Đạo luật Clayton (Clayton Act) là đạo luật được Quốc hội Mỹ ban hành vào năm 1914. Mục đích của nó là đưa ra định nghĩa cụ thể về các trường hợp vi phạm luật chống độc quyền nhằm làm cho đạo luật Sherman bớt mập mờ hơn. Đạo luật Clayton cấm các thủ đoạn như: sự phân biệt giá dẫn tới sự suy giảm cạnh tranh đáng kể hoặc dẫn tới độc quyền; các hợp đồng cản trở người mua bán hàng cho đối thủ cạnh tranh của người bán; các hợp đồng ràng buộc; việc mua một công ty dẫn tới làm giảm cạnh tranh đáng kể; và hội đồng giám đốc đan xen nhau giữa các đối thủ cạnh tranh. Đạo luật này cũng khẳng định rằng các quy định về chống độc quyền không áp dụng đối với người lao động (tức công đoàn).