Quyền lực

Bài tư vấn về chủ đề Quyền lực

Nguyên tắc quyền lực thống nhất theo Luật Hiến Pháp

Nguyên tắc quyền lực thống nhất theo Luật Hiến Pháp
Nguyên tắc “quyền lực thống nhất” hay “quyền lực nhà nước thống nhất” còn có tên gọi đầy đủ là “quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp”.

Đánh giá việc áp dụng các nguyên tắc phân chia quyền lực trong quá trình xây dựng và phát triển bộ máy nhà nước tư sản thời kì cận đại?

Đánh giá việc áp dụng các nguyên tắc phân chia quyền lực trong quá trình xây dựng và phát  triển bộ máy nhà nước tư sản thời kì cận đại?
Những tư tưởng về quyền lực nhà nước, về việc tổ chức và thực hiện quyền lực ấy lại giữ vị trí cơ bản và trọng yếu. Nhà nước tư sản có bộ máy nhà nước phát triển khá phức tạp, nó được xây dựng dựa trên các nguyên tắc, trong đó nguyên tắc phân chia quyền lực nhà nước là chủ yếu.

Đánh giá việc áp dụng các nguyên tắc của học thuyết phân chia quyền lực trong quá trình xây dựng và phát triển của bộ máy nhà nước Mỹ?

Đánh giá việc áp dụng các nguyên tắc của học thuyết phân chia quyền lực trong quá trình xây dựng và phát triển của bộ máy nhà nước Mỹ?
Có thể nói trong lịch sử tư tưởng chính trị của nhân loại, các tư tưởng về nhà nước luôn luôn giữ những vị trí quan trọng nhất. Trong số các tư tưởng ấy thì những tư tưởng về quyền lực nhà nước, về việc tổ chức và thực hiện quyền lực ấy lại giữ vị trí cơ bản và trọng yếu.

Sách Sự hạn chế quyền lực nhà nước - GS.TS. Nguyễn Đăng Dung

Sách Sự hạn chế quyền lực nhà nước - GS.TS. Nguyễn Đăng Dung
Luật Minh Khuê trân trọng giới thiệu với bạn đọc nội dung cuốn sách "Sự hạn chế quyền lực nhà nước" do GS.TS. Nguyễn Đăng Dung biên soạn. Cuốn sách giúp bạn đọc hiểu rõ hơn về sự giới hạn quyền lực nhà nước dưới nhiều góc độ khác nhau ở cả tầm lý thuyết lẫn cả tầm thực tiễn.

Thử tìm hiểu quan niệm về dân chủ, quyền lực chính trị và cơ sở kinh tế của chúng

Thử tìm hiểu quan niệm về dân chủ, quyền lực chính trị và cơ sở kinh tế của chúng
Dân chủ (democracy)[2] là đề tài của nhiều học thuyết nhưng tựu trung nói đến nguyên tắc về quyền ứng cử và bầu cử của tất cả mọi người dân đến tuổi trưởng thành nhằm tham gia chính quyền trực tiếp hoặc thông qua đại biểu được bầu chọn; về tương quan giữa thiểu số và đa số, về nhân quyền, về vai trò tối thượng của pháp luật không phân biệt đối xử về giai cấp, tầng lớp xã hội, mầu da, tôn giáo, người lãnh đạo và người bị lãnh đạo.

Giới hạn và kiểm soát quyền lực Nhà nước.

Giới hạn và kiểm soát quyền lực Nhà nước.
Khoa học về quản lí nhà nước ngày nay đã tiến bộ vượt bậc nhưng công nghệ tổ chức và kiểm soát quyền lực nhà nước vẫn còn nhiều điều bất cập. Ở nước này hay nước khác, quyền lực nhà nước vẫn còn bị lạm dụng, trong đó có nguyên nhân không kiểm soát được đầy đủ quyền lực nhà nước

Khái niệm và đặc điểm của quyền lực chuẩn tắc

Khái niệm và đặc điểm của quyền lực chuẩn tắc
Khái niệm “quyền lực chuẩn tắc” (normative power) được học giả I-an Man-nơ (Ian Manners) đưa ra vào đầu thế kỷ XXI với quan điểm “quyền lực chuẩn tắc là năng lực định hình hoặc thay đổi những gì được coi là bình thường trong quan hệ quốc tế”.

Dân chủ hóa, phân quyền hóa cơ cấu hệ thống quyền lực nhà nước theo tư duy pháp quyền biện chứng.

Dân chủ hóa, phân quyền hóa cơ cấu hệ thống quyền lực nhà nước theo tư duy pháp quyền biện chứng.
"Trước yêu cầu “Nhà nước nhỏ, xã hội lớn”, Nhà nước chuyên nghiệp, Nhà nước nhân văn và xây dựng Nhà nước pháp quyền của dân do dân vì dân, “Nhà nước kiến tạo sự phát triển”(1), tăng cường hiệu lực và hiệu quả của hoạt động của Nhà nước trước thời kỳ mới, hiện đại hóa và hội nhập ở tầng cao mới, đòi hỏi phải xem xét và đổi mới nhận thức về vấn đề quyền lực nhà nước.

Khái quát về cơ quan quyền lực lập pháp theo quan điểm của John Locke

Khái quát về cơ quan quyền lực lập pháp theo quan điểm của John Locke
Kế thừa những hạt nhân hợp lý trong tư tưởng của nhiều nhà tư tưởng tiền bối, John Locke cho rằng, quyền lực nhà nước là do nhân dân nhượng cho thông qua khế ước xã hội, quyền lực đó phải được phân chia để không định chế chính trị nào được độc quyền, tạo nên sự “kiềm chế và cân bằng”