1. Nhu cầu pháp điển hóa tại Hoa Kỳ

Với chức năng lập pháp của mình, Quốc hội Hoa Kỳ đã ban hành một khối lượng lớn các văn bản quy phạm pháp luật. Và ngay từ đầu, người ta đã nhận ra rằng nếu không tập hợp các văn bản quy phạm pháp luật lại theo một trật tự nào đó thì việc tìm kiếm các văn bản quy phạm pháp luật sẽ trở nên rất khó khăn. Vì vậy, vào cuối mỗi kỳ họp Quốc hội Hoa Kỳ, tất cả các luật đơn hành ("slip law") sẽ được xuất bản, đánh số thứ tự và đưa vào Bộ tổng tập các đạo luật của Hoa Kỳ ("U.S. Statutes at Large"). Tất cả các luật được ban hành từ năm 1789 đều nằm trong Bộ tổng tập này.

Tuy nhiên, do các đạo luật trong Bộ tổng tập được sắp xếp theo thứ tự thời gian chứ không phải theo các chủ đề nên việc tìm kiếm văn bản không phải là điều dễ dàng, nhất là trong điều kiện số lượng văn bản được ban hành hằng năm rất lớn. Theo một số liệu thống kê, riêng trong nhiệm kỳ Quốc hội 104 (từ 1995 - 1997) và 105 (từ 1997 - 1999), số lượng trung bình các đạo luật được Quốc hội Hoa Kỳ ban hành hằng năm là 182 đạo luật. Người ta không tưởng tượng nổi sẽ phải mất khoảng thời gian bao lâu để lật tìm từng tập của Bộ tổng tập từ năm 1935 để tìm kiếm được tất cả các đạo luật sửa đổi có liên quan đến Đạo luật về an sinh xã hội.

Chính vì vậy, để tạo thuận lợi cho người dân trong việc tiếp cận các quy định pháp luật, Quốc hội Hoa Kỳ đã tiến hành pháp điển hóa các văn bản của mình. Quy trình này thực chất là việc sắp xếp các quy phạm đang có hiệu lực theo ba tiêu chí:

-Tập hợp các luật gốc với các quy định sửa đổi, bổ sung được thông qua, trên cơ sở xem xét loại bỏ hoặc thêm vào các từ ngữ được thay đổi từ sự sửa đổi, bô’ sung đó;

- Xếp lại với nhau tất cả các luật về cùng một chủ đề và

- Loại bỏ các quy định đã hết hiệu lực, bị bãi bỏ, thay thế.

2. Bộ pháp điển đầu tiền chính thứu được ban hành

Bộ pháp điển đầu tiên chính thức được Quốc hội ban hành là bộ pháp điển các đạo luật được sửa đổi của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ ("Revised Statutes of the United States") được thông qua vào năm 1873. Bộ pháp điển này gồm toàn bộ các quy phạm pháp luật đang có hiệu lực được sắp xếp lại theo chủ đề và được ban hành để thay thế toàn bộ các văn bản đang có hiệu lực lúc đó.

Tuy nhiên, vấn đề đặt ra là Bộ pháp điển này có rất nhiều lỗi kỹ thuật. Ngay trong lúc đưa đi xuất bản, người ta đã phát hiện ra có đêh 69 lỗi; sau đó một vài năm, thì số lỗi lên đến con số 183. Vì vậy, Bộ pháp điển này đã không được cập nhật thường xuyên mà được đưa vào Bộ tổng tập các đạo luật của Hoa Kỳ như các văn bản đơn hành khác. Thể là tình trạng khó tìm kiếm các văn bản quy phạm pháp luật do Quốc hội ban hành vẫn tiếp diễn.

3. Sự ra đời của Bộ pháp điển US codes

Năm 1919, việc pháp điển hóa được khởi động trở lại với việc ủy ban sửa đổi luật của Hạ nghị viện đã chỉ định một số chuyên gia tiến hành tập hợp các quy phạm và tiên hành pháp điển hóa. Kết quả là vào năm 1920, Bộ pháp điển này được Hạ nghị viện nhất trí thông qua, nhưng bị Thượng nghị viện bác bỏ. Một năm sau, Bộ pháp điển sau khi được chỉnh sửa các lỗi kỹ thuật một lần nữa được Hạ viện thống qua, nhưng vẫn bị Thượng viện bác bỏ.

Năm 1924, sau khi chỉnh lý và bổ sung thêm các quy phạm pháp luật được thông qua từ năm 1921, Bộ pháp điển lại được trình ra Nghị viện. Bộ pháp điển này bao gồm tất cả các quy phạm pháp luật đang có hiệu lực và được phân thành 50 chủ đề, bao gồm các lĩnh vực được các đạo luật điều chỉnh. Tuy nhiên, ủy ban sửa đổi pháp luật của Thượng viện đã đề nghị không đưa Bộ luật này ra xem xét "mặc dù đã được thực hiện một cách rất cần thận và không có sự nghi ngờ nào về năng lực của các nhà pháp điển hóa, nhưng ủy ban của Thượng viện cũng đã phát hiện ra 600 lỗi kỹ thuật trong Bộ pháp điển". Giải pháp được ủy ban sửa đổi pháp luật của hai viện đưa ra là kiểm soát chặt chẽ nội dung Bộ pháp điển bằng cách mời hai nhà xuất bản tư nhân là "West" và "Edward Thomson", vô lúc đó đã nổi tiếng với việc phát hành các bộ pháp điển không chính thức, tham gia chỉnh lý bộ pháp điển. Sau khi chỉnh lý xong, nội dung bộ pháp điển sẽ được các chuyên gia từ các cơ quan nhà nước và các giáo sư đại học kiểm tra.

Để bảo đảm có đủ thời gian cho việc kiểm tra, soát lỗi đối với bộ pháp điển, ủy ban sửa đổi pháp luật của Thượng viện đã để xuất ấn định một khoảng thời gian được gọi là "vùng chạng vạng" ("twilight zone"), trong khoảng thời gian này các quy phạm pháp luật do Quốc hội ban hành trước đó chưa bị huỷ bỏ, còn bộ pháp điển thì chưa được xem là một đạo luật thực định ("positive law"). Tuy nhiên, Thượng viện không chấp nhận giải pháp này mà chỉ coi bộ pháp điển có giá trị chứng cứ ban đầu của luật ("prima facie"), tức là nếu có sự mâu thuẫn giữa các quy định của bộ pháp điển với các quy định của đạo luật gốc trong Bộ tổng tập các đạo luật của Hoa Kỳ ("the U.S Statutes at Large") thì các quy định trong Bộ tổng tập được áp dụng.

Có thể nhận thấy, mục tiêu ban đầu của các nhà làm luật Hoa Kỳ là rà soát, đơn giản hóa, sắp xếp và hợp nhất tất cả các đạo luật của Hoa Kỳ; hợp nhất theo chủ đề và tiến hành sửa đổi khi cần thiết để loại bỏ các mâu thuẫn và những điểm không hoàn thiện của văn bản ban đầu. Đầu tiên, việc này được thực hiện qua các lần tổng rà soát văn bản. Trải qua ba lần tập hợp, rà soát, và hệ thống hóa pháp luật từ năm 1866 đến năm 1924, các nhà làm luật của Hoa Kỳ nhận thâỳ sự hỗn độn của hệ thống pháp luật không thể khắc phục được, vì khoảng cách giữa các lần tổng rà soát này là quá xa. Việc tập hợp, rà soát, hệ thống hóa pháp luật theo khoảng thời gian dài từ 10 đến 30 năm là một công việc khó khăn, tốn kém, đồng thời, gây nhiều phiền phức cho người áp dụng pháp luật vì sự không thống nhất, không chắc chắn về nội dung và hiệu lực của các quy định pháp luật. Vì vậy, một nỗ lực nhằm xây dựng các Bộ pháp điển và duy trì kết quả này một cách thường xuyên đã được phát động và kết quả là đến năm 1926, bản đầu tiên của Bộ pháp điển pháp luật Hoa Kỳ ("US Codes") đã được công bố. Đây là tập hợp chính thức các luật do Quốc hội Liên bang ban hành và đang có hiệu lực, được sắp xếp theo chủ đề.

4. Cấu trúc của Bộ pháp điển US Codes

Bộ pháp điển pháp luật Hoa Kỳ ban hành năm 1926 (US Codes) và tiếp tục được duy trì cập nhật cho đêh ngày nay được chia thành 50 "title" (sau đây tạm gọi là các quyển, mặc dù từ quyên cũng chưa diễn đạt đầy đủ nghĩa của nó) gồm 50 chủ đề khác nhau, được xác định một cách logic theo lĩnh vực lập pháp như: Nghị viện, Tổng thống, nông nghiệp, thuế quan, hải quan, giao thông, thương mại, nông nghiệp, giáo dục, tài chính - tiền tệ, phá sản, .... Trong số các quyển này, đã có quyển được bãi bỏ như Quyển số 6 về trái phiếu sau được nhập vào Quyển số 31 về tiền tệ và tài chính (hay có lĩnh vực được bổ sung như chống khủng bố sau vụ việc ngày 11-9, V.V.).

Những đề mục được Nghị viện thống qua có giá trị áp dụng trên thực tế, được xem như một luật và chỉ có thể bị thay đổi bằng một đạo luật khác do chính Nghị viện ban hành. Những đề mục chưa được thông qua chỉ có giá trị chứng cứ bari đầu của luật, nghĩa là nếu có sự mâu thuẫn giữa quy định của Bộ pháp điển US Codes với các quy định của đạo luật gốc trong Bộ tổng tập luật Hoa Kỳ thì các quy định trong Bộ tổng tập luật được áp dụng.

5. Duy trì Bộ pháp điển US Codes

Việc biên soạn và duy trì Bộ pháp điển US Codes được giao cho một cơ quan thuộc bộ máy của Hạ viện Hoa Kỳ là Văn phòng Cố vấn sửa đổi pháp luật ("Office of the Law Revision Counsel") thực hiện. Văn phòng này được thành lập từ năm 1975, hiện tại, có gần 20 luật sư và nhân viên được Nhà nước trả lương, thực hiện hai nhiệm vụ chính là: chuẩn bị, công bô' Bộ pháp điển us Codes và soạn thảo các văn bản pháp luật, trình Quốc hội thông qua các để mục của Bộ pháp điển US Codes thành luật thực định. Đây là cơ quan duy nhất chính thức thực hiện việc rà soát, sửa đổi và hệ thống hóa pháp luật thông qua hoạt động pháp điển hóa. Đội ngũ nhân viên ở đây gồm những nhà pháp điển hóa chuyên nghiệp được đào tạo tot. Do đó, tính nhất quán, chất lượng và hiệu quả của việc sửa đổi và hệ thống văn bản quy phạm pháp luật được nâng lên rất nhiều so với việc giao nhiệm vụ này cho các cơ quan có thẩm quyền ban hành các văn bản pháp luật đó, vì các cơ quan này quá bận rộn với những nhiệm vụ thường xuyên và không có đội ngũ chuyên gia cho công tác này.

Do có tình trạng tồn tại song song các để mục đã được thông qua và chưa được thông qua nên việc sửa đổi, bổ sung và ban hành mới các quy phạm pháp luật của Nghị viện Hoa Kỳ cũng có những thay đổi tương ứng. Theo đó, khi Nghị viện Hoa Kỳ tiến hành sửa đổi một quy phạm pháp luật nào đó không thuộc để mục được thông qua thành luật thực định thì quy định sửa đổi đó phải được viện dẫn đến đạo luật gốc. Ngược lại, nếu quy định đó thuộc để mục đã được thông qua thì việc sửa đổi phải được viện dẫn đến Bộ pháp điển US Codes. Trường hợp Nghị viện ban hành một quy định mới thì cơ quan chịu trách nhiệm pháp điển xem xét, đưa quy định đó vào một để mục phù hợp.

Trong việc sắp xếp các để mục, các luật sư của Văn phòng cố vấn sửa đổi pháp luật có trách nhiệm xem xét, đưa luật vào để mục phù hợp. Chỉ có các luật có giá trị lâu dài, có tính áp dụng chung mới được đưa vào Bộ pháp điển US Codes; các quy định tạm thời hoặc những văn bản cá biệt thì không được pháp điển. Việc sắp xếp các quy phạm vào các đề mục của Bộ pháp điển US Codes được hỗ trợ bởi phần mềm phục vụ cho công việc này.

Kể từ năm 1934, sáu năm một lần, lại có một bản in chính thức Bộ pháp điển US Codes được xuất bản và trong thời gian đó cứ mỗi năm, lại có một bản tổng hợp các nội dung bổ sung để cập nhật vào Bộ pháp điển us Codes. Bộ pháp điển cũng được duy trì dưới dạng dữ liệu điện tử. Cơ sở dữ liệu này được xây dựng từ năm 1976, được đăng tải trên trang web của Văn phòng Cố vấn sửa đổi pháp luật và được sử dụng để phục vụ nhu cầu tra cứu của Nhân dân

LUẬT MINH KHUÊ (Sưu tầm)