét xử các vụ án dân sự có giá trị thấp hơn và các vụ án hình sự ít nghiêm trọng hơn.

- Các trường hợp của Tòa Sơ thẩm là:

+ Các vụ việc dân sự với yêu cầu bồi thường dưới $ 60.000

+ Các vụ án hình sự có mức án tối đa dưới 2 năm tù.

- Các trường hợp của Tòa án quận là:

+ Các vụ việc dân sự với yêu cầu bồi thường từ 60.000 đến 250.000 đô la, và

+ Vụ án hình sự có mức án cao nhất từ ​​2 năm đến 7 năm tù.

Chánh án Quận chịu trách nhiệm điều hành hệ thống Tòa án Tiểu bang và có một đội ngũ Cán bộ Tư pháp xét xử các vụ án được đưa ra trước Tòa án Tiểu bang.

- Tòa án chuyên trách

Ngoài các Tòa án Quận và Sơ thẩm, hệ thống Tòa án Tiểu bang có các tòa chuyên trách. Hai tòa án chuyên biệt đặc biệt hữu ích cho kinh doanh là:

+ Tòa án Bản quyền: Các quy định về tranh chấp giữa chủ sở hữu bản quyền và người sử dụng tài liệu có bản quyền đó.

+ Tòa lao động: Quy định về tranh chấp giữa người sử dụng lao động và người lao động.

- Các tòa chuyên trách khác bao gồm:

+ Tòa án Gia đình: Quy định về một loạt các vụ việc liên quan đến gia đình, chẳng hạn như thủ tục ly hôn, nhận con nuôi và Lệnh bảo vệ cá nhân và Lệnh loại trừ gia đình cho những người đang tìm cách giảm nhẹ bạo lực và lạm dụng gia đình tại nhà.

+ Tòa án Giao thông: Quy định về các trường hợp do Cảnh sát Giao thông và Cơ quan Giao thông Vận tải Đường bộ đưa ra.

+ Tòa án vị thành niên: Quy định về các vụ án hình sự khi bị cáo dưới 16 tuổi và các vụ án Vượt quá sự kiểm soát của cha mẹ trong đó cha mẹ cần sự trợ giúp của chính phủ trong việc kiểm soát hành vi phi tội phạm của con cái họ dưới 16 tuổi.

+ Tòa án Syariah: Quy định về tranh chấp hôn nhân giữa những người theo đạo Hồi hoặc những người kết hôn theo Luật Hồi giáo.

+ Tòa án điều tra: Xác định nguyên nhân của những cái chết đáng ngờ có thể là do hoạt động tội phạm.

+ Tòa án cộng đồng: Quy định về các vụ án liên quan đến những người phạm tội trẻ tuổi từ 16 đến 18, những người bị thiểu năng trí tuệ, một số người già trên 65 tuổi phạm tội, tranh chấp hàng xóm, ngược đãi động vật, bạo lực gia đình và một số tội thù hận liên quan đến chủng tộc.

5.3. Tòa án khiếu nại

Vì việc thuê luật sư và kiện tụng một vụ án tại Tòa án cấp bang có thể tốn kém, Singapore đã thành lập Tòa án khiếu nại như một giải pháp thay thế để giải quyết các vấn đề pháp lý trong hệ thống Tòa án. Tất cả các bên phải đại diện cho mình tại Tòa án Khiếu nại . Tòa án Khiếu nại Nhỏ khả dụng khi:

- Nguyên đơn đang đòi bồi thường lên tới 10.000 đô la Singapore và 20.000 đô la Singapore bồi thường thiệt hại.

- Cả hai bên đồng ý giải quyết vấn đề tại Tòa án Khiếu nại.

- Tranh chấp dân sự bao gồm:

+ Việc mua bán hàng hóa và dịch vụ;

+ Thiệt hại tài sản cá nhân (trừ thiệt hại do tai nạn xe cơ giới), và

+ Cho thuê thổ cư dưới 2 năm.

Trong một tranh chấp của Tòa án về khiếu nại, tranh chấp trước tiên sẽ được hòa giải và nếu thất bại, sẽ được Tòa án phân xử. Bên thua kiện có thể khiếu nại quyết định lên Tòa án cấp cao.

5.4. Tòa án tối cao

Tòa án tối cao bao gồm Tòa án cấp cao và Tòa án cấp phúc thẩm và xét xử các vấn đề dân sự và hình sự.

Tòa án tối cao

Tòa án cấp cao quyết định các vụ án dân sự và hình sự từ hai nguồn. Đầu tiên, nó có thể xét xử kháng cáo từ các Tòa án Tiểu bang đối với một số loại vụ án. Đối với những trường hợp này, Tòa án cấp cao có thẩm quyền hủy bỏ quyết định hoặc yêu cầu xét xử lại. Thứ hai, Tòa án cấp cao có thể xét xử một số vụ án bắt nguồn từ cấp Tòa án cấp cao, bao gồm:

- Các trường hợp không có chứng thực di chúc với yêu cầu bồi thường trên $ 250.000;

- Các trường hợp chứng thực có giá trị trên $ 5,000,000, hoặc các trường hợp yêu cầu thu hồi một khoản tài trợ nước ngoài;

- Các vấn đề phụ trợ trong tranh chấp gia đình trên 5.000.000 đô la Singapore, và

- Lựa chọn các vụ án hình sự. Mặc dù Tòa án cấp cao có quyền xét xử sơ thẩm đối với bất kỳ thủ tục tố tụng hình sự nào, nhưng trên thực tế, Tòa án cấp cao chỉ xét xử những trường hợp có thể bị phạt tù trên 10 năm hoặc tử hình.

Hầu hết các quyết định của Tòa án cấp cao đều có thể bị kháng cáo lên Tòa án cấp phúc thẩm, nhưng một số quyết định không thể kháng nghị hoặc chỉ có thể bị kháng cáo khi có sự cho phép của Tòa án cấp phúc thẩm.

Các quyết định của Tòa án Tối cao về các quan điểm của luật trở thành tiền lệ tư pháp và có giá trị ràng buộc đối với tất cả các Tòa án Tiểu bang. Chúng không ràng buộc đối với Tòa án cấp cao hoặc Tòa án cấp phúc thẩm, mặc dù những thẩm phán đó nên cân nhắc khi đưa ra quyết định của mình. Nếu có các quyết định của Tòa án cấp cao mâu thuẫn nhau, thì Tòa án cấp phúc thẩm phải giải quyết mâu thuẫn.

5.5. Tòa phúc thẩm

Tòa phúc thẩm là tòa án cao nhất ở Singapore. Nó quy định về kháng cáo đưa ra các quyết định vụ án dân sự và hình sự của Tòa án cấp cao, và các quyết định của nó là cuối cùng. Chánh án đứng đầu Tòa phúc thẩm, thường bao gồm ba Thẩm phán, mặc dù một số lượng lớn hơn hoặc một số Thẩm phán có thể được chỉ định cho một vụ án cụ thể.

Không chỉ là quyết định cuối cùng cho các đương sự, các phán quyết của nó về các điểm luật trở thành tiền lệ tư pháp và có giá trị ràng buộc đối với tất cả các tòa án cấp dưới trong tất cả các tranh chấp trong tương lai.

5.6. Giải quyết tranh chấp

Trong khi hệ thống tư pháp của Singapore có hiệu lực và hiệu quả so với các nước khác, Singapore đã bổ sung cho các tòa án của mình các phương án giải quyết tranh chấp (ADR) thay thế. Giải quyết vấn đề pháp lý thông qua ADR rẻ hơn, nhanh hơn và dễ dàng hơn so với kiện tụng tại tòa án. Hai loại ADR ở Singapore là hòa giải và trọng tài.

5.7. Hòa giải

Hòa giải cung cấp một diễn đàn không ràng buộc về mặt pháp lý để các bên tìm ra sự khác biệt của họ với sự hỗ trợ của hòa giải viên. Tất cả các hòa giải viên ở Singapore đều đã trải qua khóa đào tạo tại Trung tâm Hòa giải Singapore (SMC), một viện phi lợi nhuận. Phần lớn các tranh chấp kết thúc bằng hòa giải được giải quyết trong vòng một ngày. 

5.8. Trọng tài

Khi tranh chấp được đưa ra trọng tài, quyết định của trọng tài có giá trị pháp lý ràng buộc ngay cả khi một hoặc cả hai bên không đồng ý. Các Trung tâm Trọng tài Quốc tế Singapore (SIAC) có thể phân xử hầu hết trường hợp dân sự nhưng sẽ không phân xử các vấn đề pháp luật hình sự hoặc gia đình. Theo Công ước New York, các quyết định của SIAC có hiệu lực thi hành tại hơn 120 quốc gia.