Đương sự là người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan đến việc áp dụng, thay đổi, huỷ bỏ biện pháp khẩn cấp tạm thời nên có quyền khiếu nại về việc ra quyết định hay không ra quyết định áp dụng, thay đổi, huỷ bỏ biện pháp khẩn cấp tạm thời. Viện kiểm sát là cơ quan kiểm sát việc tuân theo pháp luật trong tố tụng nên có quyền kiến nghị với chánh án toà án đang giải quyết vụ án về việc ra quyết định hay không ra quyết định áp dụng, thay đổi, huỷ bỏ biện pháp khẩn cấp tạm thời. Việc khiếu nại, kiến nghị được thực hiện bằng văn bản gửi cho toà án. Thời hạn khiếu nại, kiến nghị là ba ngày làm việc, kể từ ngày nhận được quyết định áp dụng, thay đổi, huỷ bỏ biện pháp khẩn cấp tạm thời hoặc trả lời của thẩm phán về việc không ra quyết định áp dụng, thay đổi, huỷ bỏ biện pháp khẩn cấp tạm thời.

Chánh án toà án phải xem xét, giải quyết khiếu nại, kiến nghị trước khi mở phiên toà trong thời hạn ba ngày làm việc, kể từ ngày nhận được khiếu nại, kiến nghị. Nếu việc khiếu nại, kiến nghị tại phiên toà thì hội đồng xét xử giải quyết ngay khiếu nại, kiến nghị. Quyết định giải quyết khiếu nại, kiến nghị của chánh án, của hội đồng xét xử là quyết định cuối cùng. Quyết định giải quyết khiếu nại, kiến nghị áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời phải được cấp hoặc gửi ngay cho người có yêu cầu, người bị áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời, cá nhân, cơ quan, tổ chức có liên quan, cơ quan thi hành án dân sự và viện kiểm sát.

Việc khiếu nại, kiến nghị và việc giải quyết khiếu nại, kiến nghị về việc áp dụng, thay đổi, huỷ bỏ biện pháp khẩn cấp tạm thời được thực hiện theo quy định tại các điều 140 và 141 Bộ luật tố tụng dân sự năm 2015.

Trách nhiệm do áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời không đúng:

Việc áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời chỉ có ý nghĩa khi chúng không xâm phạm đến quyền và lợi ích hợp pháp của người khác. Vì vậy, để nâng cao trách nhiệm của toà án và người quyền yêu cầu áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời, pháp luật đã quy định trách nhiệm bồi thường thiệt hại do áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời không đúng.

Theo khoản 1 Điều 113 Bộ luật tố tụng dân sự năm 2015, người yêu cầu toà án áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về yêu cầu của mình. Trong trường hợp người yêu cầu áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời không đúng mà gây thiệt hại cho người bị áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời hoặc cho người thứ ba thì phải bồi thường cho người bị hại.

Theo khoản 2 Điều 113 Bộ luật tố tụng dân sự năm 2015, toà án áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời không đúng mà gây thiệt hại cho người bị áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời hoặc cho người thứ ba thì toà án phải bồi thường cho người bị hại. Tuy vậy, toà án chỉ phải bồi thường trong các trường hợp sau đây:

- Toà án tự mình áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời;

- Toà án áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời khác với biện pháp khẩn cấp tạm thời mà cá nhân, cơ quan, tổ chức có yêu cầu;

- Toà án áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời vượt quá yêu cầu áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời của cá nhân, cơ quan, tổ chức;

- Toà án áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời không đúng thời hạn theo quy định của pháp luật hoặc không áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời mà không có lí do chính đáng.

Việc xác định trách nhiệm bồi thường của toà án, mức bồi thường cụ thể trong trường do toà án áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời không đúng gây thiệt hại cho người bị áp dụng hoặc người thứ ba được thực hiện theo quy định của Luật trách nhiệm bồi thường của Nhà nước.

Mọi vướng mắc pháp lý về luật dân sự, tố tụng dân sự về biện pháp khẩn cấp tạm thời cũng như các vấn đề khác liên quan. Hãy gọi ngay: 1900.6162 để được Luật sư tư vấn pháp luật dân sự, thừa kế trực tuyến.

Trân trọng./.

Bộ phận tư vấn pháp luật dân sự - Công ty luật Minh Khuê