1. Sự cần thiết khi kết hợp quản lý nhà nước theo ngành và theo lãnh thổ

Trong hoạt động quản lý hành chính nhà nước, việc kết hợp quản lý theo ngành và theo lãnh thổ là vô cùng cần thiết và mang lại nhiều lợi ích. Sự phối hợp này bao gồm quản lý theo chiều dọc của các bộ ngành và quản lý theo chiều ngang của chính quyền địa phương, dựa trên sự phân công trách nhiệm và phân cấp giữa các ngành và cấp quản lý.

- Sự kết hợp giữa quản lý theo ngành và theo lãnh thổ trở thành nguyên tắc cơ bản trong quản lý hành chính nhà nước. Điều này là cần thiết vì mỗi đơn vị và tổ chức trong một ngành cụ thể đều hoạt động trên lãnh thổ của một địa phương cụ thể. Việc kết hợp quản lý theo ngành với quản lý theo lãnh thổ sẽ tận dụng triệt để tiềm năng và thế mạnh của địa phương về tài nguyên thiên nhiên và nhân lực để phát triển ngành đó trong khu vực địa phương.

- Mỗi địa phương có các đặc thù về yếu tố tự nhiên và văn hóa-xã hội, từ đó đặt ra các yêu cầu đặc biệt cho hoạt động của các ngành và lĩnh vực chuyên môn trên lãnh thổ đó. Chỉ có sự kết hợp giữa quản lý theo ngành và theo lãnh thổ mới có thể nhận biết và đáp ứng những đặc thù này, từ đó đảm bảo sự phát triển bền vững của các ngành tại địa phương.

Trên lãnh thổ một địa phương, có nhiều đơn vị và tổ chức hoạt động trong các ngành khác nhau. Hoạt động của các đơn vị và tổ chức này bị ảnh hưởng bởi yếu tố lãnh thổ cục bộ. Đồng thời, các đơn vị và tổ chức trong các ngành khác nhau có mối liên hệ và tương tác trên phạm vi toàn quốc. Do đó, tách rời quản lý theo ngành và theo lãnh thổ sẽ dẫn đến tình trạng cục bộ hóa trong một ngành cụ thể hoặc tình trạng hạn chế của địa phương, làm hạn chế sự phát triển toàn diện của các ngành và không đáp ứng được yêu cầu của Nhà nước và xã hội. Vì vậy, khi giải quyết vấn đề phát triển ngành và lĩnh vực chuyên môn trong quản lý hành chính nhà nước, luôn phải xem xét lợi ích của các địa phương và ngược lại. Điều này đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ giữa cơ quan quản lý ngành và lãnh đạo địa phương trong tổ chức và hoạt động của họ để thực hiện nhiệm vụ quản lý hành chính nhà nước.

 

2.  Một số hoạt động quản lý nhà nước theo lãnh thổ

Quản lý nhà nước theo lãnh thổ là một khái niệm quan trọng trong việc tổ chức và điều hành quản lý trong nước ta. Lãnh thổ được hiểu là một phần đất liền, vùng nước, không gian hoặc lòng đất có giới hạn, nằm dưới sự quản lý của chính quyền một quốc gia, chính quyền trung ương hoặc địa phương. Trên lãnh thổ của nước ta, chúng ta đã xác định và thành lập các tỉnh, thành phố trực thuộc các cấp tương ứng để xác định địa giới hành chính. Quản lý nhà nước theo lãnh thổ ở nước ta thường áp dụng hình thức quản lý theo địa phương, tức là quyền quản lý và điều hành các hoạt động được phân cấp từ cơ quan chính phủ tới các cấp địa phương. Các hoạt động quản lý nhà nước theo lãnh thổ chủ yếu nhằm quản lý tổng hợp theo địa phương, bao gồm giám sát và điều hành các hoạt động kinh tế và xã hội. Ngoài ra, các quyết định và hoạt động cũng được thực hiện ở địa phương dựa trên chức năng và nhiệm vụ được giao.

Việc phân chia địa giới hành chính thường được tổ chức theo cách hợp lý, dựa trên các yếu tố cơ bản về kinh tế, chính trị và xã hội. Điều này đảm bảo và hỗ trợ cho các hoạt động quản lý ở địa phương diễn ra một cách hiệu quả và tốt nhất. Quản lý nhà nước theo lãnh thổ hoặc địa phương tập trung vào một số hoạt động chính như sau:

- Tập trung vào xây dựng kế hoạch để phát triển kinh tế và xã hội: Các địa phương phải xác định các mục tiêu phát triển cụ thể, lập kế hoạch và triển khai các biện pháp nhằm thúc đẩy sự phát triển kinh tế và xã hội trong lãnh thổ của mình.

- Phát triển thành phố và nông thôn: Địa phương cần đẩy mạnh sự phát triển đô thị và nông thôn, nhằm tạo ra một sự cân đối và phát triển bền vững giữa các khu vực.

- Thực hiện kế hoạch lâu dài và chu kỳ hàng năm: Các địa phương cần thực hiện kế hoạch tổng thể dựa trên mục tiêu và chiến lược phát triển dài hạn, đồng thời điều chỉnh và thích ứng với các điều kiện cụ thể của từng năm.

- Phát huy tiềm năng kinh tế-xã hội của địa phương: Quản lý nhà nước theo lãnh thổ đòi hỏi sự tận dụng tối đa tiềm năng của mỗi địa phương. Điều này bao gồm việc khai thác tài nguyên, phát triển nguồn nhân lực, thúc phát các ngành công nghiệp đặc thù và tạo điều kiện thuận lợi cho các hoạt động kinh doanh và đầu tư.

- Cải thiện đời sống và thực hiện trách nhiệm nghĩa vụ: Quản lý nhà nước theo lãnh thổ đặt mục tiêu cải thiện chất lượng cuộc sống của người dân trong địa phương, từ việc cung cấp dịch vụ công cơ bản như giáo dục, y tế, giao thông, đến việc tạo điều kiện thuận lợi cho các hoạt động văn hóa, thể thao và giải trí. Đồng thời, địa phương cũng có trách nhiệm thực hiện các nhiệm vụ pháp lý, bảo đảm trật tự an ninh và đảm bảo quyền lợi của người dân.

 

3.  Việc kết hợp quản lý nhà nước theo ngành và theo lãnh thổ thể hiện như thế nào?

Việc kết hợp quản lý nhà nước theo ngành và theo lãnh thổ tạo nhằm đảm bảo sự phát triển toàn diện và bền vững của đất nước, diều này thể hiện qua các nội dung sau:

- Trong lĩnh vực quy hoạch và kế hoạch, nhiệm vụ quan trọng của các bộ và chính quyền địa phương là tiến hành trao đổi thông tin và phối hợp chặt chẽ với nhau để xây dựng và thực hiện quy hoạch, kế hoạch ngành và lĩnh vực chuyên môn. Việc này đòi hỏi sự hợp tác tốt giữa các cấp quản lý để đảm bảo sự công bằng và hiệu quả trong việc phân bổ tài nguyên và phát triển các ngành kinh tế và lĩnh vực chuyên môn khác nhau trên toàn quốc.

- Trong việc xây dựng và chỉ đạo bộ máy chuyên môn, các bộ và chính quyền địa phương đóng vai trò điều hòa và phối hợp các hoạt động của các cơ quan quản lý chuyên môn địa phương. Mục tiêu của việc này là tận dụng tối đa khả năng vật chất và kỹ thuật có sẵn trong phạm vi lãnh thổ để phát triển sản xuất và đảm bảo lợi ích cả nước cũng như lợi ích địa phương. Điều này đòi hỏi sự cấp phát và sử dụng tài nguyên một cách hợp lý, đồng thời tăng cường quản lý và giám sát để đảm bảo tính minh bạch, hiệu quả và bền vững của các hoạt động kinh tế và chuyên môn trên địa bàn.

- Một khía cạnh quan trọng khác của việc kết hợp quản lý nhà nước theo ngành và theo lãnh thổ là ban hành và kiểm tra việc thực hiện các văn bản quy phạm pháp luật. Các bộ có thẩm quyền ban hành các văn bản pháp luật có hiệu lực bắt buộc đối với chính quyền địa phương và cũng có quyền kiểm tra việc thi hành các văn bản này. Trong khi đó, chính quyền địa phương cũng có thẩm quyền ra các quyết định bắt buộc đối với các đơn vị của ngành ở địa phương và kiểm tra việc thực hiện đúng. Việc này nhằm đảm bảo sự tuân thủ pháp luật và tránh thiếu sót trong việc thực hiện các văn bản quy phạm pháp luật, từ đó tạo nên một môi trường hợp tác và phát triển ổn định cho cả quốc gia và địa phương.

Tổng quan, việc kết hợp quản lý nhà nước theo ngành và theo lãnh thổ là một quá trình phức tạp và không ngừng phát triển. Điều này yêu cầu sự hợp tác chặt chẽ giữa các cấp quản lý và các bộ ngành để đảm bảo sự phát triển. Việc kết hợp quản lý nhà nước theo ngành và theo lãnh thổ tạo ra một loạt biểu hiện và hoạt động phức tạp, nhằm đảm bảo sự phát triển toàn diện và bền vững của đất nước. Điều này đòi hỏi sự tương tác và hợp tác chặt chẽ giữa các bộ ngành và chính quyền địa phương để xây dựng và thực thi các quy hoạch, kế hoạch ngành và lĩnh vực chuyên môn.

Xem thêm >>> Phân biệt quản lý nhà nước và quản lý hành chính nhà nước? Cho ví dụ

Trong trường hợp quý khách có bất kỳ thắc mắc hay khúc mắc nào liên quan đến nội dung của bài viết hoặc các vấn đề pháp luật, chúng tôi xin trân trọng gửi đến quý khách thông tin liên hệ để được hỗ trợ và giải quyết một cách nhanh chóng và tốt nhất. Quý khách có thể liên hệ với chúng tôi qua tổng đài 1900.6162 hoặc gửi email tới địa chỉ lienhe@luatminhkhue.vn.