1. Mua quặng khoáng sản mà không biết là quặng khai thác trái phép có bị xử phạt?

Theo quy định tại Điều 1 Nghị định 77/2016/NĐ-CP sửa đổi bởi khoản 1 Điều 14 Nghị định 17/2020/NĐ-CP thì điều kiện về kinh doanh trong lĩnh vực khoáng sản bao gồm những quy định chặt chẽ, nhằm đảm bảo tính hợp pháp và minh bạch trong hoạt động kinh doanh. Đầu tiên, để tham gia vào lĩnh vực này, cá nhân hoặc tổ chức cần phải đăng ký và hoạt động theo quy định của Luật Thương mại năm 2005, xác định họ là thương nhân và tuân thủ các điều lệ của đạo luật này.

Điều quan trọng tiếp theo là việc chỉ kinh doanh các sản phẩm khoáng sản có nguồn gốc hoàn toàn hợp pháp. Điều này bảo đảm rằng các hoạt động khai thác và tiêu thụ không chỉ tuân thủ pháp luật mà còn tôn trọng môi trường và quyền lợi của cộng đồng địa phương. Việc đảm bảo nguồn gốc hợp pháp cũng là một bước quan trọng để đối phó với tình trạng khai thác bất hợp pháp, giúp bảo vệ nguồn lợi tự nhiên và phát triển bền vững cho ngành công nghiệp khoáng sản.

Với những điều kiện này, mỗi nhà kinh doanh trong lĩnh vực khoáng sản sẽ phải tuân thủ và thực hiện một cách cẩn thận, nhằm đảm bảo sự phát triển bền vững của doanh nghiệp và ngành công nghiệp này trong tương lai. Khoáng sản có nguồn gốc hợp pháp đề cập đến những nguồn tài nguyên khoáng sản được sản xuất và sử dụng theo các quy định pháp lý rõ ràng và minh bạch. Để xác định một tài nguyên khoáng sản là hợp pháp, có thể xem xét các trường hợp sau đây:

- Khai thác từ các mỏ, điểm mỏ, bãi thải với giấy phép: Khoáng sản được coi là hợp pháp khi chúng được khai thác hoặc tận thu từ các khu vực khai thác đã được cấp giấy phép bởi cơ quan nhà nước có thẩm quyền. Điều này đảm bảo rằng việc khai thác diễn ra trong phạm vi và thời gian được quy định, và đồng thời bảo đảm việc sử dụng tài nguyên theo cách bền vững.

- Nhập khẩu với xác nhận của Hải quan: Khoáng sản nhập khẩu phải được xác nhận thông qua tờ khai hàng hóa nhập khẩu, mà phải được cơ quan Hải quan cửa khẩu xác nhận. Điều này đảm bảo rằng nguồn gốc của sản phẩm được kiểm tra và đảm bảo tuân thủ các quy định về nhập khẩu.

- Tịch thu và phát mại bởi cơ quan nhà nước: Trong trường hợp sản phẩm khoáng sản bị tịch thu do vi phạm pháp luật, cơ quan nhà nước có thẩm quyền sẽ tiến hành phát mại sản phẩm này theo quy định của pháp luật. Điều này nhấn mạnh việc quản lý chặt chẽ và giám sát để đảm bảo tính hợp pháp và minh bạch trong việc sử dụng tài nguyên khoáng sản.

Đồng thời, Điều 11 Luật Xử lý vi phạm hành chính 2012 quy định các trường hợp không bị xử phạt vi phạm hành chính gồm:

- Tình thế cấp thiết: Khi một hành vi vi phạm hành chính được thực hiện dưới tình trạng khẩn cấp, không có lựa chọn khác, như bảo vệ tính mạng, tài sản hoặc môi trường.

- Phòng vệ chính đáng: Khi hành vi vi phạm hành chính được thực hiện nhằm bảo vệ quyền lợi và chính nghĩa của bản thân hoặc người khác, như tự bảo vệ trước sự tấn công hoặc ngăn chặn tội phạm.

- Sự kiện bất ngờ: Khi hành vi vi phạm xảy ra do sự kiện đột ngột và không thể dự đoán trước, dẫn đến việc không kiểm soát được hành động.

- Sự kiện bất khả kháng: Khi hành vi vi phạm xảy ra do những nguyên nhân ngoài tầm kiểm soát của người thực hiện, như thiên tai, hoạt động của thiên nhiên.

- Thiếu năng lực trách nhiệm hành chính hoặc tuổi đủ để bị xử phạt: Khi người thực hiện hành vi vi phạm không có khả năng phân biệt và chịu trách nhiệm về hành động của mình, hoặc khi hành vi vi phạm được thực hiện bởi người chưa đủ tuổi theo quy định của pháp luật.

Từ các quy định trên, việc mua bán khoáng sản đòi hỏi cả bên mua và bên bán phải chịu trách nhiệm đảm bảo rằng tất cả các sản phẩm khoáng sản được giao dịch có nguồn gốc hợp pháp. Điều này là cực kỳ quan trọng để đảm bảo tính minh bạch, công bằng và pháp lý trong ngành công nghiệp này. Chẳng hạn, nếu một công ty như công ty A khai thác và chuyển giao khoáng sản cho công ty B mà các hoạt động khai thác đã vi phạm luật pháp, việc này sẽ dẫn đến việc xác định rằng số lượng khoáng sản này không có nguồn gốc hợp pháp. Trong trường hợp này, cả bên mua và bên bán đều phải chịu trách nhiệm và có thể phải chịu hậu quả pháp lý.

Việc công ty B không có thông tin hoặc không biết về việc số lượng khoáng sản mà họ mua không có nguồn gốc hợp pháp không phải là lý do để miễn trừ công ty B khỏi trách nhiệm pháp lý. Thực tế, việc này về mặt pháp lý vẫn đòi hỏi công ty B phải chịu trách nhiệm và có thể phải đối mặt với hậu quả pháp lý liên quan. Do đó, cơ quan chức năng có cơ sở để yêu cầu công ty B trả lại số lượng khoáng sản không hợp pháp mà họ đã mua từ công ty A. Trong tình huống này, công ty B cũng có quyền đòi hỏi công ty A chịu trách nhiệm bằng cách yêu cầu bồi thường thiệt hại từ việc mua khoáng sản không hợp pháp, gây ra hậu quả và thiệt hại cho công ty B. Điều này là một phản ứng hợp lý và công bằng, giúp bảo vệ quyền lợi của cả hai bên và đảm bảo tính công bằng trong giao dịch kinh doanh.

 

2. Mua quặng khoáng sản khai thác trái phép do không kiểm tra nguồn gốc xuất xứ?

Điều 17 Nghị định 98/2020/NĐ-CP quy định khi một doanh nghiệp mua phải quặng khoáng sản được khai thác trái phép do không kiểm tra nguồn gốc xuất xứ, hậu quả pháp lý sẽ phụ thuộc vào giá trị và số lượng khoáng sản mà doanh nghiệp đã mua vào.

Tuy nhiên, quá trình xử lý pháp lý sẽ không chỉ dừng lại ở mức độ của thiệt hại kinh tế mà doanh nghiệp gây ra. Mà còn phải xem xét đến sự ảnh hưởng của việc này đối với môi trường, cộng đồng và các quy định pháp luật liên quan. Do đó, mức xử phạt vi phạm hành chính có thể phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác nhau, bao gồm cả tính chất và mức độ nghiêm trọng của vi phạm, cũng như tinh thần hợp tác và sự tuân thủ của doanh nghiệp sau khi vi phạm được phát hiện.

Mức xử phạt vi phạm hành chính trong trường hợp mua hàng hóa không rõ nguồn gốc xuất xứ có thể biến đổi tùy theo giá trị của sản phẩm vi phạm. Cụ thể, mức xử phạt thấp nhất được thiết lập từ 300.000 đồng đến 500.000 đồng, đối với hàng hóa vi phạm có giá trị dưới 1.000.000 đồng. Trong khi đó, mức xử phạt cao nhất được xác định từ 40.000.000 đồng đến 50.000.000 đồng, đối với những hàng hóa vi phạm có giá trị từ 100.000.000 đồng trở lên.

Điều này thể hiện sự linh hoạt và công bằng trong việc áp dụng biện pháp xử phạt, nhằm đảm bảo rằng hậu quả pháp lý sẽ phản ánh đúng mức độ nghiêm trọng của vi phạm và cũng tạo ra động lực để doanh nghiệp tuân thủ quy định pháp luật một cách chặt chẽ hơn.

 

3. Doanh nghiệp buộc nộp lại số lợi phát sinh từ số quặng khoáng sản khai thác trái phép mua được?

Trong trường hợp xảy ra vi phạm liên quan đến thời hạn sử dụng của hàng hóa, nguồn gốc không rõ ràng hoặc vi phạm khác, một biện pháp khắc phục hậu quả cần được áp dụng. Điều này có thể bao gồm việc buộc doanh nghiệp phải nộp lại số lượng hàng hóa không hợp pháp mà họ đã thu lợi từ việc vi phạm các quy định được quy định tại điều này.

Biện pháp này không chỉ đòi hỏi doanh nghiệp phải chịu trách nhiệm về hành vi vi phạm của mình, mà còn nhấn mạnh vào việc khắc phục và sửa chữa hậu quả của việc vi phạm đó. Đồng thời, nó cũng có thể là một biện pháp giáo dục và cảnh cáo cho các doanh nghiệp khác về hậu quả nghiêm trọng của việc không tuân thủ quy định pháp luật. Điều này đảm bảo tính minh bạch, công bằng và tuân thủ quy định pháp luật trong môi trường kinh doanh.

Thực tế, ngoài việc phải chịu mức xử phạt vi phạm hành chính, doanh nghiệp còn phải đối mặt với yêu cầu buộc phải nộp lại số lợi bất hợp pháp mà họ thu được từ việc mua số lượng quặng khoáng sản khai thác trái phép.

Điều này thể hiện sự nghiêm túc của các biện pháp khắc phục hậu quả, không chỉ tập trung vào việc áp dụng các biện pháp trừng phạt mà còn nhấn mạnh vào việc khôi phục lại sự công bằng và tuân thủ quy định pháp luật. Việc buộc doanh nghiệp phải trả lại số lợi nghiệp không hợp pháp này cũng là một cơ hội để họ học hỏi và sửa đổi hành vi kinh doanh, đồng thời cung cấp một thông điệp mạnh mẽ về việc tuân thủ quy định pháp luật trong môi trường kinh doanh.

Ngoài ra, có thể tham khảo: Khai thác quặng chui (trái phép) bị phạt tiền hay phạt tù. Còn khúc mắc, liên hệ 1900.6162 hoặc gửi email tới: lienhe@luatminhkhue.vn để được hỗ trợ. Xin cảm ơn.