1. Nội dung bài đọc "Những con sếu bằng giấy"

NHỮNG CON SẾU BẰNG GIẤY

Ngày 16-7-1945, nước Mĩ chế tạo được bom nguyên tử. Hơn nửa tháng sau, chính phủ Mĩ quyết định ném cả hai quả bom mới chế tạo xuống Nhật Bản.

Hai quả bom ném xuống các thành phố Hi-rô-si-ma và Na-ga-sa-ki đã cướp đi mạng sống của gần nửa triệu người. Đến năm 1951, lại có thêm gần 100 000 người ở Hi-rô-si-ma bị chết do nhiễm phóng xạ nguyên tử.

Khi Hi-rô-si-ma bị ném bom, cô bé Xa-xa-cô Xa-xa-ki mới hai tuổi đã may mắn thoát nạn. Nhưng em bị nhiễm phóng xạ. Mười năm sau, em lâm bệnh nặng. Nằm trong bệnh viện nhẩm đếm từng ngày còn lại của đời mình, cô bé ngây thơ tin vào một truyền thuyết nói rằng nếu gấp đủ một nghìn con sếu bằng giấy treo quanh phòng, em sẽ khỏi bệnh. Em liền lặng lẽ gấp sếu. Biết chuyện, trẻ em toàn nước Nhật và nhiều nơi trên thế giới đã tới tấp gửi hàng nghìn con sếu giấy đến cho Xa-xa-cô. Nhưng Xa-xa-cô chết khi em mới gấp được 644 con.

Xúc động trước cái chết của em, học sinh thành phố Hi-rô-si-ma đã quyên góp tiền xây một tượng đài tưởng nhớ những nạn nhân bị bom nguyên tử sát hại. Trên đỉnh tượng đài cao 9 mét là hình một bé gái giơ cao hai tay nâng một con sếu. Dưới tượng đài khắc dòng chữ: "Chúng tôi muốn thế giới này mãi mãi hòa bình".

Từ khó

- Bom nguyên tử: bom có sức sát thương và công phá mạnh gấp nhiều lần bom thường.

- Phóng xạ nguyên tử: chất sinh ra khi bom nguyên tử nổ, rất có hại cho sức khoẻ

- Truyền thuyết: loại truyện dân gian về các nhân vật và sự kiện có liên quan đến lịch sử nhưng mang nhiều yếu tố thần kì.

 

2. Trả lời câu hỏi

Câu 1: Xa-xa-cô bị ô nhiễm phóng xạ nguyên tử khi nào?

Xa-xa-cô đau lòng chứng kiến bản ngã của mình bị ám ảnh bởi hậu quả của sự kiện đau lòng: ngày chính phủ Mỹ quyết định phóng hai quả bom nguyên tử, gieo rắc cơn ác mộng lên những thành phố lớn của Nhật Bản, Hi-rô-si-ma và Na-ga-xa-ki. Đây không chỉ là một thảm kịch lịch sử mà còn là vết sẹo sâu sắc trong tâm hồn của cô, khiến cho ô nhiễm phóng xạ trở thành những bức tranh đau lòng, làm mờ đi vẻ đẹp xưa cũ của những con đường quen thuộc.

Nhìn chung, Xa-xa-cô không chỉ là nạn nhân của sự kiện bi thảm ấy, mà còn là người mang trên vai ta cảm xúc nặng nề về sự mất mát và nỗi đau không tưởng. Những tàn tích của quá khứ, với những hình ảnh mặt trời màu cam, ánh sáng đỏ rực và bóng đen của thảm họa, hình thành nên bức tranh động lòng về cuộc sống và cái giá cô phải trả cho quyết định của những người lãnh đạo mà không một lý do chính đáng. Xa-xa-cô đứng giữa những đống đổ nát của hi vọng, cố gắng níu giữ những tia sáng mong manh. Câu chuyện của cô không chỉ là về ô nhiễm phóng xạ và hậu quả của chiến tranh, mà còn là về sức mạnh của lòng nhân ái và sự kiên trì trong việc hồi phục từ những đau thương không thể xóa nhòa.

Câu 2: Cô bé hi vọng kéo dài cuộc sống của mình bằng những cách nào?

Câu chuyện về việc gấp nghìn con sếu bằng giấy là một truyền thuyết có nguồn gốc từ văn hóa Nhật Bản. Trong truyền thuyết này, có một cô bé tên là Sadako Sasaki, người sống ở Hiroshima và bị ảnh hưởng nặng nề sau vụ nổ bom nguyên tử vào năm 1945.

Sadako được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu do tác động của tia X từ bom nguyên tử. Trong thời gian điều trị, cô bé nghe về truyền thuyết rằng nếu ai đó gấp được một nghìn con sếu bằng giấy, họ sẽ được ban phước và khỏi bệnh. Tin vào điều này, Sadako quyết định gấp nghìn con sếu trong hy vọng sẽ chữa lành cho mình.

Sadako bắt đầu công việc gấp sếu bằng giấy từ những tờ giấy mỏng nhỏ, cô bé hy vọng rằng mỗi con sếu sẽ mang lại một ước nguyện. Trong quá trình này, cô bé thường nhớ đến câu chuyện về sự bền bỉ và hy sinh trong tình yêu và hòa bình.

Dù đã cố gắng hết sức, Sadako không thể hoàn thành nhiệm vụ gấp nghìn con sếu. Tuy nhiên, tinh thần của cô bé đã truyền cảm hứng cho nhiều người khác, và câu chuyện về Sadako và những con sếu bằng giấy đã trở thành biểu tượng của hòa bình và hy sinh trong thời kỳ hậu chiến tranh.

Truyền thuyết về Sadako Sasaki và những con sếu bằng giấy đã được thể hiện qua nhiều hình thức nghệ thuật và văn hóa khác nhau, đồng thời cũng là nguồn cảm hứng cho nhiều người trên khắp thế giới tham gia vào các hoạt động hòa bình và nhân quyền.

Câu 3: Các bạn nhỏ đã làm gì:

a. Để tỏ tình đoàn kết với Xa-xa-cô?

b. Để bày tỏ nguyện vọng hòa bình?

Trả lời:

a. Trẻ con trên khắp đất nước Nhật và nhiều khu vực trên thế giới hồn nhiên gửi tới Xa-xa-cô hàng ngàn con sếu, như những tia nắng nhỏ màu hòa bình, để thể hiện tình cảm và sự đồng lòng của họ.

b. Khi Xa-xa-cô ra đi, những tâm hồn trong trẻ con đã hợp sức, mở lòng quyên góp để xây dựng tượng đài, là biểu tượng vững chắc tưởng nhớ những nạn nhân vô tội của thảm họa bom nguyên tử. Trên đỉnh của tượng đài, hình ảnh một thiếu nữ nâng cao hai bàn tay, ôm trọn một linh hồn sếu, như một biểu tượng của hy sinh và sự kiên trì. Tại chân tượng, những dòng chữ chạm sâu vào tâm trí: "Chúng tôi ao ước rằng thế giới này sẽ luôn được bao trùm bởi hòa bình vĩnh cửu."

Câu 4: Nếu được đứng trước tượng đài, em sẽ nói gì với Xa-xa-cô?

Khi đứng trước tượng đài, tôi không thể không cảm nhận được sự trang nghiêm và tôn kính trước tinh thần kiên cường, nghị lực và niềm tin vào cuộc sống mà bạn đã thể hiện. Làm người đứng đây, trái tim tôi xuyến xao, và tâm hồn tôi tràn ngập sự khâm phục.

Nhìn vào tượng đài, tôi không thể không nói lên sự thương tiếc sâu sắc dành cho những linh hồn đã rời bỏ chúng ta. Cái chết của họ không chỉ là một mất mát cho gia đình và cộng đồng, mà còn là một lời nhắc nhở mạnh mẽ về giá trị cuộc sống và sự quan trọng của hòa bình.

Những người anh hùng đã đặt mạng sống vào tay số phận để bảo vệ giấc mơ của chúng ta, và đó là trách nhiệm của chúng ta, những người sống sót, tiếp tục xây dựng thế giới hòa bình mà họ mơ ước. Họ đã hi sinh để chúng ta có thể hưởng thụ cuộc sống tự do và an bình.

Vậy nên, trước tượng đài này, tôi muốn nói lên quyết tâm của mình: chúng ta phải là những người yêu hòa bình, phải bảo vệ nó mỗi ngày, từng bước một. Cái chết của những người anh hùng không chỉ là sự kết thúc, mà còn là sự bắt đầu cho sứ mệnh của chúng ta, để giữ cho ngọn lửa hòa bình luôn rực cháy trong trái tim mỗi người.

 

3. Ý nghĩa của bài đọc

Một thời kỳ đen tối trong lịch sử, Mỹ đã ném bom, tàn phá hai thành phố Nhật Bản. Tragedy lan tỏa, và cô bé Xa-xa-cô, như nhiều người khác, bị nhiễm phóng xạ. Trong hành trình kiên trì sống sót, Xa-xa-cô tin vào giấc mơ nhỏ bé: gấp 1000 con hạc giấy để giữ cho linh hồn và cơ thể khỏe mạnh. Dù cuộc sống đã không đáp ứng ước nguyện của cô bé, nhưng tinh thần kiên cường và niềm tin sâu sắc của Xa-xa-cô đã chạm đến trái tim của những người xung quanh.

Khi Xa-xa-cô rời bỏ thế gian, những học sinh tại Hiroshima không chỉ là những người chứng kiến mất mát, mà còn là những tinh thần biểu tượng của sự đoàn kết và tình người. Họ quyết định đóng góp, không chỉ bằng những đồng tiền mà còn bằng tấm lòng, để xây dựng một tượng đài tưởng nhớ cho những nạn nhân vô tội của bom nguyên tử.

Trên đỉnh tượng đài, hình ảnh của một thiếu nữ giơ cao hai bàn tay, ôm trọn một linh hồn hạc giấy, trở thành biểu tượng của hy sinh và hy vọng. Dưới chân tượng đài, những dòng chữ chạm đẹp, chân thành: "Chúng tôi xây dựng nên điều này để tưởng nhớ và hướng tới một thế giới mãi mãi hòa bình." Hành động của học sinh Hiroshima trở thành một biểu hiện mạnh mẽ về lòng nhân ái và khao khát hòa bình trong con người, là hồn của sự sống sót và hy sinh, nối kết qua thời gian và không gian.

Quý khách có nhu cầu xem thêm bài viết sau: 

- Soạn bài Đất nước (Nguyễn Khoa Điềm) ngắn gọn, đầy đủ nhất

- Soạn bài Lũ lụt là gì ? Nguyên nhân và tác hại ngắn gọn, đầy đủ nhất